Chẳng là gì

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Những đám mây hôm nay trông giống như lời xin lỗi của bầu trời dành cho mặt đất, nhưng mặt đất đã ngủ quên từ thời tiền sử nên chẳng buồn mở mắt. Tôi đứng giữa hai kẻ không thèm nói chuyện với nhau ấy, hút một điếu thuốc không khói, nghe tiếng im lặng rít vào phổi như thể nó là thứ chất gây nghiện cuối cùng còn lại trên đời.
Người ta thường nói thời gian là kẻ trộm tinh tế nhất. Tôi thì nghĩ nó giống một gã thợ may say rượu hơn: đo cắt cuộc đời ta bằng những mảnh vải thừa, khâu lại bằng chỉ đen, rồi treo lên mắc áo của ký ức để mặc cho mối mọt thời gian từ từ gặm nhấm. Có những buổi chiều, tôi nhìn thấy chiếc áo ấy phai màu, rách tươm, nhưng vẫn cố mặc vào chỉ để tự dặn mình rằng ít ra mình cũng từng có hình hài.
Ở đâu đó, có một chiếc đồng hồ chạy ngược đang đếm những điều chưa từng xảy ra. Mỗi khi kim phút nhảy một nấc, một khả năng bị lãng quên lại chết đi trong im lặng. Tôi đã từng cố chạy theo để níu lại vài cái chết như thế, nhưng chân tôi nặng trình trịch bởi những “nếu như” mà tôi nhặt nhạnh suốt dọc đường. Chúng nặng hơn cả đá, nặng hơn cả lời yêu thương chưa kịp nói, nặng đến mức tôi phải ngồi xuống giữa ngã ba vô định và tự hỏi: rốt cuộc mình đang chạy trốn hay đang đuổi theo chính cái bóng đã bỏ mình từ lâu?
 
Đời người, nếu gói lại trong một câu, có lẽ là thế này: ta sinh ra với hai bàn tay trắng, dành cả cuộc đời để cố nắm lấy thứ gì đó, rồi khi chết đi mới nhận ra thứ duy nhất ta từng thực sự sở hữu chính là khoảng trống giữa các ngón tay. Khoảng trống ấy đẹp lắm, trong veo, không màu sắc, không tên gọi, không thể cầm nắm, và kỳ diệu thay, nó là thứ duy nhất không bao giờ rời bỏ ta.
Tôi lại lảm nhảm quá lâu. Nhưng bạn biết không, những thứ không thể nói gọn thường là những thứ thật nhất. Còn những gì gói được trong một câu ngắn ngủi, phần lớn chỉ là lời nói dối được đóng gói đẹp đẽ mà thôi.
 
Những đám mây hôm nay trông giống như lời xin lỗi của bầu trời dành cho mặt đất, nhưng mặt đất đã ngủ quên từ thời tiền sử nên chẳng buồn mở mắt. Tôi đứng giữa hai kẻ không thèm nói chuyện với nhau ấy, hút một điếu thuốc không khói, nghe tiếng im lặng rít vào phổi như thể nó là thứ chất gây nghiện cuối cùng còn lại trên đời.
Người ta thường nói thời gian là kẻ trộm tinh tế nhất. Tôi thì nghĩ nó giống một gã thợ may say rượu hơn: đo cắt cuộc đời ta bằng những mảnh vải thừa, khâu lại bằng chỉ đen, rồi treo lên mắc áo của ký ức để mặc cho mối mọt thời gian từ từ gặm nhấm. Có những buổi chiều, tôi nhìn thấy chiếc áo ấy phai màu, rách tươm, nhưng vẫn cố mặc vào chỉ để tự dặn mình rằng ít ra mình cũng từng có hình hài.
Ở đâu đó, có một chiếc đồng hồ chạy ngược đang đếm những điều chưa từng xảy ra. Mỗi khi kim phút nhảy một nấc, một khả năng bị lãng quên lại chết đi trong im lặng. Tôi đã từng cố chạy theo để níu lại vài cái chết như thế, nhưng chân tôi nặng trình trịch bởi những “nếu như” mà tôi nhặt nhạnh suốt dọc đường. Chúng nặng hơn cả đá, nặng hơn cả lời yêu thương chưa kịp nói, nặng đến mức tôi phải ngồi xuống giữa ngã ba vô định và tự hỏi: rốt cuộc mình đang chạy trốn hay đang đuổi theo chính cái bóng đã bỏ mình từ lâu?
Ko có điếu thuốc lá tao ngoan lắm khi tao hút suy nghĩ chạy như bay, lỡ nghiện rồi suy nghĩ rồi ko có thuốc lá suy nghĩ ko dịch chuyển khó chịu... Thời gian bên anh em vui ko tiếc 😊, chỉ chửi chó thằng bác sĩ kéo dài thời gian tao ở trại cai nghiện lấy tiền, nhớ anh em da diết... Tại tụi mày cần tin tso xuất một đống tin chính, tao còn nữa nhưng đời có dân gian hãy để cái riêng của người ta lên tiếng...
Tao hết tin rồi...
 
