Live Chiến dịch quân sự đặc biệt nhằm vào vene officially go

Thằng cuba hết được bú dầu free từ vene dự là cũng sập sớm thôi.

Mẽo đang ổn định mấy thằng nam mỹ sân sau như vđể kéo fdi về gần nhà cho dễ quản.
Còn thằng suốt ngày xạo lol dây nhưng bú tàu như vẹm thì xác định đi là vừa.
Đm, t cũng lờ mờ thấy điều này.
Chỉ cần bọn chính quyền Vene, Cu3 có dấu hiệu xích lại gần phương tây là Fdi trở lại. Châu Mỹ thiếu đéo gì tài nguyên chứ, trình độ cũng ko tệ.
A Tô ko mau cho quân quậy phá Mỹ Lating để giữ chân FDI đi
 
Hút sen trốn được gần 9 tháng. Hút sen còn có gia tộc, cựu sỹ quan với dân địa phương của bộ tộc trung thành giúp trốn được 1 thời gian rồi cuối cùng cũng bị chính những người từng thân quen bán đứng. Thằng tài xế thì đéo có thời gian chờ bị bán đứng. Được giá, bán luôn.
Thằng ml bộ chưởng súng bự lúc máy bay Mỹ vào thì tắt điện thoại. Lúc công bố bớ đc tml tài xế rồi thì trồi lên bảo tôi mới lọ xong, thằng này chắc nhận thẻ xanh rồi.
 
Hút sen trốn được gần 9 tháng. Hút sen còn có gia tộc, cựu sỹ quan với dân địa phương của bộ tộc trung thành giúp trốn được 1 thời gian rồi cuối cùng cũng bị chính những người từng thân quen bán đứng. Thằng tài xế thì đéo có thời gian chờ bị bán đứng. Được giá, bán luôn.
Dân nó thì lục thùng rác kiếm ăn thì lại chẳng chỉ điểm bán vội.
Từ nay tiền bán đâu mỏ là để xho an sinh xã hội, đéo bị đổ vào thứ vô dụng ếch 3 chân 4 chân nữa!

Fun vkl
 
quá đã, mặt trận Xàm thì bò đỏ nằm im thở khẽ như chó.
Mặt trận FB tao combat đã đời các page.
Kể cả thằng nào trong friend list kêu Fifa phạt mẽo tao cũng đá đểu, lũ ngu đã đến dịp khai sáng.
Mấy thằng VTV24, Theanh28, Tifosi... khịa đểu Mỹ đánh Vene thì bị Mark Xoăn theo lệnh Trump cho bay màu hết rồi
 
Rồi sao nữa ? Bao giờ xứ vẹm đc ntn ?
Địt mẹ cứ chửi bò đỏ tru tréo quay lại nhìn bọn m khác con cặc gì đâu hả hê cho cái xứ sở xa vcl đc cái con cặc gì ?
Cái tao cần là xứ vẹm được ntn chứ đéo phải hả hê xứ người xong về quàng xích chó vào cổ
 
quá đã, mặt trận Xàm thì bò đỏ nằm im thở khẽ như chó.
Mặt trận FB tao combat đã đời các page.
Kể cả thằng nào trong friend list kêu Fifa phạt mẽo tao cũng đá đểu, lũ ngu đã đến dịp khai sáng.
Lũ ngu đông lắm.
Hôm qua tao với 1 đám đang xem Maduro bị xích, vẫn có thằng tuyên bố do video phương tây tuyên truyền, chỗ nào có dân ủng hộ thì lia máy qua lại x1000 lần lên, chỗ nào dân phản đối thì né ra nên lên báo chỉ thấy dân ủng hộ.
Tao nghe xong mắc ỉa quá đéo cãi kịp.
 
