Có Hình Chính quyền Hà Nội đã từng lợi dụng một chiến dịch tâm lý chiến của Mỹ để cô lập Hồ Chí Minh như thế nào

Captain Rogers

Lỗ đýt gợi cảm
https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F7529bec3-5c3b-425c-9b78-d1e8fb280723_640x354.jpeg


Năm 1967, hai nhân vật quyền lực và được kính trọng nhất của Bắc Việt Nam là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị anh hùng của chiến thắng Điện Biên Phủ, đã bị tước bỏ quyền lực chính trị.

Trong màn đêm, hàng trăm đồng minh thân cận nhất của họ lần lượt biến mất và bị đưa vào các nhà tù chính trị.

Đây là câu chuyện ít được biết đến về cách phe cứng rắn kiêm “chủ chiến” tại Hà Nội đã lợi dụng một chiến dịch chiến tranh tâm lý tuyệt mật của Mỹ để giành quyền kiểm soát hoàn toàn đối với cuộc chiến.


PHẦN I:

Trong cao điểm của Chiến tranh Việt Nam từ 1965-1967, tại Thành phố Đà Nẵng, các tình nguyện viên Mũ Nồi Xanh thuộc đơn vị MACV-SOG (Nhóm Nghiên cứu và Quan sát thuộc Bộ Chỉ huy Viện trợ Quân sự Mỹ tại Việt Nam) sinh sống và huấn luyện dưới chân núi Ngũ Hành Sơn.

Họ thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm tại Lào, phía tây thung lũng A Sầu.

Nhưng rất ít người trong số họ biết rằng, trên một hòn đảo chỉ cách đó khoảng 15 dặm, bộ phận chiến tranh tâm lý của SOG đã xây dựng một ngôi làng Bắc Việt giả, được hỗ trợ bởi hai đài phát thanh như Đài Á Châu Tự Do (RFA) và chi nhánh Đài Tiếng nói Hoa Kỳ ở Việt Nam (VOA) cùng hàng triệu tờ truyền đơn tuyên truyền.


https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2Fd04c24de-3fde-4e15-96df-baadf4911b54_3072x2033.jpeg


Khi chiến tranh kéo dài, đảo Cù Lao Chàm (ngoài khơi Quảng Nam cũ, nay thuộc Đà Nẵng) dần trở thành nơi trú ngụ lý tưởng nhờ các rạn san hô nhiệt đới phong phú, cung cấp gần như vô tận nguồn hải sản tươi sống, đồng thời chính quyền cũng rất khó kiểm soát nơi đây.

Đến năm 1967, hàng nghìn người đào ngũ, trốn quân dịch ở Miền Nam Việt Nam cùng gia đình đã sinh sống trên đảo.

Ở phía hướng ra biển của đảo, bị ngăn cách hoàn toàn bởi một dãy núi hiểm trở, là một làng chài được xây dựng vô cùng hoàn chỉnh, treo lá cờ của tổ chức mang tên Liên minh Gươm thiêng Ái Quốc (Sacred Sword of the Patriots League).

Hình tượng Thanh kiếm Thiêng bắt nguồn từ câu chuyện về vua Lê Lợi ở thế kỷ XV, người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa huyền thoại chống lại kẻ thù truyền thống của Việt Nam là Trung Quốc, khi đó là nhà Minh, giải phóng Việt Nam sau hơn 2 thập kỷ bị người Hán đô hộ và lập ra triều đại Nhà Lê.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2Fa5b19b20-986b-4aba-a5f9-06e50ef01c5e_1300x1390.jpeg


Tuy nhiên, Liên minh Gươm thiêng Ái Quốc thực chất là sản phẩm do CIA nghĩ ra, dựa trên những chiến dịch trước đó tại Hungary và Trung Quốc, rồi được MACV-SOG hiện thực hóa.

Mục tiêu của chiến dịch là gieo rắc sự nghi kỵ và chia rẽ trong nội bộ miền Bắc.

Những người lập kế hoạch hy vọng sẽ khiến chính quyền Bắc Việt tin rằng có cả một phong trào kháng chiến chống CS quy mô lớn đang hoạt động bí mật trong nước. Họ muốn lực lượng an ninh phải lùng sục khắp nơi để truy tìm một tổ chức vốn... hoàn toàn không tồn tại.

Từ năm 1965 đến 1968, các tàu tuần tra tốc độ cao của SOG xuất phát từ Đà Nẵng liên tục hoạt động ngoài khơi miền Bắc.