Tôi quen một bà cụ bán vé số ở góc đường. Bà không bao giờ chào mời, chỉ ngồi đó gõ nhẹ cây bút bi lên chồng vé như đang gõ cửa một thế giới khác. Tôi hỏi bà trúng số thì sẽ làm gì. Bà cười, hàm răng chỉ còn ba chiếc: “Tao sẽ mua một buổi tối không ai cần tao nữa.” Tôi mua của bà một tờ, không xem số, xé nhỏ rồi thả xuống cống. Bà nhìn theo, không buồn, không tiếc, chỉ nói khẽ: “Cậu cũng biết cách trúng rồi đấy.”
Trên đời có hai loại người: người đếm ngày và người bị ngày đếm. Tôi thuộc loại thứ hai. Mỗi sáng thức dậy tôi lại thấy một ngày mới ngồi sẵn ở cuối giường, cầm đồng hồ bấm giờ, mỉm cười kiểu “đến lượt mày rồi”. Tôi mặc quần áo, đánh răng, uống cà phê, đi làm, về nhà, lặp lại, trong khi ngày ấy cứ tích tắc, tích tắc, như đang đếm ngược đến một vụ nổ mà không ai biết là nổ thật hay chỉ là tiếng pháo hoa trong đầu tôi.
Có lần tôi thử yêu một người chỉ bằng trí tưởng tượng. Tôi đặt tên cô ấy là Tháng Mười, cho cô ấy mái tóc màu lá mục và giọng nói giống tiếng mưa rơi trên mái tôn. Chúng tôi đi dạo trong đầu tôi suốt ba mùa đông liền. Cô ấy không bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền, có mua được nhà chưa, chỉ hỏi: “Hôm nay cậu có thấy buồn hình gì không?” Tôi bảo buồn hình con sâu đo đang cố bò qua một trang sách ướt. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bằng thứ hơi ấm không có thật. Rồi một ngày tôi mở mắt ra, Tháng Mười biến mất, để lại trong ngực tôi một lỗ hổng vừa khít hình người.
Giờ thì tôi hiểu: mọi cuộc gặp gỡ trên đời này đều là vay mượn. Ta mượn nhau một khoảng thời gian, một vài câu nói, một cái nắm tay, rồi trả lại bằng nước mắt hoặc bằng sự im lặng kéo dài hàng thế kỷ. Người khôn ngoan là người biết mình đang vay, còn người ngu là người tưởng mình đang được cho.
 
Tôi quen một bà cụ bán vé số ở góc đường. Bà không bao giờ chào mời, chỉ ngồi đó gõ nhẹ cây bút bi lên chồng vé như đang gõ cửa một thế giới khác. Tôi hỏi bà trúng số thì sẽ làm gì. Bà cười, hàm răng chỉ còn ba chiếc: “Tao sẽ mua một buổi tối không ai cần tao nữa.” Tôi mua của bà một tờ, không xem số, xé nhỏ rồi thả xuống cống. Bà nhìn theo, không buồn, không tiếc, chỉ nói khẽ: “Cậu cũng biết cách trúng rồi đấy.”
Trên đời có hai loại người: người đếm ngày và người bị ngày đếm. Tôi thuộc loại thứ hai. Mỗi sáng thức dậy tôi lại thấy một ngày mới ngồi sẵn ở cuối giường, cầm đồng hồ bấm giờ, mỉm cười kiểu “đến lượt mày rồi”. Tôi mặc quần áo, đánh răng, uống cà phê, đi làm, về nhà, lặp lại, trong khi ngày ấy cứ tích tắc, tích tắc, như đang đếm ngược đến một vụ nổ mà không ai biết là nổ thật hay chỉ là tiếng pháo hoa trong đầu tôi.
Có lần tôi thử yêu một người chỉ bằng trí tưởng tượng. Tôi đặt tên cô ấy là Tháng Mười, cho cô ấy mái tóc màu lá mục và giọng nói giống tiếng mưa rơi trên mái tôn. Chúng tôi đi dạo trong đầu tôi suốt ba mùa đông liền. Cô ấy không bao giờ hỏi tôi kiếm được bao nhiêu tiền, có mua được nhà chưa, chỉ hỏi: “Hôm nay cậu có thấy buồn hình gì không?” Tôi bảo buồn hình con sâu đo đang cố bò qua một trang sách ướt. Cô ấy gật đầu, ôm tôi bằng thứ hơi ấm không có thật. Rồi một ngày tôi mở mắt ra, Tháng Mười biến mất, để lại trong ngực tôi một lỗ hổng vừa khít hình người.
Giờ thì tôi hiểu: mọi cuộc gặp gỡ trên đời này đều là vay mượn. Ta mượn nhau một khoảng thời gian, một vài câu nói, một cái nắm tay, rồi trả lại bằng nước mắt hoặc bằng sự im lặng kéo dài hàng thế kỷ. Người khôn ngoan là người biết mình đang vay, còn người ngu là người tưởng mình đang được cho.
Anh trải hoa hồng cho em đi
Em ghét anh như con súc vật
Tôi cũng là đàn ông thôi
Mua nụ cười em to hơn nụ cười khác 😁
Súc vật duy vật duynguyenminh
 
Em phấn đấu chót lên 2, trên hoa hồng anh lợi dụng anh em trải
Anh bị người thân trước đó chửi xỏ
Anh cười hề hề hạnh phúc
Bà con có nước mắm nước tương... Bí mật 🤫
 
Anh trải hoa hồng cho em đi
Em ghét anh như con súc vật
Tôi cũng là đàn ông thôi
Mua nụ cười em to hơn nụ cười khác 😁
Súc vật duy vật duynguyenminh
thằng duynguyenminh đó là phiên bản khác của bạn đấy
 
Top