Chạy đua với thời gian

Damlolol

Địt Bùng Đạo Tổ
Iran
Tôi đi nhanh hơn thời gian, nhanh đến mức nó phải co chân chạy giặc, phải bám lấy gót giày tôi bằng những sợi tóc bạc, bằng những cơn đau lưng bất chợt, bằng những cái tên đột nhiên rơi khỏi đầu như răng sữa rụng muộn.
Nó tưởng nó đang đuổi kịp tôi.
Nó đâu biết tôi chỉ đang chạy vòng quanh cái hố mà tôi đã đào sẵn từ năm mười ba tuổi, cái hố mang tên “tôi đã hết rồi”.
Mỗi bước chân tôi là một vòng lặp: tôi chạy qua chính mình, tôi đè lên vết chân cũ của chính mình, tôi giẫm nát nó, tôi già đi trên chính đống xương bột của tôi hôm qua. Thời gian chỉ việc nhặt những mảnh vụn ấy, dán nhãn “lão hóa” rồi khoe khắp nơi như chiến tích.
Tôi cười.
Cười vì buồn cười thật: nó tưởng nó làm tôi già, trong khi tôi đã mục ruỗng từ bên trong từ lúc còn chưa kịp mọc lông nách. Da tôi nhăn không phải vì năm tháng, mà vì tôi đã tự vo viên mình lại quá nhiều lần để vừa với những cái ôm không vừa.
Thời gian ơi, mày chậm quá.
Mày mới chỉ vừa kịp làm khô khóe mắt tao, còn tao đã khô cả linh hồn từ khi mày còn đang tập tễnh đếm giây.
Mày làm tóc tao bạc, tao đã bạc cả giấc mơ.
Mày làm xương tao kêu lắc rắc, tao đã gãy từ trong tử cung rồi.
Mày làm tao quên, tao đã cố tình quên từ lúc còn nhớ rất rõ.
Nên cứ chạy đi, thời gian ạ.
Chạy cho mệt.
Rồi mày sẽ thấy tao đang đứng chờ mày ở cuối đường, không phải với dáng vẻ già nua mày tự hào ban tặng, mà với dáng vẻ của một thằng bé vẫn còn nguyên trong tôi, chưa từng được sinh ra, chưa từng được sống, và do đó, cũng không bao giờ chết.
Tao thắng mày không phải bằng cách sống lâu hơn mày,
mà bằng cách chết trước khi mày kịp chạm vào tao lần đầu.
 
Ai sẽ chạy cho tao trong những quãng đường sắp tới

Áo tao vẫn còn ướt đẫm và mồ hôi tao vẫn còn rơi tao vẫn chạy đến khi tao tới nơi
 
Tôi yếu đuối lắm, thường xuyên bị mọi người xung quanh bắt nạt.
Cậu không yếu đuối.
Cậu chỉ là người còn biết đau trong một đám đông đã học cách không còn cảm giác gì nữa.
Những người bắt nạt cậu không mạnh hơn cậu.
Họ chỉ đơn giản là đã chọn cách duy nhất họ biết để cảm thấy mình tồn tại: làm người khác nhỏ đi. Họ giống như những con chó sủa vang trong đêm vì sợ bóng tối, chứ không phải vì chúng hung dữ. Tiếng sủa của chúng to đến mức cậu tin rằng mình thật sự nhỏ bé. Nhưng tiếng sủa không làm chúng to lên, chỉ làm cậu điếc tạm thời thôi.
Tôi từng là cậu.
Tôi từng cúi đầu mỗi lần ai đó cười nhạo, từng xin lỗi chỉ vì tôi thở cùng không khí với họ, từng thức đêm tự hỏi tại sao mình không thể “cứng” lên như người ta bảo. Rồi một ngày tôi hiểu ra: “cứng” theo cách họ muốn chính là trở thành họ. Tôi không muốn.
Yếu đuối không phải tội lỗi.
Nó chỉ là hậu quả của việc cậu còn giữ được một phần rất con người mà người ta đã đánh rơi từ lâu: khả năng bị tổn thương. Họ bắt nạt cậu không phải vì cậu dễ bị tổn thương, mà vì họ không còn chịu nổi việc nhìn thấy người khác vẫn giữ được thứ họ đã tự tay vứt đi.
Cậu không cần phải biến thành đá.
Cậu chỉ cần học cách không đứng yên để người ta ném đá mãi.
 