Chính những con tàu từng tham gia các hoạt động pháo kích bờ biển Bắc Việt trong Sự kiện Vịnh Bắc Bộ sau đó đã được sử dụng để bắt cóc tổng cộng 1.003 ngư dân nghèo của Bắc Việt Nam.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2Fe64619e6-ad1e-4b48-88a5-e86a7d243a84_1920x1080.jpeg


Những người dân này bị bịt mắt và sau một hành trình kéo dài nhiều giờ được sắp đặt để khiến họ mất phương hướng hoàn toàn, họ được đưa tới ngôi làng giả trên đảo Cù Lao Chàm. Họ được thông báo rằng mình vẫn đang ở miền Bắc Việt Nam, tại một căn cứ bí mật của lực lượng kháng chiến chống Cộng.

Trong suốt ba tuần, họ sống trong một thực tại hoàn toàn được dàn dựng.

Các ngư dân được phát quần áo mới, được khám chữa bệnh, chăm sóc nha khoa và được ăn những bữa ăn giàu dinh dưỡng gồm thịt lợn, cá và cơm.

Các diễn viên người Việt nói giọng miền Bắc, đóng vai những chiến binh du kích chống cộng đầy quyết liệt và độc lập, dẫn dắt họ theo một kịch bản được chuẩn bị kỹ lưỡng. Qua đó, họ được “giáo dục” rằng một phong trào kháng chiến chống Cộng bản địa hùng mạnh đang ngày càng phát triển bên trong miền Bắc.

Để củng cố ảo giác về sự tồn tại của phong trào này, SOG vận hành một mạng lưới phát thanh bí mật từ các máy phát công suất lớn đặt tại miền Nam Việt Nam.

Họ liên tục phát sóng chương trình mang tên Tiếng nói của Gươm thiêng (Voice of the Sacred Sword).

Đài phát thanh này tuyên bố rằng mình đang phát sóng từ một tổng hành dinh bí mật của lực lượng bất đồng chính kiến nằm sâu trong rừng núi miền Bắc Việt Nam.

PHẦN II:

Trong suốt ba tuần lưu lại trên đảo Chàm, các diễn viên và nhân viên thẩm vấn của SOG đồng thời thu thập thông tin tình báo từ những ngư dân bị bắt.

Trong các buổi hỏi chuyện có hệ thống, họ khuyến khích những người dân này bày tỏ sự bất mãn về chế độ phân phối lương thực không công bằng cũng như tình trạng tham nhũng của các cán bộ địa phương.

Đội ngũ chiến tranh tâm lý của SOG sau đó lấy chính những lời phàn nàn có thật này và nhanh chóng chuyển cho nhóm biên soạn nội dung của chương trình phát thanh “Tiếng nói của Gươm Thiêng”.

Việc phát sóng những chi tiết rất cụ thể về tình trạng tham nhũng tại từng địa phương khiến các chương trình tuyên truyền trở nên đáng tin hơn.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F9c8c2b5d-6c42-4b9e-a183-5e34321a66f7_627x489.jpeg


Đồng thời, các chương trình liên tục khẳng định rằng chính quyền CS đang phục vụ lợi ích của Trung Quốc – quốc gia được mô tả là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Đây được xem là một điểm yếu có thể khai thác trong tâm lý dân tộc của người Việt.

Trước khi đưa các ngư dân trở về miền Bắc, SOG phát cho họ những chiếc túi vải để đựng quần áo mới, đồng thời tặng thêm nhiều vật dụng có giá trị như bộ kim chỉ may vá, những chiếc chén đẹp và lưới đánh cá mới.

SOG tin rằng lực lượng an ninh CS Bắc Việt sẽ tịch thu những món đồ này khi họ trở về.

Tuy nhiên, bên dưới đáy chiếc túi còn được bí mật may giấu một chiếc radio bằng nhựa đã được dò sẵn tần số. Thiết kế này nhằm giúp chiếc radio vượt qua quá trình kiểm tra của lực lượng an ninh, để sau đó các ngư dân có thể lén nghe các chương trình của Tiếng nói Gươm Thiêng khi trở về quê nhà.

Nhưng lực lượng SOG còn triển khai một chương trình đen tối hơn.

Đối với những người bị đánh giá là các Đảng viên CS trung thành và không thể bị thuyết phục, SOG không tìm cách thay đổi tư tưởng của họ.

Thay vào đó, họ biến chính những người này thành công cụ phục vụ cho kế hoạch đánh lừa đối phương.

Các kỹ thuật viên của SOG bí mật giấu vào hành lý của họ, gồm thẻ hội viên của tổ chức “Gươm Thiêng Ái Quốc”, truyền đơn tuyên truyền và tiền tệ do tổ chức này phát hành.

