Cảnh giới của buồn

Người ta hay nói về buồn nhiều hơn vui vì vui thì ít, nhanh tan. Nỗi buồn có thể đi theo mình cả đời chứ ko ai nói niềm vui, vui gì thì vui 1 tuần, 1 tháng,... chứ ai vui cả đời đc, vì đâu biết ngày mai thế nào. Nhiều ng đang vui vì đám cưới, xong tai nạn thành đám ma luôn, vui thành buồn trong 1 nốt nhạc, sau đấy có thể buồn hết quãng đời còn lại luôn.
Vậy đỉnh cao, đáy của nỗi buồn là gì, cuộc đời ng đấy ntn?
 
Niềm vui đơn giản là khi não của mày sản xuất ra nhiều chất dẫn truyền thần kinh thôi :vozvn (13): Để duy trì được niềm vui thì cần chơi đồ và tăng liều. thế nên là không bao giờ có chuyện vui hoài vui mãi. Còn nỗi buồn thì lại khác, đó là khi không thể or thiếu các chất dẫn truyền thần kinh trong não của mày. Mày sẽ buồn hoài, buồn mãi cho đến lúc phát điên và muốn chết.

Chính vì thế, các loại chủ nghĩa, tôn giáo luôn hướng mày đi theo con đường ở giữa vui và buồn, không buồn, không vui, thoải mái an lòng mới là cảnh giới.
 
Đời về cơ bản là buồn. Đi làm cực quá, cũng buồn, thất nghiệp cũng càng buồn hơn.
Nên t nghĩ như #2 là đúng nhất, vứt mịa mấy cái cảm xúc đi thì hơn.
 
ai mà chẳng có 1 nỗi buồn xuyên suốt cả cuộc đời, muốn thoát ra khỏi nó mà không thoát được, thậm chí còn mong nó đến đều đặn thường xuyên...
Buồn ỉa chẳng hạn :v
 

Có thể bạn quan tâm

Top