Cho tôi hỏi những người đã từng bước qua cầu Nại Hà

Tulenh89

Xàm 0 Lít
Cho tôi hỏi những người đã từng bước qua cầu Nại Hà
uống chén canh Mạnh Bà
có thật không còn nhớ gì nữa không?
có thật mọi đau đớn hay phiền muộn sẽ trở về con số 0
rồi từ đây bước vào một hành trình sống khác
vô lượng kiếp chẳng điểm khởi đầu cũng chẳng có điểm đến
chúng ta được làm người, rồi cỏ cây hoa lá hay gia súc
có hay không nước mắt
cũng chẳng khác gì nhau?...
Cho tôi hỏi những ai đã từng bước qua cầu Nại Hà
có chút nào phân vân khi cầm trên tay chén canh ấy quá lâu?
vì sợ rằng những yêu thương mình vẫn chưa trả hết
có nhiều vết đau mình đã gây ra đâu thể chữa lành bằng thời gian hay bôi thuốc
có nhiều con người mình đã quỳ xuống nhưng họ không tha thứ được
có nhiều niềm vui mà mình vẫn ước
giá như ngày tháng dài ra thêm…
Rồi tại sao cuối cùng người cũng chọn uống chén canh để quên?
Cho tôi hỏi những người không chịu bước qua cầu Nại Hà và chấp nhận nhảy xuống sông Vong Xuyên
để chịu 1.000 năm triền miên trong ngụp lặn
để gió tanh mưa máu đến thế nào thì ký ức vẫn muốn giữ chặt
để người mình thương, mình vẫn sẽ thương nhất
để khi được trở lại dương gian mình sẽ lại mải miết
tìm cho ra đúng người…
Cho tôi hỏi những ai không chịu bước qua cầu Nại Hà, chỉ là một chén canh thôi
không lẽ lại khó uống đến vậy?
không lẽ 1.000 năm dưới sông sâu lạnh lẽo xứng đáng đánh đổi hơn một chén canh đấy
không lẽ uống hết một chén canh đến giọt cuối cùng là một nỗi sợ hãi
không lẽ chút nóng lạnh trong chén canh cũng là chấp niệm khiến mình trốn chạy
không lẽ quên đi một người nào đấy
mình sẽ không còn là chính mình…
Rồi tại sao cuối cùng người vẫn có niềm tin gặp lại người mình thương sau 1.000 năm?
Cho tôi hỏi những người đã từng thấy Mạnh Bà
bà ấy có phải là một người có nhiều niềm vui không?
bà ấy có hỏi gì hay chỉ múc chén canh rồi đưa ra chẳng một chút ngập ngừng
như thể quá mệt để nói lời gì thêm với những con người từng sống
quyết định uống chén canh rồi bước qua cầu đầu thai hay can đảm gieo mình xuống dòng sông lạnh buốt
tự một mình mình biết
tự một mình mình hay…
Cho tôi hỏi những ai đã từng gặp Mạnh Bà
bà ấy có dặn dò điều gì lúc chia tay?
8 giọt nước mắt nấu ra một chén canh dành cho một người
là 8 giọt nước mắt mà chúng ta đã đánh rơi trong bao nhiêu ngày sống
là 8 giọt nước mắt tận cùng hay đỉnh cao mà chúng ta muốn đứng trên đó lâu nhất
là 8 giọt nước mắt khóc cho chúng ta hay khóc cho người khác
có giọt nước mắt nào trong đó ngẫu nhiên rơi…
Cho tôi hỏi ở cầu Nại Hà
có bao nhiêu người trong chúng ta từng nghĩ mình đã sống như một con người?
Nguyen Phong Viet
 
Top