___ Ngạn ___
Gió lạnh đầu buồi
Xa xa, có cánh diều no gió khẽ nghiêng mình.
Nó căng tròn trong nắng, đón từng luồng gió như một kẻ say mê bầu trời. Mỗi lần gió nổi, cánh diều lại vút cao thêm một chút, kiêu hãnh hơn một chút. Từ trên cao nhìn xuống, những mái nhà nhỏ bé, con người cũng nhỏ bé. Và đâu đó trong nó bắt đầu nhen lên một ý nghĩ: “Mình sinh ra là để thuộc về bầu trời này.”
Sợi chỉ mảnh mai dưới kia-thứ níu giữ nó với mặt đất-bỗng trở nên thật tầm thường.
“Chỉ cần đứt ra thôi… mình sẽ được tự do.”
Cánh diều không biết rằng, chính sợi chỉ nhỏ bé ấy là lý do nó có thể bay cao đến vậy.
Gió chiều hôm đó mạnh hơn thường lệ. Cánh diều chao nghiêng, rung lên như một trái tim háo hức. Nó dồn hết sức, căng mình, giật mạnh-một lần, rồi thêm lần nữa.
“Đứt đi…”
Và rồi… phựt.
Sợi chỉ buông tay.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cánh diều vỡ òa. Nó lao vút lên, không còn gì níu kéo. Không còn giới hạn. Không còn ràng buộc.
“Mình tự do rồi!”
Nó xoay mình giữa không trung, kiêu hãnh đón gió. Nhưng niềm vui ấy ngắn ngủi như một giấc mơ đẹp.
Không còn sợi chỉ, nó không còn điểm tựa.
Gió không còn nâng nó lên nữa-gió bắt đầu cuốn nó đi.
Ban đầu là những vòng xoay nhẹ, rồi mạnh dần. Cánh diều chao đảo, mất phương hướng. Nó không còn biết đâu là lên, đâu là xuống. Không còn ai điều khiển, không còn ai giữ thăng bằng.
Bầu trời rộng lớn mà nó từng khao khát… giờ bỗng trở nên đáng sợ.
Nó bị cuốn qua những mái nhà xa lạ, lướt qua những tán cây không quen. Không ai nhìn lên nó nữa. Không còn bàn tay nào kéo nó về.
Chỉ còn gió-và sự buông trôi.
Cuối cùng, sau những vòng xoáy mệt mỏi, cánh diều rơi xuống một góc ruộng hoang. Nó nằm đó, lặng im, rách một góc, dây đứt lủng lẳng.
Bầu trời vẫn rộng như ngày nào.
Nhưng nó không còn bay được nữa.
…
Ở một nơi nào đó, đứa trẻ vẫn đứng nhìn lên khoảng không trống rỗng, tay nắm chặt đoạn dây còn lại. Ánh mắt nó không trách móc-chỉ buồn.
Nó hiểu, có những thứ ta tưởng là gông xiềng… nhưng thực ra lại là điểm tựa để ta vươn cao.
Cánh diều đã chọn tự do.
Nhưng nó không biết rằng, tự do không có điểm tựa… đôi khi chỉ là sự buông trôi.
Và có những chuyến bay, sau phút giây tung mình kiêu hãnh… lại kết thúc bằng một hành trình lạc hướng giữa bầu trời rộng lớn.
Nó căng tròn trong nắng, đón từng luồng gió như một kẻ say mê bầu trời. Mỗi lần gió nổi, cánh diều lại vút cao thêm một chút, kiêu hãnh hơn một chút. Từ trên cao nhìn xuống, những mái nhà nhỏ bé, con người cũng nhỏ bé. Và đâu đó trong nó bắt đầu nhen lên một ý nghĩ: “Mình sinh ra là để thuộc về bầu trời này.”
Sợi chỉ mảnh mai dưới kia-thứ níu giữ nó với mặt đất-bỗng trở nên thật tầm thường.
“Chỉ cần đứt ra thôi… mình sẽ được tự do.”
Cánh diều không biết rằng, chính sợi chỉ nhỏ bé ấy là lý do nó có thể bay cao đến vậy.
Gió chiều hôm đó mạnh hơn thường lệ. Cánh diều chao nghiêng, rung lên như một trái tim háo hức. Nó dồn hết sức, căng mình, giật mạnh-một lần, rồi thêm lần nữa.
“Đứt đi…”
Và rồi… phựt.
Sợi chỉ buông tay.
Trong khoảnh khắc đầu tiên, cánh diều vỡ òa. Nó lao vút lên, không còn gì níu kéo. Không còn giới hạn. Không còn ràng buộc.
“Mình tự do rồi!”
Nó xoay mình giữa không trung, kiêu hãnh đón gió. Nhưng niềm vui ấy ngắn ngủi như một giấc mơ đẹp.
Không còn sợi chỉ, nó không còn điểm tựa.
Gió không còn nâng nó lên nữa-gió bắt đầu cuốn nó đi.
Ban đầu là những vòng xoay nhẹ, rồi mạnh dần. Cánh diều chao đảo, mất phương hướng. Nó không còn biết đâu là lên, đâu là xuống. Không còn ai điều khiển, không còn ai giữ thăng bằng.
Bầu trời rộng lớn mà nó từng khao khát… giờ bỗng trở nên đáng sợ.
Nó bị cuốn qua những mái nhà xa lạ, lướt qua những tán cây không quen. Không ai nhìn lên nó nữa. Không còn bàn tay nào kéo nó về.
Chỉ còn gió-và sự buông trôi.
Cuối cùng, sau những vòng xoáy mệt mỏi, cánh diều rơi xuống một góc ruộng hoang. Nó nằm đó, lặng im, rách một góc, dây đứt lủng lẳng.
Bầu trời vẫn rộng như ngày nào.
Nhưng nó không còn bay được nữa.
…
Ở một nơi nào đó, đứa trẻ vẫn đứng nhìn lên khoảng không trống rỗng, tay nắm chặt đoạn dây còn lại. Ánh mắt nó không trách móc-chỉ buồn.
Nó hiểu, có những thứ ta tưởng là gông xiềng… nhưng thực ra lại là điểm tựa để ta vươn cao.
Cánh diều đã chọn tự do.
Nhưng nó không biết rằng, tự do không có điểm tựa… đôi khi chỉ là sự buông trôi.
Và có những chuyến bay, sau phút giây tung mình kiêu hãnh… lại kết thúc bằng một hành trình lạc hướng giữa bầu trời rộng lớn.
