Mình năm nay 30, đang làm SrDev, cày cuốc bao năm cũng gọi là có chút định hướng tài chính vững vàng.
Quen em 5 năm, hai bên gia đình đã gặp mặt thân tình, rạp cũng rục rịch đặt, thiệp đã tính, dự định đúng 28 ngày nữa là làm đám hỏi. Nhưng từ đêm qua đến hôm nay, mình đã tự tay ấn nút "hủy" tất cả.
Không cắm sừng, không người thứ 3, không ai bài bạc nợ nần gì. Lý do nghe thì có vẻ lãng xẹt nhưng ngẫm lại nó là cái móng nhà: Lệch pha hoàn toàn về giá trị sống cốt lõi.
Mình tính tình rạch ròi, lúc nào cũng ưu tiên phòng ngừa rủi ro. Với mình, sự an toàn của tương lai gia đình nằm ở nền tảng tài chính, tiền tiết kiệm và các khoản dự phòng. Còn em thì trọng cảm xúc, thích được nuông chiều, luôn mang cái hệ tư tưởng muốn mình phải dốc lòng chi trả cho những thứ lãng mạn, trang sức, quà cáp như một minh chứng của tình yêu để đem lại cho em cảm giác "trọn vẹn", thi thoảng còn so với người khác thế này thế kia.
Mâu thuẫn này thực ra đã âm ỉ suốt 5 năm, nhưng cứ lấp liếm qua chuyện, toàn em xuống nước, chiều chuộng.
Đến sát ngày hỏi, mâu thuẫn bùng nổ lên đỉnh điểm chỉ vì mình muốn bớt tầm 10 triệu cho khoản chuẩn bị cưới xin.
Em muốn bộ trang sức để đeo trong đám hỏi 150tr mình là ng chi gồm cả nhẫn cầu hôn, nhẫn cưới, dây chuyền, lắc, bông tai. ( Nữa đám cưới vàng cưới tính riêng ). Đám hỏi ba mẹ mình tính nạp tài riêng 90tr.
Em trách mình tính toán, không lo được cho em sự trọn vẹn như người ta. Còn mình thì hoàn toàn kiệt sức. Mình nhận ra, nếu cố đấm ăn xôi cưới nhau về, bản ngã của em vẫn vậy, mình sẽ sống cả đời trong một cái rạp xiếc ngột ngạt, cày bục mặt ra nhưng lúc nào cũng phải dò xét xem vợ có tủi thân hay không. Nên mình chốt hạ: Dừng lại. Đau một lần rồi thôi.
Nhưng ác mộng thực sự là từ sáng đến giờ các thím ạ.
Em sốc nhận ra vấn đề và xin ở lại chung phòng thêm 2 ngày nữa để dọn đồ rồi rời đi mãi mãi. Suốt đêm qua thức trắng để nói chia tay ngoài công viên, đến trưa nay thì em khóc lóc nức nở, sụp đổ hoàn toàn. Em bắt đầu níu kéo và van xin mình suy nghĩ lại, cho nhau một cơ hội.
Em bảo em nhận ra em sai, em ích kỷ và cái tôi cao, em chỉ vì thấy mình thương em nên em muốn đc chiều chuộng.
Em hứa sẽ thay đổi, sẽ hạ cái tôi xuống, không đòi hỏi gì nữa: "Thôi trang sức gì cũng được, anh cho em cặp nhẫn với đôi bông tai là đủ rồi, anh tặng là em vui rồi". Đỉnh điểm là nãy em vừa nhìn mình khóc vừa dặn: "Sau này không có em, anh nhớ ăn uống điều độ, chú ý sức khỏe nhé".
Thú thật với anh em, nghe câu đó xong tim mình thắt lại, mình là đàn ông mà cũng bật khóc như một đứa trẻ. 5 năm thanh xuân bên nhau, nhìn người con gái mình thương sụp đổ ngay trước mặt, cái bản năng muốn dang tay ra ôm lấy, che chở và dẹp mẹ cái logic đi để cưới cho xong nó trỗi dậy kinh khủng. Đầu óc mình lúc này đang tự lừa dối bản thân là: "Hay là cho cơ hội? Người ta hứa rồi kìa, còn có 28 ngày nữa hủy thì nhục mặt 2 họ, đằng nào cũng tiếc 5 năm...".
Mình đang ngồi một góc phòng, hai đứa im lặng, không khí đặc quánh ngột ngạt thở không nổi.
định xách vợt đi đánh cầu lông hay mở game lên xả stress thì tay chân bủn rủn. Mình biết bản thân đang ở ranh giới cực kỳ mỏng manh của sự yếu lòng, và cái bẫy "thương hại" đang chực chờ nuốt chửng cái lý trí mà mình khó khăn lắm mới dựng lên được.
Xin các thím, những ông chú từng trải, những người từng đứng ở giữa ngã ba đường như mình. Hãy chửi mình thật mạnh, hãy phân tích cho mình thấy cái giá phải trả của việc "nhắm mắt đưa chân" và cái bẫy của lời hứa lúc hoảng loạn đi. Mình thực sự cần những cái tát của anh em để giữ vững cái đầu lạnh mà vượt qua 2 ngày ân huệ tàn nhẫn này.
Quen em 5 năm, hai bên gia đình đã gặp mặt thân tình, rạp cũng rục rịch đặt, thiệp đã tính, dự định đúng 28 ngày nữa là làm đám hỏi. Nhưng từ đêm qua đến hôm nay, mình đã tự tay ấn nút "hủy" tất cả.
Không cắm sừng, không người thứ 3, không ai bài bạc nợ nần gì. Lý do nghe thì có vẻ lãng xẹt nhưng ngẫm lại nó là cái móng nhà: Lệch pha hoàn toàn về giá trị sống cốt lõi.
Mình tính tình rạch ròi, lúc nào cũng ưu tiên phòng ngừa rủi ro. Với mình, sự an toàn của tương lai gia đình nằm ở nền tảng tài chính, tiền tiết kiệm và các khoản dự phòng. Còn em thì trọng cảm xúc, thích được nuông chiều, luôn mang cái hệ tư tưởng muốn mình phải dốc lòng chi trả cho những thứ lãng mạn, trang sức, quà cáp như một minh chứng của tình yêu để đem lại cho em cảm giác "trọn vẹn", thi thoảng còn so với người khác thế này thế kia.
Mâu thuẫn này thực ra đã âm ỉ suốt 5 năm, nhưng cứ lấp liếm qua chuyện, toàn em xuống nước, chiều chuộng.
Đến sát ngày hỏi, mâu thuẫn bùng nổ lên đỉnh điểm chỉ vì mình muốn bớt tầm 10 triệu cho khoản chuẩn bị cưới xin.
Em muốn bộ trang sức để đeo trong đám hỏi 150tr mình là ng chi gồm cả nhẫn cầu hôn, nhẫn cưới, dây chuyền, lắc, bông tai. ( Nữa đám cưới vàng cưới tính riêng ). Đám hỏi ba mẹ mình tính nạp tài riêng 90tr.
Em trách mình tính toán, không lo được cho em sự trọn vẹn như người ta. Còn mình thì hoàn toàn kiệt sức. Mình nhận ra, nếu cố đấm ăn xôi cưới nhau về, bản ngã của em vẫn vậy, mình sẽ sống cả đời trong một cái rạp xiếc ngột ngạt, cày bục mặt ra nhưng lúc nào cũng phải dò xét xem vợ có tủi thân hay không. Nên mình chốt hạ: Dừng lại. Đau một lần rồi thôi.
Nhưng ác mộng thực sự là từ sáng đến giờ các thím ạ.
Em sốc nhận ra vấn đề và xin ở lại chung phòng thêm 2 ngày nữa để dọn đồ rồi rời đi mãi mãi. Suốt đêm qua thức trắng để nói chia tay ngoài công viên, đến trưa nay thì em khóc lóc nức nở, sụp đổ hoàn toàn. Em bắt đầu níu kéo và van xin mình suy nghĩ lại, cho nhau một cơ hội.
Em bảo em nhận ra em sai, em ích kỷ và cái tôi cao, em chỉ vì thấy mình thương em nên em muốn đc chiều chuộng.
Em hứa sẽ thay đổi, sẽ hạ cái tôi xuống, không đòi hỏi gì nữa: "Thôi trang sức gì cũng được, anh cho em cặp nhẫn với đôi bông tai là đủ rồi, anh tặng là em vui rồi". Đỉnh điểm là nãy em vừa nhìn mình khóc vừa dặn: "Sau này không có em, anh nhớ ăn uống điều độ, chú ý sức khỏe nhé".
Thú thật với anh em, nghe câu đó xong tim mình thắt lại, mình là đàn ông mà cũng bật khóc như một đứa trẻ. 5 năm thanh xuân bên nhau, nhìn người con gái mình thương sụp đổ ngay trước mặt, cái bản năng muốn dang tay ra ôm lấy, che chở và dẹp mẹ cái logic đi để cưới cho xong nó trỗi dậy kinh khủng. Đầu óc mình lúc này đang tự lừa dối bản thân là: "Hay là cho cơ hội? Người ta hứa rồi kìa, còn có 28 ngày nữa hủy thì nhục mặt 2 họ, đằng nào cũng tiếc 5 năm...".
Mình đang ngồi một góc phòng, hai đứa im lặng, không khí đặc quánh ngột ngạt thở không nổi.
định xách vợt đi đánh cầu lông hay mở game lên xả stress thì tay chân bủn rủn. Mình biết bản thân đang ở ranh giới cực kỳ mỏng manh của sự yếu lòng, và cái bẫy "thương hại" đang chực chờ nuốt chửng cái lý trí mà mình khó khăn lắm mới dựng lên được.
Xin các thím, những ông chú từng trải, những người từng đứng ở giữa ngã ba đường như mình. Hãy chửi mình thật mạnh, hãy phân tích cho mình thấy cái giá phải trả của việc "nhắm mắt đưa chân" và cái bẫy của lời hứa lúc hoảng loạn đi. Mình thực sự cần những cái tát của anh em để giữ vững cái đầu lạnh mà vượt qua 2 ngày ân huệ tàn nhẫn này.