Đà Lạt khu du lịch, chắc nghĩ người ta đi du lịch rồi ghé ăn, nhưng dkm ĐL thiếu đéo gì quán giá ổn mà ăn ngon, tội đéo gì phải vô ăn cơm tấm là món hay gặp ở SG, người ta đi du lịch để ăn đặc sản địa phương chứ đéo điên ăn món thường ngày hay gặpbán đồ ăn mà nghĩ đến mỗi fan thì failed vl ra, mở cái ở Đà Lạt đc bao nhiêu mống fan? kể cả có lắm fan thì đéo ai ăn mãi đc 1 món? mà fan của đám này toàn tụi trẻ trâu tiền đâu bỏ 80-90k ăn cơm tấm? bán đồ ăn thì cần chịu khó, để ý mấy quán lâu dài toàn đa phần là không mất tiền thuê mặt bằng, hoặc thằng chủ cũng là thằng đứng bếp quản lý, bớt đc mặt bằng hoặc không phải thuê hoặc ít nhân viên thì mới bán giá thấp và làm ăn có lãi đc. đây cái đéo gì cũng thuê, mặt bằng thuê, nhân viên thuê full nốt thì riêng cái chi phí cố định đã quá cao rồi.
T thấy VN nổi tiếng mà bán đồ ăn có vẻ thằng Trường Giang ăn nên làm ra nhất, mỗi cái cơm quê nó hình như 3 chi nhánh rồi. nghe đâu còn hải sản, dê dủng các thứ...
Mày nói đúng vụ mặt bằng, quán bán lâu năm nếu đéo phải nhà riêng thì xuất phát điểm cũng chỉ là vỉa hè hoặc nhà ọp ẹp giá thuê rẻ. Tiếp nữa là giai đoạn đầu thì phải lấy công làm lời, chủ trực tiếp đứng bếp hoặc phục vụ, bớt nhân công đi. Đây tụi này đéo biết kinh doanh, con cặc gì cũng thuê, chi phí ban đầu quá lớn mà mô hình cũng đéo gò theo ý chủ được. Càng về sau thì mô hình kinh doanh càng đi lệch.

,