Tự ênh vô trương tôi, tôi xài phương ngữ Trung Nam là chánh, mà lại không cho xài hả chèn! Vậy còn chi là đặc sắc văn hóa nữa.
Cũng nhơn cái chuyện tiếng Phổ Thông gì đó, mà tôi nhớ hồi đó, ở quê, khi nói chuyện mấy đứa nhỏ, kêu là bây giờ ở trường không dạy trái bắp mà kêu quả ngô (giống vụ tinh bột bắp và tinh bột ngô vậy),...
Bà con có để ý em cháu ở nhà, bị nghèo nàn hóa ngôn ngữ hông, tôi hay để ý lắm, kể ra vài cái nghe chơi:
Thay vì nói, màu lợt, màu dợt, món ăn mặn lạt, vân vân phải kêu là màu nhạt, món nhạt,...
Thay vì nói, mua mắc/mắt, bán đắt, ... phải kêu là mua đắt, bán đắt...
Thay vì nói, lặt rau, nhổ lông, lụm đồ... phải kêu là nhặt rau, nhặt lông, nhặt đồ...
Thay vì kêu là Địa hạt, hột nhãn,... phải kêu là Địa hạt, hạt nhãn, .. ( vd địa hạt để thấy vì trong Nam phân biệt xài hạt, hột).
Chèn ơi, tôi nghe xong tá hỏa tam tinh luôn! Hèn chi mà giờ mấy đứa nhỏ, nó nói chuyện pha tiếng lẹo giọng, lại có khi nói đớt, quá trớn.
Đây chỉ mới nói tới mấy chữ thân quen thôi, chưa kể mấy từ xưa, như cô bác lớn tuổi ai cũng đã từng nghe mấy chữ: học sanh, thơ ký, hành chánh, nhơn viên, vân vân. Giờ bị cải sửa hết thảy.
Phần tôi, bổn trương tôi viết về văn hoá phong tục là nhiều. Nên tôi y theo đời sống hằng ngày mà xài từ Trung Nam, chớ đâu phải làm giấy tờ hành chánh đâu mà theo chuẩn chỉnh sửa tiếng như bây giờ.
Thứ nhì, mục đích tôi hướng tới là xài tiếng Nam cho ai yêu mến văn hóa xưa có cái đọc, hoài niệm, hồi tưởng, và văn phong tôi từ nhỏ chí lớn, hơn hai chục niên nay nó vậy rồi, chớ tự ênh chỉnh lại theo cách nói pha tạp bây giờ, còn hay chi ráo?
Nên, trương T.Y xuất phát từ việc xài tiếng Nam, nên đừng đòi hỏi xài ngôn ngữ hành chánh hiện nay, sẽ sai với "tệp độc giả" của trương tôi hướng tới. Nên thôi, các bạn không thích hãy dời chơn đi tìm về cái bạn muốn, chớ cần chi bình luận khiếm nhã kì khôi.
Ai thích phong hóa phương Nam, tôi rất trân trọng. Còn kiểu vầy, tôi không tiếp đâu.
Thương tặng những ai coi bài nầy.
#tuyeng
Search Tử Yếng Fb