thongttt
Phó thường dân
Tôi đang mệt mỏi với việc phải là một con người.
Mệt mỏi vì phải mang theo cái xác này đi khắp nơi, phải giả vờ rằng mình ổn, phải cười khi lòng thì đang rỉ sét, phải trả lời “khỏe” khi người ta hỏi han. Thực ra tôi chỉ muốn nằm xuống một góc nào đó, tắt hết mọi âm thanh, tắt cả suy nghĩ, và để thế giới tự quay mà không cần tôi tham gia.
Có những ngày tôi yêu đời kinh khủng. Yêu đến mức muốn ôm hết mọi người trên phố, muốn viết thơ tặng cho cái cây ven đường, muốn tin rằng mọi thứ sẽ ổn. Rồi có những ngày khác, tôi ghét đời đến mức muốn đập vỡ tất cả. Ghét cái cách thời gian trôi qua vô tình, ghét cái cách con người ta dễ dàng quên nhau, ghét cả chính bản thân vì quá yếu đuối mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi là một mớ hỗn độn hoàn hảo.
Nửa muốn được yêu thương thật sâu, nửa lại sợ bị tổn thương đến mức không dám lại gần ai. Nửa muốn thành công để chứng minh giá trị, nửa lại chỉ muốn biến mất để không phải chứng minh gì nữa. Nửa muốn sống hết mình, nửa lại đang tự cắt đứt từng phần linh hồn mình mỗi đêm.
Mệt mỏi vì phải mang theo cái xác này đi khắp nơi, phải giả vờ rằng mình ổn, phải cười khi lòng thì đang rỉ sét, phải trả lời “khỏe” khi người ta hỏi han. Thực ra tôi chỉ muốn nằm xuống một góc nào đó, tắt hết mọi âm thanh, tắt cả suy nghĩ, và để thế giới tự quay mà không cần tôi tham gia.
Có những ngày tôi yêu đời kinh khủng. Yêu đến mức muốn ôm hết mọi người trên phố, muốn viết thơ tặng cho cái cây ven đường, muốn tin rằng mọi thứ sẽ ổn. Rồi có những ngày khác, tôi ghét đời đến mức muốn đập vỡ tất cả. Ghét cái cách thời gian trôi qua vô tình, ghét cái cách con người ta dễ dàng quên nhau, ghét cả chính bản thân vì quá yếu đuối mà vẫn cố tỏ ra mạnh mẽ.
Tôi là một mớ hỗn độn hoàn hảo.
Nửa muốn được yêu thương thật sâu, nửa lại sợ bị tổn thương đến mức không dám lại gần ai. Nửa muốn thành công để chứng minh giá trị, nửa lại chỉ muốn biến mất để không phải chứng minh gì nữa. Nửa muốn sống hết mình, nửa lại đang tự cắt đứt từng phần linh hồn mình mỗi đêm.