Nhà tao trước đỉnh nhất cái xóm đấy nhưng nợ nần phá sản. T từ thằng công tử được chiều thành thằng phải đi lo nghĩ nhiều, vứt bỏ cái sĩ diện để làm nhiều cái nghề chân tay bụi bẩn. Tao có quãng thời gian hơn chục năm trời sống như con chó, cùng cực tới nỗi tao luôn thầm nghĩ kệ mẹ cuộc đời muốn tới đâu thì tới, muốn dìm thế đéo nào thể dìm. Giờ thì nhà tao ổn định trả hết xong xuôi, tao cũng tự lo cho bản thân và vợ con tao, tao tự hào vì tao đéo phải ngừa tay xin tiền một ai hết, tự mua nhà cửa, nuôi gia đình. Tất cả những thứ tao có ngày hôm nay tao cảm ơn cuộc đời, cảm ơn những đứa mất dạy đã dìm tao tới đáy để tao có cơ hội chạm tới giới hạn của mình. Thế thôi.