Quân đội ngồi yên đéo cần làm gì là chỉ trong 2 tiếng đồng hồ, Mandu từ ngồi ngai vàng đeo vương miện chuyển sang ngồi trực thăng đeo bịt mắt luôn.
1 thực khách của Salt Bae vừa ngồi xem VTV vừa lau mồ hôi trán...
Miếng bò đang nhai trong miệng bỗng trở nên đắng ngắt, nuốt ko trôi
 
Lũ ngu đông lắm.
Hôm qua tao với 1 đám đang xem Maduro bị xích, vẫn có thằng tuyên bố do video phương tây tuyên truyền, chỗ nào có dân ủng hộ thì lia máy qua lại x1000 lần lên, chỗ nào dân phản đối thì né ra nên lên báo chỉ thấy dân ủng hộ.
Tao nghe xong mắc ỉa quá đéo cãi kịp.
lũ bò có văn mới rồi
- Chiến dịch Mẽo thành công là do mua chuộc quân đội Vene chứ ko phải do vũ khí Nga kém
- Dân Vene là tộc có nền tảng kém, ham chơi lười làm nên mới "mất nước"
Đĩ mẹ buồn cười đéo chịu đc, mới mấy hôm trc thì Vene là đệ cứng của Nga, có giỏi Mẽo kéo quân sang đi, bỗng dưng sau 30ph thì quân đội Vene bị mua chuộc hết, hi hi.
Cũng dân Vene mấy hôm trc là ae tiền đồn ********, là đối tác chiến luộc của Vịt Nôm, là ae thân tình chí hữu đồng cam cộng khổ, Mẽo mà đánh là có Vịt Nôm thứ 2 ở Châu Mỹ. Bỗng dưng sau 30ph bò đỏ sủa dân Vene kém hỏi hèn mạt, chỉ lo ăn chơi nên chịu làm nô lệ =))
 
chúng mày thấy nghịch lý ko
- Thằng Vene bảo trợ tổ chức sản xuất buôn bán mai thúy vào Mẽo, Mẽo bắt cmn thằng đứng đầu, dân Vene ăn mừng còn bò đỏ Vịt nôm tru tréo.
- Thằng Cam bảo trợ tổ chức lừa đảo online và bắt cóc dân Vịt trên đất Vịt, thì bò đỏ đéo ho he câu nào, như là chuyện ở xa lắm ko thể làm gì đc.
 
chúng mày thấy nghịch lý ko
- Thằng Vene bảo trợ tổ chức sản xuất buôn bán mai thúy vào Mẽo, Mẽo bắt cmn thằng đứng đầu, dân Vene ăn mừng còn bò đỏ Vịt nôm tru tréo.
- Thằng Cam bảo trợ tổ chức lừa đảo online và bắt cóc dân Vịt trên đất Vịt, thì bò đỏ đéo ho he câu nào, như là chuyện ở xa lắm ko thể làm gì đc.
Điểm chung là đụng tới túi tiền của đại ca Tập, phận đàn em thì phải làm sao thì tự hiểu :shame:
 
Thằng ml bộ chưởng súng bự lúc máy bay Mỹ vào thì tắt điện thoại. Lúc công bố bớ đc tml tài xế rồi thì trồi lên bảo tôi mới lọ xong, thằng này chắc nhận thẻ xanh rồi.
Chắc nó cấp thẻ xanh, in tên hết cho thằng này trc rồi. Chờ xong nhiệm vụ là đưa nó thôi
 
Hai cuộc không kích bằng trực thăng. Cùng một ý tưởng. Nhưng kết quả hoàn toàn khác nhau.

Đây là lý do.

Tháng 2 năm 2022 tại Hostomel, Nga đã phát động cuộc tấn công đổ bộ bằng trực thăng dựa trên những giả định chứ không phải thông tin tình báo. Hệ thống phòng không của Ukraine đã bị đánh giá thấp. Sức mạnh của đối phương bị đánh giá sai. Các tuyến đường bay dễ đoán. Lực lượng mặt đất không được phối hợp nhịp nhàng. Việc tiếp tế và tăng viện bị xem nhẹ.