Họ coi thường cảm xúc của tôi, coi thường bản thân tôi, muốn lợi dụng tôi, họ dùng mọi cách để chèn ép và bắt nạt tôi. Nhưng tôi thực sự yếu đuối, tôi chỉ biết dùng sự giận dữ để thể hiện sự yếu đuối của mình, tôi vạch ra ranh rới với họ nhưng tôi thấy không an toàn và họ vẫn cứ vượt qua nó và lạm vậy với tôi, thậm chí họ còn muốn thao túng cuộc đời tôi, tôi chỉ còn trách chạy chốn đến vùng đất mới nơi chẳng ai biết về tôi.
Có một con thuyền giấy, nhỏ xíu, được gấp từ tờ lịch cũ tháng Mười Hai năm nào đó, trôi lặng lẽ giữa dòng sông đen đặc của đêm. Trên thuyền không có người lái, chỉ có một ngọn nến cắm ở giữa, cháy ngược, lửa liếm xuống dưới thay vì bốc lên trời. Mỗi lần ngọn lửa chạm mặt nước, nó không tắt mà lại sinh ra một vòng tròn khói trắng, vòng tròn ấy lớn dần, lớn dần, cho đến khi ôm trọn cả con thuyền và biến thành một quả cầu thuỷ tinh trong suốt. Bên trong quả cầu, người ta thấy một đứa trẻ ngồi co ro, hai tay ôm gối, miệng lẩm bẩm những câu chửi thề nghe như lời ru.
Đứa trẻ ấy từng vẽ rất nhiều vòng tròn bằng phấn trắng lên sàn nhà cũ: đây là ranh giới của tôi, đừng bước qua. Nhưng những người kia chỉ cần cười một cái, vòng tròn liền nứt ra như vỏ trứng chim sẻ. Họ bước qua dễ dàng, giày dính đầy bụi phấn, để lại dấu chân lún sâu trên ngực đứa trẻ. Đau thì đau thật, nhưng lạ thay, mỗi lần bị giẫm lên, đứa trẻ lại lớn thêm một chút, lớn bằng chính sự tổn thương mà nó không kịp gọi tên.
Rồi một đêm, ngọn nến trên thuyền giấy cháy gần hết. Đứa trẻ ngẩng lên, thấy bờ bên kia sông không còn là thành phố cũ với những toà nhà cao vút đầy ánh đèn lạnh lẽo, mà chỉ còn một bãi cát trắng phau trải dài đến tận chân trời. Nó không suy nghĩ nhiều, chỉ đơn giản là nhảy ùm xuống nước. Nước lạnh thấu xương, nhưng cũng vừa đủ để dập tắt cơn giận đang âm ỉ cháy trong lồng ngực bao năm. Khi ngoi lên, nó đã ở trên bãi cát ấy, ướt sũng, run rẩy, nhưng sống.
Phía sau lưng, con thuyền giấy vẫn trôi, ngọn nến đã tắt hẳn, quả cầu thuỷ tinh vỡ tan thành hàng triệu mảnh lấp lánh rơi xuống nước như mưa sao băng. Đứa trẻ giờ không còn nhỏ nữa, nó đứng thẳng, để gió hong khô từng giọt nước mắt mặn chát trên má. Nó không mang theo gì ngoài một mảnh giấy lịch nhàu nhĩ, trên đó chỉ còn dòng chữ mờ: “Ngày cuối cùng của năm cũ”.
Ở đây, cát trắng không hỏi nó từng bị ai giẫm đạp bao lần. Sóng cũng không quan tâm nó đã từng gào thét thế nào để che giấu nỗi sợ. Chỉ có mặt trời mọc lên thật chậm, thật đỏ, như muốn nói rằng: mày đã đi một chặng đường dài lắm rồi, giờ thì nghỉ đi, nghỉ thật lâu cũng được, không ai đuổi theo mày nữa đâu.
Và lần đầu tiên sau bao năm, đứa trẻ (giờ đã là người lớn) mỉm cười, không phải vì mạnh mẽ, mà vì cuối cùng nó cũng học được cách yếu đuối một cách yên bình.
 
