Vikram
Chú bộ đội
chúng mày có nhớ hồi đi học có mấy băng nhóm quậy ko, đánh nhau
thà nó đánh lộn với mình lúc đó mình còn cào cú lại được và thấy ko sao, nhưng cái kiểu hù hù vầy "tí nữa ra về mày chết mẹ mày với tao" thì bữa đó stress vl đéo tập trung được
giờ lớn lên tao nghĩ lại tao ngồi thật lâu ngâm cứu coi thử đó có đúng là tao sợ ko, tao thì nói thật ko phải dạng nhát gan, nhưng tại sao những lúc có kẻ hù hù, hùng hổ, là tao lại stress
Rùi tao đúc kết ra là ko phải tao nhát, mà đó là một phản ứng của não tao, não tao tính quá nhanh, tính toán tới lúc mình đánh nhau vs nó thì liệu có sao không, có chết ko, bị thương ra sao, hậu quả ra sao, mà ở cái nước VN này đánh nhau ai chết cũng khổ hết, thành ra tao stress là stress cái hậu quả cuộc đấu đó, chứ k phải stress vì sợ uy của đứa đó
Còn chúng mày thì sao
thà nó đánh lộn với mình lúc đó mình còn cào cú lại được và thấy ko sao, nhưng cái kiểu hù hù vầy "tí nữa ra về mày chết mẹ mày với tao" thì bữa đó stress vl đéo tập trung được
giờ lớn lên tao nghĩ lại tao ngồi thật lâu ngâm cứu coi thử đó có đúng là tao sợ ko, tao thì nói thật ko phải dạng nhát gan, nhưng tại sao những lúc có kẻ hù hù, hùng hổ, là tao lại stress
Rùi tao đúc kết ra là ko phải tao nhát, mà đó là một phản ứng của não tao, não tao tính quá nhanh, tính toán tới lúc mình đánh nhau vs nó thì liệu có sao không, có chết ko, bị thương ra sao, hậu quả ra sao, mà ở cái nước VN này đánh nhau ai chết cũng khổ hết, thành ra tao stress là stress cái hậu quả cuộc đấu đó, chứ k phải stress vì sợ uy của đứa đó
Còn chúng mày thì sao