Ngay khi trực thăng hạ cánh, thực tế đã ập đến. Mục tiêu đã được bảo vệ. Hỏa lực không được phối hợp. Hệ thống chỉ huy và kiểm soát bị phá vỡ down. Chiến dịch nhanh chóng tan rã. Đó không phải là do lòng dũng cảm thất bại. Đó là do kế hoạch thất bại.

Giờ hãy nhìn vào tháng 1 năm 2026 ở Venezuela.

Trước khi bất kỳ chiếc trực thăng nào cất cánh, công tác tình báo đã đảm nhiệm phần lớn nhiệm vụ. Tín hiệu, hình ảnh và nguồn tin từ con người đã xác nhận mục tiêu, hệ thống phòng thủ và thời gian phản ứng. Yểm trợ trên không đã được tích hợp. Các tuyến đường được lựa chọn để giảm thiểu rủi ro. Các tình huống bất ngờ đã được diễn tập. Kế hoạch rút lui đã được lên kế hoạch trước khi việc đổ bộ diễn ra.

Đó chính là sự khác biệt.

Hoa Kỳ không thành công nhờ trực thăng hay khí tài. Họ thành công vì trí tuệ thúc đẩy kế hoạch, và kế hoạch thúc đẩy việc thực thi. Thông tin được tổng hợp, chứ không phải phỏng đoán. Các quyết định được diễn tập, chứ không phải ứng biến. Khi điều kiện thay đổi, hệ thống thích ứng thay vì sụp đổ.

Hostomel đã cho thấy điều gì xảy ra khi giáo điều phớt lờ thực tế.

Venezuela đã cho thấy điều gì sẽ xảy ra khi tình báo, kế hoạch và hỗ trợ tác chiến được coi là những vũ khí quyết định.

Điều này có ý nghĩa sâu xa hơn cả một cuộc không kích đơn lẻ. Đó là lý do tại sao các chiến dịch của Nga liên tục thất bại. Và đó cũng là lý do tại sao Ukraine thành công khi được hỗ trợ đúng mức.

Chiến tranh không phải là về những ý tưởng táo bạo. Nó là về sự chuẩn bị. Sự chuẩn bị quyết định ai sẽ sống sót.

Slava Ukraina.
 
Giải độc cho Nguyễn Như Phong và đồng bọn hay viết bài tâng bốc Vene, đổ tội kinh tế Vene suy thoái do sát thủ kinh tế, IMF, thế lực thù địt CIA, Viện ngôn ngữ mùa hè...

