Câu lạc bộ thớt thơ ca

Trả cho nhau chân trời buồn không nắng
Áng mây trôi ảm đạm một quảng đời
Có đau lòng cũng một thoáng chiều rơi
Thế gian này bao tiếng ru chìm nổi…
Trả cho nhau những nẻo về đơn lối
Phố mưa chiều ướt đẫm trái tim côi

Trời vào đông gieo giá lạnh chẳng thôi
Hãy quên hết kỷ niệm thời hoang dại…
Trả cho nhau cuộc đời này nhiều lắm
Bao nhiêu là nỗi nhớ với yêu thương
Dẫu có đem nước mắt ướt đêm trường
Đem cay đắng cả đời này chưa dứt…
 
Em vẫn giữ trong tim hình bóng cũ
Của một thời mình kề cận bên nhau
Nụ hôn say hơi ấm của tình đầu
Và ngày tháng tâm tư cùng thầm lặng.

Em sẽ giữ cho anh từng vạt nắng
Chiều hẹn hò mong ngóng ở công viên
Ước mơ ngày hai đứa được nên duyên
Từng đêm vắng cùng nghe lòng thao thức.
 
"Có một dạo em thèm cơn mưa quá
Hạt rơi là, em vội lấy ô sang
Em những mong có một chút nắng vàng
Vầng dương lên, em dịu dàng nấp bóng
Em thủ thỉ "Ước gì cơn gió lộng"
Cơn mùa về, bên cửa đóng xoa tay
Anh mỉm cười, nhưng bỗng thấy lo ngay
Vì anh sợ, lời yêu thương cũng thế "

Góp vui với chúng mày
 
Vãi Lồn cái bọn dở hơi
Tự nhiên lại vác thơ ca vào xàm.....
 
Khói thuốc vây vòng nỗi nhớ nhung
Cà pê giọt đắng tỏa hương nồng
Hồn ai thơ thẩn bay lơ lửng?
Tâm trí suy tư mãi phập phồng
Khắc khoải đêm dài sau trống vắng
Ngần ngơ ngày tháng một mình trông
Người ơi sao nỡ đành quên lãng
Bỏ lại tình tôi vẫn thủy chung?


312484
 
Xàm này là cái động dâm.
VN ko thiếu - nhưng tầm xàm cao.
Như chơi gái trẻ không bao
Lồn hồng co bóp - tao vào thấy phê
Địt nhiều mà vẫn còn mê
Cụ thể mái ấm bề đề rất hay
Chúng mày vào quán sò say
Mày sẽ lôi cặc quay tay cả ngày !
 
Một mình bên cốc cà phê
Một mình nhấm nháp lời thề đã phai

Cà phê tí tách sớm mai
Hạt huyền tựa ánh mắt ai hôm nào

Ngoài trời đổ trận mưa rào
Tình thôi đã hết ngọt ngào từ đây

Xót xa ôm một khối cay
Ngấm thêm vị đắng mới hay sự đời

Thì thôi hãy cứ khóc cười
Thì thôi ta hãy như người chưa quen

Nếu gặp xin đừng gọi tên
Đừng đem sợi nắng rải lên tình buồn
 
Khuấy một vòng, ngỡ đường đã hòa tan
Nhấp một ngụm vị đắng tràn ký ức
Giọt cà phê làm nhói đau lồng ngực
Tựa vết mực loang trên giấy trắng tình đầu
 
Khuấy một vòng, ngỡ người đã quay về
Nhấp một ngụm lại não nề lòng nhớ
Hình bóng người đã hòa vào hơi thở
Một nhịp sầu là một vết tim đau
 
Khuấy một vòng, nhìn mặt nước chênh chao
Bão trong lòng biết khi nào ngưng thổi
Cơn mưa ơi đừng về ngang quá vội
Ướt lòng người, thêm đắng cả chiều mưa…
 
313622
Dưới hàng cây trút lá
Bàn chân tôi bước qua
Tuổi hai mươi ở lại
Cùng giấc mộng phôi pha
 
Chiều qua gặp tình cũ
Thấy hoang mang quá chừng
Bao năm rồi xa cách
Sao vẫn cứ rưng rưng
Quán cà phê vắng lặng
Hai đứa ngồi nhìn nhau
Bao nhiêu điều muốn nói
Mà ko thốt nên câu
Muốn hỏi bên người mới
Em có hạnh phúc ko
Có bao giờ em nhớ
Nhớ anh lúc bên chồng
Muốn giở giọng gạ gẫm
Rằng hai đứa chúng mình
Đi iêu nhau một lúc
Nhưng sợ nàng ....thất kinh
Ngồi cả chiều mới hỏi
Mình có gặp nữa không
Nàng gật đầu khẽ nói
Đợi em , em trốn chồng !
 
Sao anh không về chơi thôn Vĩ?
Nhìn nắng hàng cau nắng mới lên.
Vườn ai mướt quá xanh như ngọc
Lá trúc che ngang mặt chữ điền.

Gió theo lối gió, mây đường mây,
Dòng nước buồn thiu, hoa bắp lay...
Thuyền ai đậu bến sông trăng đó,
Có chở trăng về kịp tối nay?

Mơ khách đường xa, khách đường xa
Áo em trắng quá nhìn không ra...
Ở đây sương khói mờ nhân ảnh
Ai biết tình ai có đậm đà?IMG_20200607_131246_HDR.webp
 
Một ngày rực rỡ tháng tư
Tình yêu bỏ lại ngần ngừ du xuân
 
Back
Top