Chị bún rêu bảo "đến nhà chị cho ĂN"

Nãy đang làm việc mà đói quá, mình xách đái đi ăn bún rêu ở quán quen. Vào quán, mình hét lên: "Cho 1 tô bún rêu đặc biệt, loại thượng hạng chỉ dành cho quý tộc!".
Chị chủ nhìn mình mỉm cười nhẹ nhàng ghê gớm, cũng không quên ném cho mình ánh mắt khinh bỉ thật trìu mến.

Ăn được 1 lúc, chị chủ đến gần tiếp cận mình từ phía trước và bắt chuyện hỏi: "Này, sao ngày nào cũng đến quán chị ăn thế? Ở đây nhiều quán bún thịt nướng, hủ tiếu, cháo lòng, ăn mãi nơi chị không thấy chán à? Hihi".
Lúc ấy, vì mải ăn vội bởi đói nên mình chỉ kịp ngước nhìn lên chị, đồng thời liếm mấy giọt mỡ còn đọng lại 2 bên mép một cách sột soạt và nói: "Dạ, em thích vì ăn chị ngon hơn mà".
Nhưng thật lạ là sau khi mình nói xong, chị chủ (U35 hình như đã có chồng và 2 con đang ở xa) lại đứng hình trước mình mất mấy giây. Mình tưởng chị còn nghe mình nói tiếp, nhưng mình có nói gì đâu. Nhưng mà đang đói, thôi kệ chị, mình lại hì hục ăn tiếp. Đói vl còn hỏi vớ vẩn.

Ăn xong, mình rón rén rút cái ví còn 5 chục ngàn lẻ đưa chị, tô bún rêu 20 ngàn VNĐ chưa tính lạm phát. Đang định xách đít lên xe, về thành dưỡng sức thì bỗng chị kêu lại nói khẽ: " Em này, ngày mai em không cần đến quán nữa. Cứ đến thẳng nhà chị, rồi chị cho ăn, nhé". Xong chị còn cười nhẹ một phát vào mặt mình nữa.

Mình lúc ấy xã giao nên cũng đáp lại "dạ, chị". Nhưng giờ về đến nhà rồi, nghĩ lại mình mới thấy hôm nay có gì đó lạ lạ ở ánh mắt chị ấy.
Mình cũng thấy lạ và nghi nghi. Vì ngày mai nhận lời tới nhà chị, mà chị nói " ăn gì chị cho", nhưng mình không biết chị cho mình ăn gì.
Mình cần phải biết ăn gì, để còn mang rau loại gì đến mà ăn nữa chứ! Chị cho mà!

Quái lạ thật.
 
trước t ăn hủ tiếu của 2 chị lớn tuổi có con. T chỉ ăn 2 3 lần thôi. Mà mấy chị ấy mạnh dạng bảo trưa rãnh qua đây chị nấu cơm cho ăn. T ngại tới h nên ko dám qua ăn.
 

Có thể bạn quan tâm

Top