Venezuela trượt dài từ thiên đường xuống…
Hơn chục năm lại đây, thế giới chứng kiến hàng triệu người từ Venezuela liều mình vượt biển, bỏ nước ra đi. Đặc biệt là từ khi Maduro lên cầm quyền 2013, GDP Venezuela liên tục sụt giảm hơn 75%. Mức sụp đổ tệ hơn nhiều quốc gia trong chiến tranh. Cùng với đó là lạm phát phi mã, hàng trăm nghìn – hàng triệu %/năm. Đồng bolívar gần như vô giá trị dẫu nước này đã đổi tiền nhiều lần.
Thật nghịch lý, là nước suốt ngày chửi bới Mỹ và các nước tư bản nhưng người dân lại thích dùng USD, peso Colombia, hoặc Euro trong mua sắm. Nhà nước mất khả năng thực hiện chức năng tiền tệ cơ bản. Ít ai biết rằng, trong quá khứ, Venezuela từng là nước giàu nhất Mỹ la tinh.
Venezuela sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới với 300 tỷ thùng. Hồ Maracaibo, giàu tài nguyên dầu khí, được biết đến như “Hồ Dầu”. Tuy nhiên, 90% lượng dầu này là dầu nặng có độ nhớt và mật độ cao, cần phải pha trộn với dầu nhẹ để vận chuyển qua đường ống. Chi phí khai thác cao hơn dầu nhẹ ở các nước vùng Vịnh.
Dẫu vậy nhưng dầu mỏ vẫn là ngành công nghiệp sinh lợi tốt ít có ngành nào sánh kịp. Từng là cái bồn dầu của thế giới, dầu mỏ đưa Venezuela lên đỉnh cao. Từ thập niên 1920–1930, với sự hỗ trợ công nghệ của Mỹ, Venezuela trở thành một trong những nước xuất khẩu dầu mỏ lớn nhất thế giới. Đến thập niên 1950, Venezuela có GDP bình quân đầu người cao nhất Mỹ Latinh. Nhiều năm cao hơn cả Italia, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Caracas được mệnh danh là “Miami của Nam Mỹ”.
Nhờ có nguồn thu tốt từ dầu, Venezuela đã xây dựng được hệ thống hạ tầng hiện đại, xa lộ, sân bay, đô thị kiểu Mỹ khiến nhiều nước mơ ước. Sức hấp dẫn của Vê đã thu hút dòng dân nhập cư lớn từ châu Âu. Đồng bolívar rất mạnh, từng được gọi là “đồng đô la của Mỹ Latinh”. Trong khoảng 1950–1970, nếu hỏi “nước giàu nhất Mỹ Latinh là ai?” thì người ta khỏi cần suy nghĩ, đó là Venezuela!
Nhưng rồi, những đám mây đen đã xuất hiện trên bầu trời Venezuela khi năm 1976, Tổng thống Carlos Andrés Pérez cho quốc hữu hóa toàn bộ ngành dầu mỏ. Cũng cần phải nói thêm, đây là vị tổng thống theo dòng trung tả–dân chủ xã hội thực dụng kiểu Phiden Castro. Ông cho thành lập tập đoàn dầu khí quốc gia PDVSA (Petróleos de Venezuela, S.A.). Cùng với đó, Vê đã chấm dứt hoạt động trực tiếp của các “ông lớn” nước ngoài (Exxon, Shell, Gulf…) trong khai thác dầu.
Từ cuối 1990s, đặc biệt dưới thời Hugo Chávez, ông này đã chính trị hóa PDVSA, sa thải hàng loạt kỹ sư, chuyên gia, dùng PDVSA làm “máy in tiền” cho chính sách dân túy, tăng phúc lợi cho người dân. Khiến quốc hữu hóa mới trở thành gánh nặng chết người. Thay vì dùng các nhà quản trị có kinh nghiệm, ông đưa các đệ tử của mình nắm giữ các vị trí chủ chốt của Tập đoàn. Những đệ tử này không chỉ bất tài trong quản trị mà còn tham lam. Không phải “quốc hữu hóa”, mà là “quản trị sau quốc hữu hóa” mới quyết định số phận Venezuela.
