Chó nhà t xích thông 14 năm trời ở 1 góc vườn chả ai quan tâm,đến mấy tháng cuối t thấy tội quá nên thả nó ra.lúc thả nó cứ đứng lì ra éo chịu đi đâu,xong mãi về sau cũng chạy sang hàng xóm chơi với ăn trực.rồi càng ngày nó càng bướng,mặt lầm lì trông sợ vl.mới thả thì đi bt,nhưng sau đấy nó chạy nhiều quá nên đi tập tễnh như ông cụ,1 chân của nó đau.
Kiểu cành già nó càng khôn ấy,xưa sờ nó vui lắm,nhưng già thì nó cứ trừng mắt nhìn,chỉ lúc ăn nghe tiếng bát đũa nó mới ra chỗ mình trực.
Mà cho cái j nó cũng ăn,từ bánh kẹo đến chuối,bã mía nó cũng nhai xong nuốt luôn.tham ăn vl