Chào mọi người, mình xin chia sẻ với tất cả câu chuyện của bản thân và hiện tại không biết phải làm sao nữa, mong lời khuyên. Năm nay mình gần 40 rồi, không biết bao lần chết hụt tính đến hiện tại chắc 8,9 lần. Ngày nhỏ, nhìn thấy Ma lần đầu vào năm 6 tuổi, khi ấy mình không biết Ma là gì cả, còn đuổi chạy theo ấy, đến khi cô ruột gọi to mới giật mình. Sau đó lớn lên chút, mình thỉnh thoảng bất chợt có tiếng người nói sát tai mà không biết là ai, quan trọng là những điều (không tốt) họ nói sẽ xảy ra ngay trong ngày. Bắt đầu năm mình học lớp 8, hôm đó học về sớm, thấy nhà không có gì ăn, liền dòng điện lưới xuống ao, xem có vớ được con cá nào không (vì ao đã lâu không thả cá), lúc chuẩn bị xuống ao thì trước mắt mình hiện ra cảnh: mình lội giữa ao, tay cầm vào đoạn dây điện hở, bị giật, vùng vẫy thì dây lại quàng sau gáy, chân dẫm và bị giật gục xuống ao. Khi ấy mình cũng dửng dưng, chả nghĩ gì hết, lội xuống ao và cái kết đúng với những gì mình thấy trước đó, may lần ấy có người canh kịp thời ngắt điện (không như mọi lần tự biên tự diễn một mình).
Lớp 12, lần ấy mùa hè nóng bức, tranh thủ ngủ trưa, chiều còn dậy học (vì cuối cấp ôn thi), đang ngủ thì lơ mơ có bóng người mặc đồ trắng đứng cửa sổ gọi mình dậy, bảo không được ngủ vì giờ quan đi tuần qua, ngủ là bị bắt. Giật mình bật dậy, nhìn đồng hồ báo thức 12h05, mình thấy người cứ lịm dần đi, chỉ kịp gọi Mẹ 1,2 câu. Theo mọi người kể, lúc phát hiện ra, người mình ướt như chuột, đưa ra viện, bác sĩ lắc đầu bảo đưa về, các đầu ngón tay chân đã tím hết lại, cả nhà khóc, lúc đó mình chả biết đang ở đâu ấy, chỉ thấy xung quanh toàn sương mù đặc, và có nghe tiếng cô ruột khóc, gọi: con ơi, cô đây, con mở mắt nói chuyện với cô đi. Rồi sau câu gọi đó, một lúc thì mình tỉnh lại.
Ngày mình vào nghề, sáng mai có mặt tại tỉnh để lên đường thì chiều hôm trước mình dự định tối nay ra tàu chơi rồi chào các chú một câu, vì đợt này đi chắc phải 5,6 tháng chú cháu mới gặp nhau. Vừa lẩm bẩm xong thì cũng lại hiện ra cảnh: tối lúc về đang lội nước bì bõm đến gần bụi tre, gặp con cạp nia cách đầu gối khoảng 30cm. Chột dạ, lên tối đó mình mang đèn pin theo, cầm sẵn con dao phay. Gần 10h tối, chào các chú mình về cũng là lúc nước lên to ngập hết đường đi, và lúc gần đến chân đê gặp con cạp nia thật. (Thoát tiếp lần nữa).
Năm mình 24 tuổi, ngày đó trực nhiều, thời gian tranh thủ còn chả có thì lấy đâu ra làm việc này việc kia. Bữa đó, bạn gái ở quê gọi điện bảo đi xem bói về tuổi 2 đứa thì bà bói vừa khóc vừa nói: mình bị sao Thái Bạch chiếu giữa trán rất nặng, chết vì công việc thì thịt nát xương tan, chết vì bạo bệnh thì cũng máu chảy thành sông, cách khắc phục là tự đi dâng sao giải hạn may ra mới đi nhẹ nhàng. Và đúng khoảng 2 tháng sau đó, mình bị y hệt lời bà thầy nói.