Cấu trúc kinh tế của Venezuela mắc kẹt trong lời nguyền tài nguyên kinh điển. Doanh thu từ dầu mỏ chiếm 80% tổng kim ngạch xuất khẩu của đất nước. Mô hình phụ thuộc duy nhất này giống như “đi xe đạp một bánh”, trong đó sự biến động của giá dầu quyết định trực tiếp đến huyết mạch kinh tế của quốc gia - một sự sụt giảm giá dầu quốc tế có thể dẫn đến sự sụp đổ kinh tế. Nghiêm trọng hơn nữa là việc dễ dàng thu được lợi nhuận từ tài nguyên, dẫn đến sự suy yếu công nghiệp và các ngành khác. Trong số 30 triệu ha đất canh tác của đất nước, chỉ có 2 triệu ha được trồng trọt ất ơ, kém hiệu quả, dẫu dân số của họ chỉ chưa đầy 30 triệu. Lương thực hoàn toàn phụ thuộc vào nhập khẩu nhờ nguồn thu từ dầu. Các ngành sản xuất khác gần như không tồn tại, chỉ vì hiệu quả không thể sánh bằng việc khai thác dầu. Trong túi rủng rỉnh tiền, nhập khẩu từ nước ngoài nhanh hơn. Đặc biệt là phía sau Vê có sự hào phóng của Liên Xô, TQ và Cuba.
Sự thiếu đa dạng của nền kinh tế đã tạo ra một vòng luẩn quẩn: Phụ thuộc tài nguyên - suy giảm công nghiệp - mất khả năng phục hồi. Cấu trúc kinh tế méo mó của nó đã khiến nước này thiếu nền tảng cho sự phát triển bền vững. Bỏ qua những bất hợp lý của nền kinh tế, Hugo Chavez hùng hồn tuyên bố nước ông sẽ đi theo Chủ nghĩa xã hội! Ông ta sẽ biến Nam Mỹ thành một Liên xô khác! Mở mắt ra mà xem CNXH có sức sống mãnh liệt thế nào nhé! Nó tàn lụi ở nơi này, thì lại hồi sinh ở nơi khác! Tháng 11/2008, trong chuyến thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, Hugo Chavez đã nói những lời có cánh: “Chúng ta đang chia sẻ con đường cùng chân trời mới và chúng ta cũng chia sẻ ước mơ…” Đáp lại sự nồng nàn của Vê, VN thể hiện bằng dự án của PVN ký hợp đồng thăm dò với số vốn cam kết vài tỷ đô. Giấy chứng nhận đầu tư chưa được cấp nhưng PVN đã ký hợp đồng với đối tác Venezuela và thoả thuận phí hoa hồng 584 triệu USD. Số tiền này đã được giải ngân dẫu PVN chưa thu được giọt dầu nào nhưng rồi phải bỏ của chạy lấy người. Đây là quả đắng khó nuốt khi làm ăn với một quốc gia mà nạn tham nhũng hoành hành như chỗ không người.
Học thuyết hay chủ nghĩa chưa phải là thứ quyết định, điều quan trọng hơn là năng lực quản trị quốc gia. Cuối những năm 80s, khi Liên xô suy yếu và sắp tan rã, người Việt đã nhanh chóng nhận ra sự bế tắc của một mô hình kinh tế và tiến hành công cuộc đổi mới, chấp nhận nền kinh tế thị trường nhiều thành phần. Trong khi đó ở xứ Vê, họ vẫn kiên định và đặt niềm tin mãnh liệt vào một thiên đường mà một triết gia lãng mạn nào đó đã vẽ ra. Khi đối mặt với một nền kinh tế kiệt quệ họ có một kẻ thù để đổ lỗi, ấy là người Mỹ và kết quả là đương kim TT Maduro đã bị Mỹ mời về Washinton nghỉ ngơi dài hạn.

