contraithangio0306
Già trâu
''Tạm biệt em, người con gái anh yêu thương nhất! Cảm ơn em vì đã dành cả thanh xuân ở bên anh, một thằng chẳng ra gì. Cảm ơn đã luôn ở bên anh những lúc buồn cũng như lúc vui. Cảm ơn em luôn quan tâm, lo lắng, động viên anh. Anh xin lỗi vì chẳng thể cùng em đi hết quãng đường còn lại. Xin lỗi vì đã chẳng làm được những lời anh đã hứa. Xin lỗi em vì những vết thương mà anh đã để lại cho em. Tại sao mình lại kết thúc thế này em nhỉ? Là vì không hợp, hay vì duyên phận chẳng đến được với nhau. Mà thôi, dù gì cũng đã chấm hết rồi. Qua từng ấy thời gian mà những kỷ niệm khi ta bên nhau vẫn cứ như vừa mới đây thôi. Anh và em đều muốn giữ nhưng chắc cái tôi của mỗi người quá lớn nên tình cảm này cứ thế tuột khỏi tầm tay em nhỉ. Em đã cả thế giới của anh, nhưng anh phải buông thôi. Buông ra cho em tìm thấy thế giới của mình. Buông ra để em chẳng còn phải đau khổ mệt mỏi. Buông ra để em trút bỏ được gánh nặng là anh. Em mệt rồi mà. Tại sao những lúc như thế này anh mới biết suy nghĩ em nhỉ. Anh tồi tệ lắm phải không em. Anh chẳng biết nói gì nữa em ạ. Chúc em có thật nhiều sức khoẻ, thành công và gặp nhiều may mắn. ''


Sửa lần cuối:

