Captain Rogers
Lỗ đýt gợi cảm
Năm 1967, hai nhân vật quyền lực và được kính trọng nhất của Bắc Việt Nam là Chủ tịch Hồ Chí Minh và Đại tướng Võ Nguyên Giáp, vị anh hùng của chiến thắng Điện Biên Phủ, đã bị tước bỏ quyền lực chính trị.
Trong màn đêm, hàng trăm đồng minh thân cận nhất của họ lần lượt biến mất và bị đưa vào các nhà tù chính trị.
Đây là câu chuyện ít được biết đến về cách phe cứng rắn kiêm “chủ chiến” tại Hà Nội đã lợi dụng một chiến dịch chiến tranh tâm lý tuyệt mật của Mỹ để giành quyền kiểm soát hoàn toàn đối với cuộc chiến.
PHẦN I:
Trong cao điểm của Chiến tranh Việt Nam từ 1965-1967, tại Thành phố Đà Nẵng, các tình nguyện viên Mũ Nồi Xanh thuộc đơn vị MACV-SOG (Nhóm Nghiên cứu và Quan sát thuộc Bộ Chỉ huy Viện trợ Quân sự Mỹ tại Việt Nam) sinh sống và huấn luyện dưới chân núi Ngũ Hành Sơn.
Họ thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm tại Lào, phía tây thung lũng A Sầu.
Nhưng rất ít người trong số họ biết rằng, trên một hòn đảo chỉ cách đó khoảng 15 dặm, bộ phận chiến tranh tâm lý của SOG đã xây dựng một ngôi làng Bắc Việt giả, được hỗ trợ bởi hai đài phát thanh như Đài Á Châu Tự Do (RFA) và chi nhánh Đài Tiếng nói Hoa Kỳ ở Việt Nam (VOA) cùng hàng triệu tờ truyền đơn tuyên truyền.
Khi chiến tranh kéo dài, đảo Cù Lao Chàm (ngoài khơi Quảng Nam cũ, nay thuộc Đà Nẵng) dần trở thành nơi trú ngụ lý tưởng nhờ các rạn san hô nhiệt đới phong phú, cung cấp gần như vô tận nguồn hải sản tươi sống, đồng thời chính quyền cũng rất khó kiểm soát nơi đây.
Đến năm 1967, hàng nghìn người đào ngũ, trốn quân dịch ở Miền Nam Việt Nam cùng gia đình đã sinh sống trên đảo.
Ở phía hướng ra biển của đảo, bị ngăn cách hoàn toàn bởi một dãy núi hiểm trở, là một làng chài được xây dựng vô cùng hoàn chỉnh, treo lá cờ của tổ chức mang tên Liên minh Gươm thiêng Ái Quốc (Sacred Sword of the Patriots League).
Hình tượng Thanh kiếm Thiêng bắt nguồn từ câu chuyện về vua Lê Lợi ở thế kỷ XV, người lãnh đạo cuộc khởi nghĩa huyền thoại chống lại kẻ thù truyền thống của Việt Nam là Trung Quốc, khi đó là nhà Minh, giải phóng Việt Nam sau hơn 2 thập kỷ bị người Hán đô hộ và lập ra triều đại Nhà Lê.
Tuy nhiên, Liên minh Gươm thiêng Ái Quốc thực chất là sản phẩm do CIA nghĩ ra, dựa trên những chiến dịch trước đó tại Hungary và Trung Quốc, rồi được MACV-SOG hiện thực hóa.
Mục tiêu của chiến dịch là gieo rắc sự nghi kỵ và chia rẽ trong nội bộ miền Bắc.
Những người lập kế hoạch hy vọng sẽ khiến chính quyền Bắc Việt tin rằng có cả một phong trào kháng chiến chống CS quy mô lớn đang hoạt động bí mật trong nước. Họ muốn lực lượng an ninh phải lùng sục khắp nơi để truy tìm một tổ chức vốn... hoàn toàn không tồn tại.