Khi những ngư dân trở về miền Bắc và bị Bộ Công an Bắc Việt thẩm vấn, các vật chứng này gần như chắc chắn sẽ bị phát hiện.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F76cd7106-7fd8-4f31-8169-c6d8c1a33f65_1500x981.jpeg


Dù những người dân đó có cố gắng thanh minh rằng mình vô tội và chưa từng tham gia bất kỳ tổ chức chống đối nào, sự tồn tại của các bằng chứng vật chất vẫn đủ để họ bị quy kết tội phản bội.

SGO tin rằng nhiều người vì vậy đã bị đưa thẳng tới các trại cải tạo vốn rất kinh khủng và tàn bạo ở Bắc Việt.

Để tiếp tục củng cố ảo tưởng về một phong trào kháng chiến quy mô lớn, SOG rải xuống miền Bắc hàng triệu tờ truyền đơn của tổ chức Gươm Thiêng.

Song song với đó là một đài phát thanh khác mang tên Radio Red Flag, tự nhận là tiếng nói của một phe theo chủ nghĩa dân tộc và chống Trung Quốc bên trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.

Họ còn thả xuống miền Bắc hàng nghìn chiếc radio đã được cài sẵn tần số.

Một cựu thành viên SOG nhớ lại:

“Họ còn muốn chúng tôi mang những chiếc radio đó theo trong các nhiệm vụ ở Lào để bí mật cài lại. Nhưng chúng quá cồng kềnh, nên hầu hết chúng tôi đều bỏ chúng ở lại. Chẳng bao lâu sau, chúng xuất hiện khắp doanh trại của chúng tôi.”

SOG cũng gửi khoảng 100 bức thư mỗi tuần từ Hồng Kông tới các quan chức CS ở miền Bắc. Những lá thư này được cho là do tổ chức Gươm Thiêng Ái Quốc gửi.

Bên trong chứa các thông điệp được viết bằng mực vô hình hoặc bằng kỹ thuật vi điểm (microdot) được giấu dưới tem thư. Mục đích là khiến các quan chức nhận thư bị nghi ngờ có liên hệ với tổ chức chống đối.

Theo những nhà hoạch định chính sách dân sự tại Washington, chiến dịch chiến tranh tâm lý tiêu tốn hàng triệu USD này là một cách khôn ngoan để quấy rối đối phương và buộc lực lượng an ninh Bắc Việt phải phân tán nguồn lực nhằm đối phó với một phong trào nổi dậy không có thật.

Tuy nhiên, điều mà họ không hề biết là tình hình chính trị tại Hà Nội lúc đó đã thay đổi.

Một cuộc đấu đá quyền lực căng thẳng bên trong Bộ Chính trị Bắc Việt đang diễn ra.

Và chính “cuộc nổi dậy ma” do SOG dựng lên sắp trở thành một trong những cái cớ được sử dụng để chính quyền Hà Nội tiến hành một cuộc thanh trừng chính trị quy mô lớn, qua đó giúp phe cứng rắn vả bảo thủ củng cố quyền lực tuyệt đối.
 
PHẦN III:

Đến đầu những năm 1960, thế giới CS rơi vào một cuộc chia rẽ sâu sắc về ý thức hệ.

Cuộc chia rẽ Trung – Xô đặt Moskva với chủ trương “chung sống hòa bình” và thận trọng trong quan hệ với Phương Tây đối lập với chính sách đối ngoại của Bắc Kinh, nơi Mao Trạch Đông kêu gọi tiến hành ngay lập tức một cuộc cách mạng vô sản toàn cầu bằng bạo lực và không khoan nhượng.

Trong suốt thập niên đó, Hà Nội đã khéo léo tận dụng sự cạnh tranh giữa hai cường quốc CS này để liên tục nhận được viện trợ chiến tranh từ cả hai phía.

Liên Xô cung cấp các hệ thống tên lửa phòng không hiện đại cùng radar nhằm bảo vệ miền Bắc trước các cuộc không kích của Mỹ.

Trong khi đó, Trung Quốc cung cấp hàng triệu vũ khí bộ binh và cử các đơn vị công binh giúp duy trì hoạt động của tuyến đường mòn Hồ Chí Minh.