Theo Y học, bác sĩ 2 viện Nhiệt Đới và Bạch Mai kết luận sống thực vật cả đời thì khoảng thời gian ấy, mình đã được ở cùng người đã khuất (Mẹ và một người mà Mẹ mình bảo phải gọi là thành hoàng làng). Cuộc sống hàng ngày vui lắm, cứ ở nhà chơi linh tinh đợi Mẹ đi chợ về rồi Mẹ nấu cơm cho ăn, duy là cứ lúc ăn phải ăn một mình, không được ăn cùng Mẹ. Rồi cho đến lúc ở dưới đó có chiến tranh, mình bị bắt đi đánh trận, nếu không đi thì sẽ hại Mẹ mình, ra đánh được một trận thì mình bị thương ở bàn chân, không còn sức chiến đấu nên trả về cho Mẹ chăm. Đó là lần cuối cùng mình được ở cùng Mẹ vì: hôm đó, mình nằm giường, lần đầu được Mẹ đút cháo cho ăn, thấy có cơ hội làm nũng để bắt Mẹ ăn cùng nên mình định bật dậy để nài nỉ Mẹ ăn cùng cho vui nhưng không, chân mình không cử động được, hỏi Mẹ thì Mẹ nói con bị thương như này thì sao cử động được, nghỉ ngơi tịnh dưỡng một thời gian khỏi vết thương là ổn, và cũng vừa dứt lời Mẹ đập mạnh vào trán mình một cái. Mọi thứ xung quanh đổ nát, Mẹ không thấy đâu nữa và mình tỉnh lại sau một tháng thực vật.
Tỉnh lại thì hội chuẩn tiếp, kết luận: phần đời còn lại sống trên giường với máy thở, rút máy là chết. Vậy mà khi về tuyến ban đầu nằm kiểu chờ giờ thì được khoảng 3 tuần, bỏ hết tất cả máy móc, làm cả khoa tích cực của viện Nhiệt Đới xúm xít lại bàn tán, xác thực có hay không chuyện bỏ máy thở. Vấn đề còn lại đôi chân, không cử động được, không biết đau, nhưng sờ chỗ nào là biết chỗ đó.
Xuất viện về nhà nghỉ ngơi ít bữa rồi tính chuyện phục hồi chức năng, thì đêm đó khoảng 3h20 phút sáng, vẫn là giọng nói quen thuộc cất lên, kiểu sợ mình nhìn thấy mặt hay sao ấy mà làm thế nào đó, 2 tay mình bất động luôn, chăn tự bay phủ kín mặt, dặn dò vài vấn đề:... Sáng hôm sau thì đôi chân mình lấy lại cảm giác như người bình thường. Trong 4 tháng tiếp theo, nó tự hồi lại, nếu mà nằm ở giường thì không ai biết mình gặp vấn đề ở chân vì sẽ thấy mình nằm đủ tư thế.
4 năm gần đây, mình thường xuyên mơ thấy cảnh một người về đòi làm lễ tạ, nếu không làm thì họ sẽ bắt con cháu mình xuống dọn nhà cửa cho họ, mình có trao đổi lại nhưng không ai tin. Đôi lúc thì vừa đặt lưng xuống giường thì bị kéo hồn ra khỏi xác, bay lơ lửng ngày càng cao mà lúc nhìn xuống thấy xác mình bé tí tẹo ấy. Còn chuyện mơ thấy ai đó (còn sống) mà ngồi ăn cùng người đã khuất thì nhiều, đã có ý nói khéo nhưng lại bị cho là ấm đầu lên thôi, kệ, để tự ngẫm.
Lớp 12, lần ấy mùa hè nóng bức, tranh thủ ngủ trưa, chiều còn dậy học (vì cuối cấp ôn thi), đang ngủ thì lơ mơ có bóng người mặc đồ trắng đứng cửa sổ gọi mình dậy, bảo không được ngủ vì giờ quan đi tuần qua, ngủ là bị bắt. Giật mình bật dậy, nhìn đồng hồ báo thức 12h05, mình thấy người cứ lịm dần đi, chỉ kịp gọi Mẹ 1,2 câu. Theo mọi người kể, lúc phát hiện ra, người mình ướt như chuột, đưa ra viện, bác sĩ lắc đầu bảo đưa về, các đầu ngón tay chân đã tím hết lại, cả nhà khóc, lúc đó mình chả biết đang ở đâu ấy, chỉ thấy xung quanh toàn sương mù đặc, và có nghe tiếng cô ruột khóc, gọi: con ơi, cô đây, con mở mắt nói chuyện với cô đi. Rồi sau câu gọi đó, một lúc thì mình tỉnh lại.
Ngày mình vào nghề, sáng mai có mặt tại tỉnh để lên đường thì chiều hôm trước mình dự định tối nay ra tàu chơi rồi chào các chú một câu, vì đợt này đi chắc phải 5,6 tháng chú cháu mới gặp nhau. Vừa lẩm bẩm xong thì cũng lại hiện ra cảnh: tối lúc về đang lội nước bì bõm đến gần bụi tre, gặp con cạp nia cách đầu gối khoảng 30cm. Chột dạ, lên tối đó mình mang đèn pin theo, cầm sẵn con dao phay. Gần 10h tối, chào các chú mình về cũng là lúc nước lên to ngập hết đường đi, và lúc gần đến chân đê gặp con cạp nia thật. (Thoát tiếp lần nữa).