Từ năm 1965 đến 1968, các tàu tuần tra tốc độ cao của SOG xuất phát từ Đà Nẵng liên tục hoạt động ngoài khơi miền Bắc.
Chính những con tàu từng tham gia các hoạt động pháo kích bờ biển Bắc Việt trong Sự kiện Vịnh Bắc Bộ sau đó đã được sử dụng để bắt cóc tổng cộng 1.003 ngư dân nghèo của Bắc Việt Nam.
Những người dân này bị bịt mắt và sau một hành trình kéo dài nhiều giờ được sắp đặt để khiến họ mất phương hướng hoàn toàn, họ được đưa tới ngôi làng giả trên đảo Cù Lao Chàm. Họ được thông báo rằng mình vẫn đang ở miền Bắc Việt Nam, tại một căn cứ bí mật của lực lượng kháng chiến chống Cộng.
Trong suốt ba tuần, họ sống trong một thực tại hoàn toàn được dàn dựng.
Các ngư dân được phát quần áo mới, được khám chữa bệnh, chăm sóc nha khoa và được ăn những bữa ăn giàu dinh dưỡng gồm thịt lợn, cá và cơm.
Các diễn viên người Việt nói giọng miền Bắc, đóng vai những chiến binh du kích chống cộng đầy quyết liệt và độc lập, dẫn dắt họ theo một kịch bản được chuẩn bị kỹ lưỡng. Qua đó, họ được “giáo dục” rằng một phong trào kháng chiến chống Cộng bản địa hùng mạnh đang ngày càng phát triển bên trong miền Bắc.
Để củng cố ảo giác về sự tồn tại của phong trào này, SOG vận hành một mạng lưới phát thanh bí mật từ các máy phát công suất lớn đặt tại miền Nam Việt Nam.
Họ liên tục phát sóng chương trình mang tên Tiếng nói của Gươm thiêng (Voice of the Sacred Sword).
Đài phát thanh này tuyên bố rằng mình đang phát sóng từ một tổng hành dinh bí mật của lực lượng bất đồng chính kiến nằm sâu trong rừng núi miền Bắc Việt Nam.
PHẦN II:
Trong suốt ba tuần lưu lại trên đảo Chàm, các diễn viên và nhân viên thẩm vấn của SOG đồng thời thu thập thông tin tình báo từ những ngư dân bị bắt.
Trong các buổi hỏi chuyện có hệ thống, họ khuyến khích những người dân này bày tỏ sự bất mãn về chế độ phân phối lương thực không công bằng cũng như tình trạng tham nhũng của các cán bộ địa phương.
Đội ngũ chiến tranh tâm lý của SOG sau đó lấy chính những lời phàn nàn có thật này và nhanh chóng chuyển cho nhóm biên soạn nội dung của chương trình phát thanh “Tiếng nói của Gươm Thiêng”.
Việc phát sóng những chi tiết rất cụ thể về tình trạng tham nhũng tại từng địa phương khiến các chương trình tuyên truyền trở nên đáng tin hơn.
Đồng thời, các chương trình liên tục khẳng định rằng chính quyền CS đang phục vụ lợi ích của Trung Quốc – quốc gia được mô tả là kẻ thù truyền kiếp của dân tộc Việt Nam. Đây được xem là một điểm yếu có thể khai thác trong tâm lý dân tộc của người Việt.
Trước khi đưa các ngư dân trở về miền Bắc, SOG phát cho họ những chiếc túi vải để đựng quần áo mới, đồng thời tặng thêm nhiều vật dụng có giá trị như bộ kim chỉ may vá, những chiếc chén đẹp và lưới đánh cá mới.
SOG tin rằng lực lượng an ninh CS Bắc Việt sẽ tịch thu những món đồ này khi họ trở về.