Nhưng đến năm 1967, Bí thư thứ nhất của Đảng CS Việt Nam là Lê Duẩn cùng Bộ trưởng Bộ Ngoại giao Lê Đức Thọ đang theo đuổi một canh bạc địa chính trị đầy rủi ro. Ông quyết định đứng hẳn về phía đường lối cứng rắn của Trung Quốc và quyết tâm phát động một cuộc leo thang quân sự quy mô lớn vào lãnh thổ Miền Nam Việt Nam, mà sau này trở thành Tổng tiến công và nổi dậy Tết Mậu Thân 1968.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F3e9d1cda-a3bc-42da-9309-6b38413d914c_800x485.jpeg


Tuy nhiên, ngay trong nội bộ chính quyền Hà Nội lại tồn tại một phe được cho là ôn hòa hơn, với mong muốn thực hiện những gì còn dang dở của Hiệp định Geneve được ký vào năm 1954.

Và thú vị thay những người đứng đầu phe này lại là những huyền thoại của cách mạng Việt Nam, gồm Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp.

Ông Hồ Chí Minh và những người thân tín đã thiết lập một kênh liên lạc bí mật với Liên Xô và chủ trương theo đuổi chiến lược thận trọng hơn gồm tập trung hiện đại hóa miền Bắc, phát huy tính dân chủ trong Đảng, kiên nhẫn chờ thời cơ thay vì chiến tranh toàn diện và hướng tới thống nhất đất nước thông qua đàm phán ngoại giao với chính quyền Việt Nam Cộng Hòa.

Vì ảnh hưởng với dân chúng quá lớn, Lê Duẩn không thể công khai nhắm vào Hồ Chí Minh hay Võ Nguyên Giáp. Làm như vậy có thể gây ra những biến động chính trị nghiêm trọng trong nước. Thay vào đó, ông lựa chọn nhắm tới những người ủng hộ họ.

Dưới mật danh Vụ án X77 (Vụ án Xét lại chống Đảng), hàng trăm sĩ quan quân đội, trí thức và nhà ngoại giao bị bắt giữ trong các cuộc đột kích diễn ra vào ban đêm.

Không bị đưa ra xét xử hay truy tố chính thức, họ biến mất trong hệ thống an ninh quốc gia suốt nhiều năm.

Nhưng lúc này Lê Duẩn đứng trước một bài toán khó. Ông biết các đối thủ chính trị của mình đang duy trì một kênh liên lạc với Liên Xô. Nhưng ông không thể công khai cáo buộc họ cấu kết với Moskva.

Bởi lẽ, Bắc Việt khi đó vẫn rất cần các hệ thống tên lửa phòng không do Liên Xô viện trợ để chống lại chiến dịch ném bom của Mỹ. Muốn biện minh cho làn sóng bắt bớ diễn ra trong đêm mà không làm tổn hại quan hệ với Liên Xô, ông đã tìm đến Bộ trưởng Công an Trần Quốc Hoàn, một nhân vật khét tiếng bậc nhất trong lịch sử an ninh chính trị Việt Nam.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F3208c69f-a33c-4cca-97e2-70169d90f72e_575x423.jpeg


Trần Quốc Hoàn từ lâu đã biết rằng tổ chức Gươm thiêng Ái Quốc chỉ là một chiến dịch do CIA dàn dựng.

Trong những cuộc thẩm vấn đầu tiên, các ngư dân từng bị bắt cóc kể rằng cát ở căn cứ bí mật quá trắng và nước biển quá ấm. Điều đó khiến các mật vụ Công an tin rằng nơi đó không thể nằm ở miền Bắc Việt Nam.

Ngoài ra, theo ông Hoàn, sẽ không có bất kỳ phong trào nổi dậy nội địa nào đủ khả năng duy trì máy bay để rải hàng nghìn chiếc radio cùng hàng triệu tờ truyền đơn.

Đối với Trần Quốc Hoàn, đây chỉ là một chiến dịch quấy rối gây phiền toái.

Tuy nhiên, chiến dịch của SOG lại thành công ở một điểm, nó khiến trong dân chúng xuất hiện cảm giác rằng chính quyền Hà Nội đang ngày càng phụ thuộc vào Trung Quốc. Trần Quốc Hoàn đã đề xuất với Lê Duẩn tận dụng chính thành công đó.

Do Lê Duẩn đang phụ thuộc rất nhiều vào hệ thống hậu cần của Trung Quốc để chuẩn bị cho cuộc tổng tiến công sắp tới, ông đã biến các chiến dịch tuyên truyền chống Trung Quốc thành bằng chứng cho thấy tồn tại một âm mưu phản bội trong nội bộ Đảng CS.

