Chắc tao tự sát đây. Cuộc sống quá khổ cực

Sinh ra không cụ què khuyết tật đã là đặc ân lắm rồi.
Mày phải đi dạo các viện để thấy người bệnh chỉ mong cuộc sống bình thường. Và mày sẽ thấy "bình thường" nó "đặc biệt" nhường nào.
Căng thẳng thì tìm bạn bè thân thiết mà tâm sự, nên có các thú vui như đọc sách, chơi nhạc....cho thư thái.
Còn nếu không có ai muốn chơi với mày thì nên chết đi là vừa.
 
Thất nghiệp, tiền thì sắp cạn kiệt, lại bị trầm cảm nặng. U tối quá, u tối quá, lối đi nào cho tôi ngoài việc cả phần đời còn lại làm osin tôi mọi dưới đáy xã hội. U tối quá
Hôm.trước mày bảo mày ăn cứt mày quay lên đây anh em xàm.cho mày tiền
 
Người có lúc, tao đây từng bỏ đại học đi làm cu li, xe ôm quanh cái Hà Nội, gặp phải nhiều thằng nó hãm lồn nhưng vì đồng tiền cũng chịu nhục. Mọi cái tao đều tự lực, quê tao vốn dĩ cũng ko khá khẩm gì, tao lại là thằng bỏ học nên ko được gia đình hỗ trợ gì. Sau 5,6 năm giờ cũng chưa là gì với xã hội nhưng cũng nhà vinhomes, mua nhà xong lấy vợ, 2 vợ chồng buôn bán đồ gia dụng, tháng kiếm vài trăm triệu bình thường. cố lên thằng ml.
Tỉnh dậy chưa mày :)))))
 
Top