Tôi đi nhanh hơn thời gian, nhanh đến mức nó phải co chân chạy giặc, phải bám lấy gót giày tôi bằng những sợi tóc bạc, bằng những cơn đau lưng bất chợt, bằng những cái tên đột nhiên rơi khỏi đầu như răng sữa rụng muộn.
Nó tưởng nó đang đuổi kịp tôi.
Nó đâu biết tôi chỉ đang chạy vòng quanh cái hố mà tôi đã đào sẵn từ năm mười ba tuổi, cái hố mang tên “tôi đã hết rồi”.
Mỗi bước chân tôi là một vòng lặp: tôi chạy qua chính mình, tôi đè lên vết chân cũ của chính mình, tôi giẫm nát nó, tôi già đi trên chính đống xương bột của tôi hôm qua. Thời gian chỉ việc nhặt những mảnh vụn ấy, dán nhãn “lão hóa” rồi khoe khắp nơi như chiến tích.
Tôi cười.
Cười vì buồn cười thật: nó tưởng nó làm tôi già, trong khi tôi đã mục ruỗng từ bên trong từ lúc còn chưa kịp mọc lông nách. Da tôi nhăn không phải vì năm tháng, mà vì tôi đã tự vo viên mình lại quá nhiều lần để vừa với những cái ôm không vừa.
Thời gian ơi, mày chậm quá.
Mày mới chỉ vừa kịp làm khô khóe mắt tao, còn tao đã khô cả linh hồn từ khi mày còn đang tập tễnh đếm giây.
Mày làm tóc tao bạc, tao đã bạc cả giấc mơ.
Mày làm xương tao kêu lắc rắc, tao đã gãy từ trong tử cung rồi.
Mày làm tao quên, tao đã cố tình quên từ lúc còn nhớ rất rõ.
Nên cứ chạy đi, thời gian ạ.
Chạy cho mệt.
Rồi mày sẽ thấy tao đang đứng chờ mày ở cuối đường, không phải với dáng vẻ già nua mày tự hào ban tặng, mà với dáng vẻ của một thằng bé vẫn còn nguyên trong tôi, chưa từng được sinh ra, chưa từng được sống, và do đó, cũng không bao giờ chết.
Tao thắng mày không phải bằng cách sống lâu hơn mày,
mà bằng cách chết trước khi mày kịp chạm vào tao lần đầu.
Nó tưởng nó đang đuổi kịp tôi.
Nó đâu biết tôi chỉ đang chạy vòng quanh cái hố mà tôi đã đào sẵn từ năm mười ba tuổi, cái hố mang tên “tôi đã hết rồi”.
Mỗi bước chân tôi là một vòng lặp: tôi chạy qua chính mình, tôi đè lên vết chân cũ của chính mình, tôi giẫm nát nó, tôi già đi trên chính đống xương bột của tôi hôm qua. Thời gian chỉ việc nhặt những mảnh vụn ấy, dán nhãn “lão hóa” rồi khoe khắp nơi như chiến tích.
Tôi cười.
Cười vì buồn cười thật: nó tưởng nó làm tôi già, trong khi tôi đã mục ruỗng từ bên trong từ lúc còn chưa kịp mọc lông nách. Da tôi nhăn không phải vì năm tháng, mà vì tôi đã tự vo viên mình lại quá nhiều lần để vừa với những cái ôm không vừa.
Thời gian ơi, mày chậm quá.
Mày mới chỉ vừa kịp làm khô khóe mắt tao, còn tao đã khô cả linh hồn từ khi mày còn đang tập tễnh đếm giây.
Mày làm tóc tao bạc, tao đã bạc cả giấc mơ.
Mày làm xương tao kêu lắc rắc, tao đã gãy từ trong tử cung rồi.
Mày làm tao quên, tao đã cố tình quên từ lúc còn nhớ rất rõ.
Nên cứ chạy đi, thời gian ạ.
Chạy cho mệt.
Rồi mày sẽ thấy tao đang đứng chờ mày ở cuối đường, không phải với dáng vẻ già nua mày tự hào ban tặng, mà với dáng vẻ của một thằng bé vẫn còn nguyên trong tôi, chưa từng được sinh ra, chưa từng được sống, và do đó, cũng không bao giờ chết.
Tao thắng mày không phải bằng cách sống lâu hơn mày,
mà bằng cách chết trước khi mày kịp chạm vào tao lần đầu.