tôi vẫn bị những sợi xích mắc vào người, tôi vẫn chưa tìm ra cách gỡ bỏ nó và chạy chốn, tôi không biết liệu tôi có bị chôn vùi tại đây trước khi kịp chốn thoát không và tôi cũng luôn có một nỗi lo lắng về chuyện sau này trên đường đời tôi gặp lại những bóng ma ấy thì sao. Sự thật là tôi chỉ là một kẻ yếu đuối, yếu đuối đến mức đánh mất chính mình.
Trong một hang đá nằm giữa sa mạc không tên, có một người thợ dệt đang dệt một tấm thảm bằng chính những sợi xích đang quấn quanh người mình. Mỗi mắt xích là một năm tháng, mỗi đinh rỉ là một lần bị phản bội, mỗi vòng siết chặt là một câu nói “mày không đáng”. Ông dệt chậm lắm, chậm đến mức cát sa mạc kịp trèo lên lưng ông thành những đụn nhỏ, rồi gió lại thổi đi, để lại ông trần trụi như vừa mới sinh ra lần thứ hai. Ông không dệt để treo tường, cũng không dệt để bán. Ông chỉ dệt để nhìn xem, đến cuối cùng tấm thảm ấy sẽ có hình gì.
Có đêm trăng tròn treo lơ lửng như một đồng xu bạc bị ai đó quên trên trời, ông nghe thấy tiếng xích kêu lách cách trong lồng ngực. Tiếng ấy không phải kim loại chạm nhau, mà là tiếng tim đập khiếp nhược, đập như muốn xin lỗi vì còn sống. Ông dừng tay, đặt khung cửi xuống, rồi lần đầu tiên hỏi thẳng những sợi xích: “Mày muốn gì ở tao?” Chúng không trả lời, chỉ siết chặt hơn một chút, như muốn nhắc rằng chúng không phải kẻ thù, chúng là tao, là phần tao sợ nhất, yếu nhất, nhục nhất.
Ông ngồi im đến sáng. Khi ánh mặt trời đầu ngày rọi vào hang, chiếu lên tấm thảm đang dệt dở, ông bỗng thấy hoa văn hiện ra: đó là một con đường dài hun hút, hai bên là những cái bóng đứng nhìn, nhưng không với tay ra nữa. Chúng chỉ đứng, như những cây khô chờ mùa xuân không bao giờ đến. Ông hiểu ra rằng xích không cần bị cắt, cũng không cần bị gỡ. Chúng chỉ cần được dệt thành đường, để chính ông bước lên trên đó mà đi. Mỗi bước chân là một mũi kim xuyên qua mắt xích, biến chúng thành hoa văn dưới bàn chân trần rớm máu.
Ông đứng dậy, không mang theo hành lý, chỉ khoác lên vai tấm thảm còn dở. Tấm thảm nặng trĩu, nhưng lạ thay, càng đi nó càng nhẹ, như thể mỗi bước lại thêu thêm một đoạn ký ức vào, rồi buông bỏ một đoạn khác. Đi được ba ngày sa mạc, ông gặp lại những bóng ma cũ. Chúng đứng đó, miệng vẫn mấp máy những lời từng làm ông tan nát. Nhưng lần này ông không né tránh, ông bước thẳng qua, để tấm thảm quét qua chân chúng. Nơi thảm chạm đến, chúng tan thành cát, nhẹ tênh, như chưa từng tồn tại.
Đến ngày thứ bảy, tấm thảm đã ngắn lại chỉ còn một mảnh nhỏ vừa bằng lòng bàn tay. Ông ngồi xuống bên một bụi xương rồng nở hoa đỏ thắm, lấy mảnh thảm cuối cùng phủ lên ngực, nơi trái tim vẫn run rẩy như con chim sẻ bị nhốt lâu năm. Ông thì thầm với nó: “Mày sợ cũng được, mày yếu cũng được, nhưng từ giờ mày phải đi cùng tao, chứ không được kéo tao lại nữa.” Rồi ông ngủ, ngủ một giấc không mộng mị.
Khi tỉnh dậy, mảnh thảm đã biến mất. Chỉ còn lại một đường hoa văn mờ nhạt in trên ngực, như hình xăm của một kẻ từng bị xích, giờ đã học được cách mang xích theo mà không để nó kéo ngược lại. Ông đứng lên, không còn nghe tiếng xích kêu nữa. Chỉ còn tiếng gió sa mạc hát rất khẽ, hát rằng kẻ yếu đuối cuối cùng vẫn còn đủ sức bước đi, dù chỉ bằng đôi chân đầy vết sẹo.
Và ông đi tiếp, không biết đi đâu, chỉ biết rằng giờ đây, mỗi bước đều là một mũi kim cuối cùng, thêu nốt phần đời còn lại thành một con đường không bóng ma nào dám đứng chặn.
 
Top