 
Giải độc cho Nguyễn Như Phong và đồng bọn hay viết bài tâng bốc Vene, đổ tội kinh tế Vene suy thoái do sát thủ kinh tế, IMF, thế lực thù địt CIA, Viện ngôn ngữ mùa hè...

Venezuela trượt dài từ thiên đường xuống…
Hơn chục năm lại đây, thế giới chứng kiến hàng triệu người từ Venezuela liều mình vượt biển, bỏ nước ra đi. Đặc biệt là từ khi Maduro lên cầm quyền 2013, GDP Venezuela liên tục sụt giảm hơn 75%. Mức sụp đổ tệ hơn nhiều quốc gia trong chiến tranh. Cùng với đó là lạm phát phi mã, hàng trăm nghìn – hàng triệu %/năm. Đồng bolívar gần như vô giá trị dẫu nước này đã đổi tiền nhiều lần.
Thật nghịch lý, là nước suốt ngày chửi bới Mỹ và các nước tư bản nhưng người dân lại thích dùng USD, peso Colombia, hoặc Euro trong mua sắm. Nhà nước mất khả năng thực hiện chức năng tiền tệ cơ bản. Ít ai biết rằng, trong quá khứ, Venezuela từng là nước giàu nhất Mỹ la tinh.
Venezuela sở hữu trữ lượng dầu mỏ lớn nhất thế giới với 300 tỷ thùng. Hồ Maracaibo, giàu tài nguyên dầu khí, được biết đến như “Hồ Dầu”. Tuy nhiên, 90% lượng dầu này là dầu nặng có độ nhớt và mật độ cao, cần phải pha trộn với dầu nhẹ để vận chuyển qua đường ống. Chi phí khai thác cao hơn dầu nhẹ ở các nước vùng Vịnh.
Dẫu vậy nhưng dầu mỏ vẫn là ngành công nghiệp sinh lợi tốt ít có ngành nào sánh kịp. Từng là cái bồn dầu của thế giới, dầu mỏ đưa Venezuela lên đỉnh cao. Từ thập niên 1920–1930, với sự hỗ trợ công nghệ của Mỹ, Venezuela trở thành một trong những nước xuất khẩu dầu mỏ lớn nhất thế giới. Đến thập niên 1950, Venezuela có GDP bình quân đầu người cao nhất Mỹ Latinh. Nhiều năm cao hơn cả Italia, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha. Caracas được mệnh danh là “Miami của Nam Mỹ”.
Nhờ có nguồn thu tốt từ dầu, Venezuela đã xây dựng được hệ thống hạ tầng hiện đại, xa lộ, sân bay, đô thị kiểu Mỹ khiến nhiều nước mơ ước. Sức hấp dẫn của Vê đã thu hút dòng dân nhập cư lớn từ châu Âu. Đồng bolívar rất mạnh, từng được gọi là “đồng đô la của Mỹ Latinh”. Trong khoảng 1950–1970, nếu hỏi “nước giàu nhất Mỹ Latinh là ai?” thì người ta khỏi cần suy nghĩ, đó là Venezuela!
Nhưng rồi, những đám mây đen đã xuất hiện trên bầu trời Venezuela khi năm 1976, Tổng thống Carlos Andrés Pérez cho quốc hữu hóa toàn bộ ngành dầu mỏ. Cũng cần phải nói thêm, đây là vị tổng thống theo dòng trung tả–dân chủ xã hội thực dụng kiểu Phiden Castro. Ông cho thành lập tập đoàn dầu khí quốc gia PDVSA (Petróleos de Venezuela, S.A.). Cùng với đó, Vê đã chấm dứt hoạt động trực tiếp của các “ông lớn” nước ngoài (Exxon, Shell, Gulf…) trong khai thác dầu.
Từ cuối 1990s, đặc biệt dưới thời Hugo Chávez, ông này đã chính trị hóa PDVSA, sa thải hàng loạt kỹ sư, chuyên gia, dùng PDVSA làm “máy in tiền” cho chính sách dân túy, tăng phúc lợi cho người dân. Khiến quốc hữu hóa mới trở thành gánh nặng chết người. Thay vì dùng các nhà quản trị có kinh nghiệm, ông đưa các đệ tử của mình nắm giữ các vị trí chủ chốt của Tập đoàn. Những đệ tử này không chỉ bất tài trong quản trị mà còn tham lam. Không phải “quốc hữu hóa”, mà là “quản trị sau quốc hữu hóa” mới quyết định số phận Venezuela.
