Sinh ra không cụ què khuyết tật đã là đặc ân lắm rồi.
Mày phải đi dạo các viện để thấy người bệnh chỉ mong cuộc sống bình thường. Và mày sẽ thấy "bình thường" nó "đặc biệt" nhường nào.
Căng thẳng thì tìm bạn bè thân thiết mà tâm sự, nên có các thú vui như đọc sách, chơi nhạc....cho thư thái.
Còn nếu không có ai muốn chơi với mày thì nên chết đi là vừa.
Mày phải đi dạo các viện để thấy người bệnh chỉ mong cuộc sống bình thường. Và mày sẽ thấy "bình thường" nó "đặc biệt" nhường nào.
Căng thẳng thì tìm bạn bè thân thiết mà tâm sự, nên có các thú vui như đọc sách, chơi nhạc....cho thư thái.
Còn nếu không có ai muốn chơi với mày thì nên chết đi là vừa.
)))