Năm mình 24 tuổi, ngày đó trực nhiều, thời gian tranh thủ còn chả có thì lấy đâu ra làm việc này việc kia. Bữa đó, bạn gái ở quê gọi điện bảo đi xem bói về tuổi 2 đứa thì bà bói vừa khóc vừa nói: mình bị sao Thái Bạch chiếu giữa trán rất nặng, chết vì công việc thì thịt nát xương tan, chết vì bạo bệnh thì cũng máu chảy thành sông, cách khắc phục là tự đi dâng sao giải hạn may ra mới đi nhẹ nhàng. Và đúng khoảng 2 tháng sau đó, mình bị y hệt lời bà thầy nói.
Theo Y học, bác sĩ 2 viện Nhiệt Đới và Bạch Mai kết luận sống thực vật cả đời thì khoảng thời gian ấy, mình đã được ở cùng người đã khuất (Mẹ và một người mà Mẹ mình bảo phải gọi là thành hoàng làng). Cuộc sống hàng ngày vui lắm, cứ ở nhà chơi linh tinh đợi Mẹ đi chợ về rồi Mẹ nấu cơm cho ăn, duy là cứ lúc ăn phải ăn một mình, không được ăn cùng Mẹ. Rồi cho đến lúc ở dưới đó có chiến tranh, mình bị bắt đi đánh trận, nếu không đi thì sẽ hại Mẹ mình, ra đánh được một trận thì mình bị thương ở bàn chân, không còn sức chiến đấu nên trả về cho Mẹ chăm. Đó là lần cuối cùng mình được ở cùng Mẹ vì: hôm đó, mình nằm giường, lần đầu được Mẹ đút cháo cho ăn, thấy có cơ hội làm nũng để bắt Mẹ ăn cùng nên mình định bật dậy để nài nỉ Mẹ ăn cùng cho vui nhưng không, chân mình không cử động được, hỏi Mẹ thì Mẹ nói con bị thương như này thì sao cử động được, nghỉ ngơi tịnh dưỡng một thời gian khỏi vết thương là ổn, và cũng vừa dứt lời Mẹ đập mạnh vào trán mình một cái. Mọi thứ xung quanh đổ nát, Mẹ không thấy đâu nữa và mình tỉnh lại sau một tháng thực vật.
Tỉnh lại thì hội chuẩn tiếp, kết luận: phần đời còn lại sống trên giường với máy thở, rút máy là chết. Vậy mà khi về tuyến ban đầu nằm kiểu chờ giờ thì được khoảng 3 tuần, bỏ hết tất cả máy móc, làm cả khoa tích cực của viện Nhiệt Đới xúm xít lại bàn tán, xác thực có hay không chuyện bỏ máy thở. Vấn đề còn lại đôi chân, không cử động được, không biết đau, nhưng sờ chỗ nào là biết chỗ đó.
Xuất viện về nhà nghỉ ngơi ít bữa rồi tính chuyện phục hồi chức năng, thì đêm đó khoảng 3h20 phút sáng, vẫn là giọng nói quen thuộc cất lên, kiểu sợ mình nhìn thấy mặt hay sao ấy mà làm thế nào đó, 2 tay mình bất động luôn, chăn tự bay phủ kín mặt, dặn dò vài vấn đề:... Sáng hôm sau thì đôi chân mình lấy lại cảm giác như người bình thường. Trong 4 tháng tiếp theo, nó tự hồi lại, nếu mà nằm ở giường thì không ai biết mình gặp vấn đề ở chân vì sẽ thấy mình nằm đủ tư thế.
4 năm gần đây, mình thường xuyên mơ thấy cảnh một người về đòi làm lễ tạ, nếu không làm thì họ sẽ bắt con cháu mình xuống dọn nhà cửa cho họ, mình có trao đổi lại nhưng không ai tin. Đôi lúc thì vừa đặt lưng xuống giường thì bị kéo hồn ra khỏi xác, bay lơ lửng ngày càng cao mà lúc nhìn xuống thấy xác mình bé tí tẹo ấy. Còn chuyện mơ thấy ai đó (còn sống) mà ngồi ăn cùng người đã khuất thì nhiều, đã có ý nói khéo nhưng lại bị cho là ấm đầu lên thôi, kệ, để tự ngẫm.