
“Con không cần ăn sáng, mẹ đừng đi làm công nhân xa chúng con!”
(Dân trí) - Bố vừa mất nên hai đứa trẻ thà nhịn đói cũng không muốn mẹ đi làm công nhân ở xa. Những lời nói ngây thơ nhưng chan chứa tình cảm của 2 cậu con trai khiến chị Hương nhiều đêm rơi nước mắt.
"Con chỉ cần mẹ ở nhà với con thôi”
Trong ngôi nhà tuềnh toàng đã xuống cấp ở xóm Bản Luầy, xã Quảng Lâm (xã Thạch Lâm, huyện Bảo Lâm cũ), tỉnh Cao Bằng, bữa cơm trưa của 3 mẹ con chị Mã Thị Hương (27 tuổi) chỉ có 3 quả trứng luộc và gói mì tôm.
Bé Hầu Anh Gia Long (8 tuổi) và em trai Hầu Anh Gia Huy (6 tuổi) ngồi ngoan ngoãn, không mè nheo, đòi hỏi. Đôi mắt trong veo của hai đứa trẻ sớm mồ côi cha khiến chúng tôi không khỏi xót xa. Hai cháu còn quá nhỏ để hiểu được những mất mát và khó khăn mà gia đình mình đang phải trải qua.

Bữa ăn của 3 mẹ con chỉ có gói mì tôm và mấy quả trứng luộc (Ảnh: Thế Hưng).
Bữa trưa đạm bạc được dọn ra, Gia Long rụt rè ngồi sát vào mẹ thì thầm: “Mẹ đừng đi, con không cần ăn sáng nữa đâu! Con chỉ cần mẹ ở nhà với con thôi!”. Vừa nói, bé Long vừa dụi đầu vào lòng mẹ.

Đã lâu rồi, vì không có tiền, chị Hương chẳng dám mua thịt cho con (Ảnh: Thế Hưng).
Phía đối diện, bé Gia Huy chỉ cúi đầu im lặng, tay gắp mì vào bát mà không muốn ăn. Cậu bé mới 6 tuổi chỉ mơ hồ cảm nhận được nỗi buồn đang bao trùm ngôi nhà nhỏ, nhưng không biết làm gì ngoài việc ngoan ngoãn nghe lời mẹ.
Bố vừa mất, 2 đứa trẻ tội nghiệp không muốn mẹ đi làm công nhân ở xa. Chị Hương cảm nhận rất rõ những lo lắng đang lớn dần trong con. Hai hàng mi nặng trĩu, những giọt nước mắt lặng lẽ nối nhau lăn dài trên khuôn mặt góa phụ trẻ.

Hai đứa trẻ còn quá nhỏ để thấu hiểu những mất mát khi người bố không còn nữa (Ảnh: Thế Hưng).
Anh Hầu Văn Trọng (chồng chị Hương) mất do tai nạn giao thông khi đang trên đường từ Bắc Giang (nay là Bắc Ninh) trở về quê. Anh là lao động chính, đi làm xa kiếm tiền nuôi vợ con. Tai nạn bất ngờ đã cướp trụ cột gia đình, để lại chị Hương một mình gồng gánh 2 con thơ.
“Tai nạn xảy ra nhanh lắm, chiếc container va vào xe máy, anh Trọng mất tại chỗ. Sau khi lo tang lễ, số tiền hỗ trợ còn lại tôi chỉ dám dùng đóng học phí cho 2 con và mua ít gạo, trứng. Còn một ít, tôi cất giữ để sau này nếu có ai giúp thêm thì sẽ sửa lại căn nhà đang dột”, chị Hương nghẹn ngào kể.

Các con còn quá nhỏ nên chị Hương không đành lòng gửi con để đi làm (Ảnh: Thế Hưng).
Chị Hương chia sẻ, cuộc sống khó khăn nên có lúc chị nghĩ đến việc gửi con cho người thân để sang tỉnh khác làm công nhân. Thế nhưng, mỗi lần chuẩn bị đi, các con lại ôm mẹ thật chặt, nước mắt lưng tròng. Những lời nói ngây thơ của con khiến chị không đành lòng rời xa.
“Tôi biết, đi làm thì có thể kiếm được tiền, nhưng các con còn nhỏ quá, chưa thể tự chăm sóc bản thân. Nếu tôi đi, biết đâu bữa cơm của các con chẳng còn rau với trứng, mà là nước mắt…”, giọng người mẹ trẻ nghẹn lại giữa chừng rồi vỡ òa trong tiếng nấc.

Mỗi lần nhìn ảnh chồng, chị Hương lại không kìm được nước mắt (Ảnh: Thế Hưng).
Không có thu nhập ổn định, chị Hương đành bám víu vào mảnh vườn nhỏ sau nhà để trồng rau. Thi thoảng xin được bó chè rừng, chị mang ra chợ xã bán lấy vài chục nghìn.
“Các con tôi lâu lắm rồi chưa được ăn bữa cơm có thịt. Cả nhà đã quen với cảnh mì tôm, rau luộc, ít mắm loãng. Có lần, nghe các con thì thầm với nhau là ước gì được ăn canh có thịt, tôi chỉ biết gạt nước mắt”, chị Hương nghẹn lời.
Mong ước một ngôi nhà kiên cố
Ngôi nhà nơi 3 mẹ con chị Hương đang sống được dựng bằng gỗ tạp từ nhiều năm trước. Trải qua bao mùa mưa nắng, bão dông, ngôi nhà đã xuống cấp nghiêm trọng. Mái fibro xi măng cũ mục, những tấm ván làm vách đã bạc màu theo thời gian. Bếp nấu chỉ là một góc nhỏ chắp vá tạm bợ, dột tứ phía.
Sau cơn bão Yagi tháng 9/2024, một phần vách gỗ của ngôi nhà bị gió giật sập. Chị Hương dùng bạt nilon quây tạm và lấy mấy thanh gỗ chống đỡ. Những đêm mưa lớn, chị phải lấy xoong, chậu ra hứng nước. Ba mẹ con ôm nhau co lại ở một góc khô nhất trong nhà.

Ngôi nhà dựng bằng gỗ tạp, trải qua thời gian nay đã xuống cấp (Ảnh: Thế Hưng).
Cuộc sống gia đình chị Hương vốn đã cơ cực, nay lại càng thêm khốn khó khi thiếu vắng người đàn ông trụ cột.
Những ngày chồng mới mất, chị Hương cảm thấy sợ mỗi khi màn đêm buông xuống. Nỗi sợ ấy không chỉ vì sự trống trải, cô đơn, mà còn bởi những nỗi lo canh cánh trong lòng: Ngày mai thức dậy không có gì cho con ăn? Mái nhà có đủ vững chãi để che chở cho 3 mẹ con? Long và Huy có được tiếp tục đến trường?
Trao đổi với phóng viên Dân trí, bà Dương Thị Hoa, Bí thư Đảng ủy xã Thạch Lâm (cũ) cho biết: “Gia đình chị Hương thuộc diện hộ nghèo, hoàn cảnh hết sức khó khăn. Chồng chị là lao động chính nhưng không may bị tai nạn giao thông qua đời khi đi làm xa.
Chính quyền địa phương đang tìm nguồn hỗ trợ sửa chữa ngôi nhà cho 3 mẹ con chị Hương, tuy nhiên nguồn lực có hạn. Chúng tôi tha thiết mong bạn đọc báo Dân trí, các nhà hảo tâm chung tay giúp đỡ, để các cháu có mái nhà an toàn và tiếp tục được học tập như bao đứa trẻ khác”.