Lãng tử đâu có bán thơ
Yêu thơ thì tặng, ghét thơ miễn bàn
Đọc thơ xin chớ phàn nàn
Bởi thơ lãng tử miên man nỗi buồn.
Trời đất vừa hay buổi sớm mai
Ngày rộng đường ta cất bước dài
Non trời, nước bể, quê đâu tá?
Chợt ngoảnh lại nhìn, hoa mãn khai.
Ta ngẫm rằng ta đã hiểu rồi
Rằng đời rong ruổi một cuộc chơi
Đến đà tay trắng, về tay trắng
Ngoảnh mặt đời trôi, chiếc lá rơi.
Phàm trần hai chữ có và không
Được-mất, hơn-thua, ở tại lòng
Một thoáng bay vèo khi nhắm mắt
Còn lại bên mình những gì không?
Ngoảnh nhìn lại đời như một giấc mộng
Được-mất, bại-thành bỗng chốc hóa hư không.
Độc tửu nhân sầu bất chi lương
Sầu nhân hảo tửu lộ can trường
Hảo nhân vi hướng màng chi dã
Độc tửu vô ưu lãng vô thường
Cuộc đời đâu có được bao nhiêu
Sầu thương, lệ khổ, hận chi nhiều
Hãy cứ sống đời phiêu diêu tự tại
Từ bỏ hư danh, lại vui cười ...
Mây buồn mây hóa những cơn mưa
Người buồn người hóa những mùa lá rơi
Mùa thu về buồn lắm người ơi
Gió đưa chiếc lá lưng trời cùng mây.
Nhạt mồm nhạt miệng, ăn nhậu hết
Nhạt đời nhạt kiếp, phải chi đây
Thời gian như gió, khó như mây
Thân tàn một kiếp như vầy thật sao?
Trẻ trâu thường cứ âu sầu
Biết đâu người lớn còn rầu quá ta
Trung niên chức mẹ, chức cha
Mà sao cuộc sống vẫn là sầu đau
Cuộc đời chẳng biết mai sau
Già nua, bệnh ốm, liệu giàu có vui?
Hay là cũng chỉ chôn vùi
Sâu vào lòng đất ngọt bùi khổ đau.
Gửi người dưới mộ
Trời cuối thu rồi - Em ở đâu?
Nằm bên đất lạnh chắc em sầu?
Thu ơi! Đánh thức hồn ma dậy,
Ta muốn vào thăm nấm mộ sâu.
...
Ta gởi bài thơ anh linh,
Hỏi người trong mộ có rùng mình?
Nắm xương khô lạnh còn ân ái?
Bộ ngực bi thương vẫn rợn tình?