Cấu trúc kinh tế của Venezuela mắc kẹt trong lời nguyền tài nguyên kinh điển. Doanh thu từ dầu mỏ chiếm 80% tổng kim ngạch xuất khẩu của đất nước. Mô hình phụ thuộc duy nhất này giống như “đi xe đạp một bánh”, trong đó sự biến động của giá dầu quyết định trực tiếp đến huyết mạch kinh tế của quốc gia - một sự sụt giảm giá dầu quốc tế có thể dẫn đến sự sụp đổ kinh tế. Nghiêm trọng hơn nữa là việc dễ dàng thu được lợi nhuận từ tài nguyên, dẫn đến sự suy yếu công nghiệp và các ngành khác. Trong số 30 triệu ha đất canh tác của đất nước, chỉ có 2 triệu ha được trồng trọt ất ơ, kém hiệu quả, dẫu dân số của họ chỉ chưa đầy 30 triệu. Lương thực hoàn toàn phụ thuộc vào nhập khẩu nhờ nguồn thu từ dầu. Các ngành sản xuất khác gần như không tồn tại, chỉ vì hiệu quả không thể sánh bằng việc khai thác dầu. Trong túi rủng rỉnh tiền, nhập khẩu từ nước ngoài nhanh hơn. Đặc biệt là phía sau Vê có sự hào phóng của Liên Xô, TQ và Cuba.
Sự thiếu đa dạng của nền kinh tế đã tạo ra một vòng luẩn quẩn: Phụ thuộc tài nguyên - suy giảm công nghiệp - mất khả năng phục hồi. Cấu trúc kinh tế méo mó của nó đã khiến nước này thiếu nền tảng cho sự phát triển bền vững. Bỏ qua những bất hợp lý của nền kinh tế, Hugo Chavez hùng hồn tuyên bố nước ông sẽ đi theo Chủ nghĩa xã hội! Ông ta sẽ biến Nam Mỹ thành một Liên xô khác! Mở mắt ra mà xem CNXH có sức sống mãnh liệt thế nào nhé! Nó tàn lụi ở nơi này, thì lại hồi sinh ở nơi khác! Tháng 11/2008, trong chuyến thăm của Chủ tịch Nguyễn Minh Triết, Hugo Chavez đã nói những lời có cánh: “Chúng ta đang chia sẻ con đường cùng chân trời mới và chúng ta cũng chia sẻ ước mơ…” Đáp lại sự nồng nàn của Vê, VN thể hiện bằng dự án của PVN ký hợp đồng thăm dò với số vốn cam kết vài tỷ đô. Giấy chứng nhận đầu tư chưa được cấp nhưng PVN đã ký hợp đồng với đối tác Venezuela và thoả thuận phí hoa hồng 584 triệu USD. Số tiền này đã được giải ngân dẫu PVN chưa thu được giọt dầu nào nhưng rồi phải bỏ của chạy lấy người. Đây là quả đắng khó nuốt khi làm ăn với một quốc gia mà nạn tham nhũng hoành hành như chỗ không người.
Học thuyết hay chủ nghĩa chưa phải là thứ quyết định, điều quan trọng hơn là năng lực quản trị quốc gia. Cuối những năm 80s, khi Liên xô suy yếu và sắp tan rã, người Việt đã nhanh chóng nhận ra sự bế tắc của một mô hình kinh tế và tiến hành công cuộc đổi mới, chấp nhận nền kinh tế thị trường nhiều thành phần. Trong khi đó ở xứ Vê, họ vẫn kiên định và đặt niềm tin mãnh liệt vào một thiên đường mà một triết gia lãng mạn nào đó đã vẽ ra. Khi đối mặt với một nền kinh tế kiệt quệ họ có một kẻ thù để đổ lỗi, ấy là người Mỹ và kết quả là đương kim TT Maduro đã bị Mỹ mời về Washinton nghỉ ngơi dài hạn.

mấy thằng Bò Vene chắc cũng có diễn văn: phồn vinh từ dầu mỏ là giả tạo, lục thùng rác hằng ngày mới là nơi đáng sống!
 
chi tiết chiến dịch bắt cóc đặc biệt. ĐM chơi nó phải thế này, đâu như ngú ngông nghênh đem VDV sang rồi chết cả lũ.

 

Có thể bạn quan tâm

Top