Có Video 🌸Câu trả lời mang tính Lịch Sử: ĐỨC PHẬT có THAM không..?🌸



🌸Đức Phật có tham không?
Câu trả lời là: CÓ.

Ai nói Phật không có tham là chưa từng đọc kỹ hành trình giác ngộ của Ngài.

Vì nếu không có một sự ham muốn đủ lớn,
thì không có chuyện một thái tử bỏ ngai vàng,
chịu khổ hạnh sáu năm,
và truy cầu sự thật đến tận cùng sinh mệnh.

Tu hành không phải là hết muốn.
Tu hành là muốn tới mức mọi cái muốn thấp hèn tự sụp đổ.

Người tu luôn nói đến:
cầu giải thoát
cầu đoạn khổ
cầu vượt luân hồi

Vậy thử hỏi:
Cầu – chẳng phải là tham sao?

Nếu tham là “ham muốn đạt được một trạng thái”,
thì cầu Niết Bàn
chẳng lẽ không phải là tham ở mức cao nhất?

Nếu nói Phật không tham,
vậy động lực nào đã đưa Ngài đi trọn con đường ấy?



Nhưng vấn đề nằm ở chỗ này:
Thế gian chỉ biết một loại “tham”.
Kinh điển phân biệt rất rõ hai loại hoàn toàn khác nhau.

Ở đây, nếu không đọc kỹ, người ta sẽ hiểu sai Phật pháp.

Trong Kinh tạng Pāli:
Tanha (Tham ái): Là sự ham muốn mù quáng, dính mắc vào khoái lạc, bản ngã, sự tồn tại.
Đây là gốc rễ của luân hồi và khổ đau.

Chanda (Thiện pháp dục) Là động lực hướng thượng, mong cầu điều thiện, mong cầu giải thoát.
Chanda không mang tính chiếm hữu ngã chấp.

Đức Phật đoạn tuyệt tham ái
nhưng không phủ nhận ham muốn trong hành trình tu tập.

Nếu không có ham muốn
sẽ không có xuất gia, không có khổ hạnh, không có thuyết pháp.



Phật không dạy:
“Đừng có ham muốn gì cả.”

Phật đạo dạy:

Dùng một động lực đủ lớn
để thiêu rụi mọi động lực thấp hơn.

Ngài từng thử khổ hạnh,
từng dốc toàn bộ ý chí,
và chính Ngài cũng thấy rõ giới hạn của phương pháp đó.

Khi bước vào Trung Đạo,
không phải là “đạt được cái gì”,
mà là cái người muốn đạt tự tan rã.

Lúc này:
Tham ái không còn
Dục thiện cũng không còn chỗ đứng
Chỉ còn trí tuệ vận hành



Vậy Đức Phật có tham không?

Ngài không có tham ái.
Nhưng Ngài đã từng dùng một động lực đủ lớn
để đi đến chỗ không còn người cần động lực.

-----
Và hành trình này đức thế tôn đã ngộ ra được việc tu hành và đoạn tham phải dùng độc trị độc

Phải dùng Thiệp pháp dục – tức lòng ham muốn chánh pháp mãnh liệt – để làm động lực đi đến đích.

Đây chính là một "cái bẫy" thần thánh của Đạo.

mượn cái tham cao thượng để diệt cái tham thấp hèn.

Tu hành chân chính là dùng một "ngọn lửa lớn" khát khao giải thoát để thiêu rụi những ngọn cỏ rác tham ái thế gian

Khi mục tiêu là Vô thượng, mọi thú vui phàm trần tự khắc trở nên rẻ rúng.

Bạn không cần nỗ lực để buông, bạn chỉ đơn giản là không còn hứng thú với nó.!

Và mục đích cuối cùng đã đạt được, ngay cả cái khát khao giải thoát cũng phải được buông xuống.

Đó là lúc Tham trở thành "Không".

Cái hay của Phật Đạo không nằm ở việc phủ nhận lòng tham một cách cực đoan, mà nằm ở việc Sử dụng lòng tham như một thanh kiếm để tự sát chính cái Ngã của mình.

Khi thanh kiếm đã làm xong việc, nó cũng được đặt xuống.

Đó chính là trạng thái Tịch diệt – nơi mà ngôn ngữ về "Có" hay "Không" đều trở nên bất lực.

Và câu trả lời cuối cùng cho câu hỏi Đức Phật có tham không..?

Đức Phật không có "Tham" vì Ngài đã đạt vô ngã
nhưng Ngài có "nguyện".

Tham là hướng vào trong (vị kỷ),
Nguyện là hướng ra ngoài (vị tha).

-----
Hãy đọc thật kỹ trước khi bạn comment.
về gốc nhìn của bạn.!

TrìnhCa🌸
 
Top