Tuy nhiên, bên dưới đáy chiếc túi còn được bí mật may giấu một chiếc radio bằng nhựa đã được dò sẵn tần số. Thiết kế này nhằm giúp chiếc radio vượt qua quá trình kiểm tra của lực lượng an ninh, để sau đó các ngư dân có thể lén nghe các chương trình của Tiếng nói Gươm Thiêng khi trở về quê nhà.
Nhưng lực lượng SOG còn triển khai một chương trình đen tối hơn.
Đối với những người bị đánh giá là các Đảng viên CS trung thành và không thể bị thuyết phục, SOG không tìm cách thay đổi tư tưởng của họ.
Thay vào đó, họ biến chính những người này thành công cụ phục vụ cho kế hoạch đánh lừa đối phương.
Các kỹ thuật viên của SOG bí mật giấu vào hành lý của họ, gồm thẻ hội viên của tổ chức “Gươm Thiêng Ái Quốc”, truyền đơn tuyên truyền và tiền tệ do tổ chức này phát hành.
Khi những ngư dân trở về miền Bắc và bị Bộ Công an Bắc Việt thẩm vấn, các vật chứng này gần như chắc chắn sẽ bị phát hiện.
Dù những người dân đó có cố gắng thanh minh rằng mình vô tội và chưa từng tham gia bất kỳ tổ chức chống đối nào, sự tồn tại của các bằng chứng vật chất vẫn đủ để họ bị quy kết tội phản bội.
SGO tin rằng nhiều người vì vậy đã bị đưa thẳng tới các trại cải tạo vốn rất kinh khủng và tàn bạo ở Bắc Việt.
Để tiếp tục củng cố ảo tưởng về một phong trào kháng chiến quy mô lớn, SOG rải xuống miền Bắc hàng triệu tờ truyền đơn của tổ chức Gươm Thiêng.
Song song với đó là một đài phát thanh khác mang tên Radio Red Flag, tự nhận là tiếng nói của một phe theo chủ nghĩa dân tộc và chống Trung Quốc bên trong Quân đội Nhân dân Việt Nam.
Họ còn thả xuống miền Bắc hàng nghìn chiếc radio đã được cài sẵn tần số.
Một cựu thành viên SOG nhớ lại:
“Họ còn muốn chúng tôi mang những chiếc radio đó theo trong các nhiệm vụ ở Lào để bí mật cài lại. Nhưng chúng quá cồng kềnh, nên hầu hết chúng tôi đều bỏ chúng ở lại. Chẳng bao lâu sau, chúng xuất hiện khắp doanh trại của chúng tôi.”
SOG cũng gửi khoảng 100 bức thư mỗi tuần từ Hồng Kông tới các quan chức CS ở miền Bắc. Những lá thư này được cho là do tổ chức Gươm Thiêng Ái Quốc gửi.
Bên trong chứa các thông điệp được viết bằng mực vô hình hoặc bằng kỹ thuật vi điểm (microdot) được giấu dưới tem thư. Mục đích là khiến các quan chức nhận thư bị nghi ngờ có liên hệ với tổ chức chống đối.
Theo những nhà hoạch định chính sách dân sự tại Washington, chiến dịch chiến tranh tâm lý tiêu tốn hàng triệu USD này là một cách khôn ngoan để quấy rối đối phương và buộc lực lượng an ninh Bắc Việt phải phân tán nguồn lực nhằm đối phó với một phong trào nổi dậy không có thật.
Tuy nhiên, điều mà họ không hề biết là tình hình chính trị tại Hà Nội lúc đó đã thay đổi.
Một cuộc đấu đá quyền lực căng thẳng bên trong Bộ Chính trị Bắc Việt đang diễn ra.
Và chính “cuộc nổi dậy ma” do SOG dựng lên sắp trở thành một trong những cái cớ được sử dụng để chính quyền Hà Nội tiến hành một cuộc thanh trừng chính trị quy mô lớn, qua đó giúp phe cứng rắn vả bảo thủ củng cố quyền lực tuyệt đối.