8Lake
Người phá đò sông Đà
Người lính đầu tiên bị ngáo đá trong lịch sử chiến tranh hiện đại, hình tượng mẫu cho siêu chiến binh chơi đá Captain America 🐧!
Ngày 15 tháng 3 năm 1944, Aimo Allan Koivunen cùng một vài người khác được cử đi trinh sát đường dài, mang trên mình một lọ thuốc đựng 30 viên Pervitin (Ma túy đá hàm lượng thấp của ĐQX). Ba ngày sau khi rời khỏi căn cứ, họ bị phục kích bởi quân Soviet và buộc phải tản ra để bỏ chạy. Koivunen, kiệt sức sau khi trượt tuyết quá lâu, liền lôi lọ thuốc ra định uống 1 viên để lấy lại sức. Nhưng do quá mệt, ông không tài nào gắp nổi viên nào ra và cuối cùng, trong lúc tuyệt vọng đã.... nốc hết cả lọ vào mồm.
Trong cơn phê pha, Koivunen cảm tưởng như mình biến thành The Flash và cứ thế cắm đầu mà chạy. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm giữa cánh đồng tuyết, không thức ăn thức uống, không đồng đội và cách vị trí ban đầu gần 100 cây. Dù vẫn còn ngáo nhưng Koivunen quyết định không ngồi đợi cho đến lúc mình tỉnh hẳn mà bắt đầu tìm đường quay trở lại đơn vị cũ.
Trong vòng 1 tuần tiếp theo, ông đã đi bộ hơn 400 km, giẫm phải mìn nhưng không chết, sống sót bằng cách vặt quả thông và bẫy chim nhỏ để ăn, Khi người ta tìm ra Aimo Koivunen, họ phát hiện nhịp tim của ông lên đến 200 lần/ phút (gấp đôi người bình thường) và cân nặng của ông tụt một cách khủng khiếp, xuống còn có 43 kg
Koivunen được quân đội cho giải ngũ ngay sau đó. Ông mất năm 1989, hưởng thọ 71 tuổi.
Ngày 15 tháng 3 năm 1944, Aimo Allan Koivunen cùng một vài người khác được cử đi trinh sát đường dài, mang trên mình một lọ thuốc đựng 30 viên Pervitin (Ma túy đá hàm lượng thấp của ĐQX). Ba ngày sau khi rời khỏi căn cứ, họ bị phục kích bởi quân Soviet và buộc phải tản ra để bỏ chạy. Koivunen, kiệt sức sau khi trượt tuyết quá lâu, liền lôi lọ thuốc ra định uống 1 viên để lấy lại sức. Nhưng do quá mệt, ông không tài nào gắp nổi viên nào ra và cuối cùng, trong lúc tuyệt vọng đã.... nốc hết cả lọ vào mồm.
Trong cơn phê pha, Koivunen cảm tưởng như mình biến thành The Flash và cứ thế cắm đầu mà chạy. Khi tỉnh dậy, ông thấy mình đang nằm giữa cánh đồng tuyết, không thức ăn thức uống, không đồng đội và cách vị trí ban đầu gần 100 cây. Dù vẫn còn ngáo nhưng Koivunen quyết định không ngồi đợi cho đến lúc mình tỉnh hẳn mà bắt đầu tìm đường quay trở lại đơn vị cũ.
Trong vòng 1 tuần tiếp theo, ông đã đi bộ hơn 400 km, giẫm phải mìn nhưng không chết, sống sót bằng cách vặt quả thông và bẫy chim nhỏ để ăn, Khi người ta tìm ra Aimo Koivunen, họ phát hiện nhịp tim của ông lên đến 200 lần/ phút (gấp đôi người bình thường) và cân nặng của ông tụt một cách khủng khiếp, xuống còn có 43 kg
Koivunen được quân đội cho giải ngũ ngay sau đó. Ông mất năm 1989, hưởng thọ 71 tuổi.