T sn 98, bố mẹ cũng gần 50 rồi. Mẹ t thì tính cách đúng kiểu thế hệ phụ nữ ngày xưa, đảm đang, chịu thương chịu khó, hy sinh tất cả cho chồng con, nhiều lần bị chồng phản bội, xúc phạm nhưng vẫn chăm lo cho chồng hết mực. Bố t thì tính cách vô tâm với vợ con, dù gia đình đầy đủ nhưng vẫn thích đi lăng nhăng bên ngoài, cặp từ gái trẻ đến gái già.
Mới đây bố t thừa nhận đã có con riêng. Khỏi phải nói cũng biết mẹ t đau đớn đến mức nào. T thì rất cáu giận, kiên quyết ly hôn để mẹ t được giải thoát. Nhưng sau một hồi t nghĩ lại thì như này:
- Nếu ly hôn, tài sản mọi thứ sẽ phải chia đôi. Nói qua một chút về tài sản thì bố mẹ t có 3 căn nhà ở 3 nơi, trong đó công sức mẹ t đóng góp là rất lớn. Bây giờ tự nhiên để người ngoài được hưởng. con bồ (người tỉnh lẻ) cặp với bố t chỉ nhăm nhăm moi của chứ ko có tình cảm gì cả, nhưng chắc bố t ko nhìn ra điều đó.
- Cách thứ hai là ko ly hôn, cứ để yên như vậy. tài sản để nguyên. con bồ không có danh chính ngôn phận thì không có quyền hưởng gì cả. còn đứa con riêng của bố t thì sau này t sẽ có cách xử lý.
T đang thiên về phương án thứ hai hơn, nhưng đổi lại mẹ t ko được giải thoát, hàng ngày vẫn giáp mặt bố t, vẫn chịu nỗi đau bị phản bội, bị xúc phạm, t ko muốn mẹ t phải chịu đựng thêm nữa.
Mong được nghe quan điểm của ae.