Lê Duẩn viện dẫn các tài liệu bí mật cùng những thông điệp chống Trung Quốc đang lan truyền khắp đất nước để cáo buộc các bị can trong Vụ án X77 không phải là những người thân Liên Xô, mà là những “phần tử xét lại chống Trung Quốc”, đang tìm cách phá hoại liên minh chiến lược với Bắc Kinh.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2Fbddc3d32-3fb0-4557-b67d-bd2b2ea46192_1920x1413.jpeg


Tóm lại, chiến dịch đánh lừa của SOG đã thành công. Nhưng kết quả cuối cùng lại đi ngược hoàn toàn với mục tiêu ban đầu.

SOG đã chi hàng triệu USD để tạo dựng huyền thoại về một phong trào chống Trung Quốc. Cuối cùng, chính Lê Duẩn lại sử dụng huyền thoại đó để bỏ tù những người thuộc phe ôn hòa trong lòng chính quyền Hà Nội mà theo ông ta là những người đang muốn làm chậm “nhịp độ của cuộc chiến”.

Từ thời điểm đó, phe cứng rắn được cho là đã nắm quyền kiểm soát tuyệt đối đối với đường lối chiến tranh của Bắc Việt.

Sau khi Hồ Chí Minh, Võ Nguyên Giáp cùng các nhân vật ôn hòa bị gạt sang bên lề, Lê Duẩn ngay lập tức triển khai chiến lược “đánh nhanh, dốc toàn lực”, bắt đầu bằng Cuộc Tổng tiến công Tết Mậu Thân năm 1968.

ĐOẠN KẾT:

Mặc dù chiến dịch Tết Mậu Thân là một thất bại về mặt quân sự của Bắc Việt, khiến lực lượng cơ sở của Việt Cộng tại miền Nam bị tổn thất nặng nề, nhưng chiến dịch này lại đạt được mục tiêu về chính trị.

Nó làm lung lay ý chí tiếp tục cuộc chiến của Washington.

Kể từ thời điểm đó, Hà Nội gần như từ bỏ mô hình chiến tranh du kích cường độ thấp để chuyển dần sang các chiến dịch tác chiến quy ước với quy mô ngày càng lớn.

Trong một quyết định gây nhiều tranh cãi, Chính quyền Tổng thống Lyndon B. Johnson đã chấm dứt hoạt động ném bom miền Bắc Việt Nam chỉ 5 ngày trước cuộc bầu cử Tổng thống Mỹ năm 1968.

Đồng thời, các chiến dịch chiến tranh tâm lý của MACV-SOG nhằm vào miền Bắc cũng bị hủy bỏ.

Đảo Cù Lao Chàm sau đó được trả lại cho những người đào ngũ và trốn quân dịch từng sinh sống tại đây. Phần còn lại của Chiến tranh Việt Nam chuyển thành một cuộc đối đầu quy ước với cường độ rất cao.

Sau khi Mỹ ngừng ném bom, Liên Xô cũng giảm đáng kể việc cung cấp các hệ thống phòng không cho miền Bắc.

Thay vào đó, các con tàu cập cảng Hải Phòng bắt đầu chở theo xe tăng hạng nặng , pháo binh và các loại khí tài phục vụ cho chiến tranh quy ước.

Đến năm 1972, Chiến dịch Xuân – Hè (Easter Offensive) với đỉnh điển là Chiến dịch Quảng Trị chứng kiến các binh đoàn xe tăng của Quân đội Nhân dân Việt Nam đối đầu trực tiếp với hỏa lực không quân Mỹ trong một cuộc chiến tiêu hao khốc liệt.

https%3A%2F%2Fsubstack-post-media.s3.amazonaws.com%2Fpublic%2Fimages%2F80f9564a-5457-4496-a63a-f427ec51db18_650x488.jpeg


Và cuối cùng, vào năm 1975, cuộc tổng tiến công bằng lực lượng thiết giáp của Bắc Việt đã đánh bại hoàn toàn chính quyền Sài Gòn.

Vậy là chiến lược “đánh nhanh, dốc toàn lực” của Lê Duẩn phải mất 7 năm cùng với tổn thất hơn nửa triệu quân nhân mới đạt được mục tiêu thống nhất đất nước, đó là chưa kể đến một lượng lớn trí thức Miền Bắc bị bỏ tù và lao động khổ sai để phục vụ cho mục tiêu của phe “chủ chiến” ở Hà Nội.

Nhưng điều khôi hài là chính phe cứng rắn do Lê Duẩn dẫn dắt đó lại bị chính “người thầy” Trung Quốc của họ phản bội chỉ sau có vài năm.

Theo tác giả Dawson’s War
 

Có thể bạn quan tâm

Top