bigboss6868
Lỗ đýt gợi cảm
hôm nay rảnh ràn đi chơi tao ngồi nói chuyện với thằng cháu. nó chuẩn bị mua xe và lấy vợ. làm cùng lúc 2 chuyện và nó muốn xin lời khuyên từ tao.
dưới góc độ của 1 người chú tao đưa ra cho nó lời khuyên và tao nghĩ có lẽ nó cũng giúp ích được cho 1 số thằng. còn những thằng nào k cùng tư tưởng thì thôi cứ bỏ qua.
trước đây khi chưa hiểu biết tao hay chúng mày cũng luôn đặt yếu tố xinh lên hàng đầu. phải đẹp phải vừa mắt mới thích. bởi cảm xúc đầu tiên là vô cùng quan trọng. hình thức nó chiếm đến 70% sự quyết định của chúng mày khi mua 1 thứ gì đó. nhưng sau này khi đã đủ nhận thức đủ kiến thức và sự trải nhiệm thì với tao xinh đẹp k còn là yếu tố khiến tao quyết định khi lựa chọn nữa.
giá trị thực mới là điều đầu tiên phải nghĩ đến khi mày quyết định mua bất cứ 1 thứ gì. cũng giống như chọn vợ điều đâu tiên k phải xinh. giá trị cốt lõi (là 1 người phụ nữ. đủ vú đủ Lồn > công năng (đẻ được. đạo đức. biết nấu cơm. đối nhân xử thế) >vẻ bề ngoài (xinh đẹp cao ráo mông to vú bưởi)
trong kinh doanh có 1 thứ cực kì nguy hiểm đó là đánh vào tâm lý và cảm xúc của người mua hàng. họ mặc định thương hiệu là tốt và đắt tiền là xịn. trong khi họ k hề biết rằng chính những đôi giầy bán giá cả triệu đó được sản xuất ra với chi giá chỉ vài trăm ngàn. chiếc điện thoại ip13 chi phí sản xuất thậm chí còn rẻ hơn ip8.
nhưng tại sao nó vẫn đắt hơn và được nhiều người mua đến vậy?vì nó là biểu tượng cho sự sang trọng đẳng cấp.
tao k nói và k dám dậy những ng thừa tiền cách tiêu tiền. nhưng trong chúng ta chưa mấy ai đạt đến đẳng cấp của ng thừa tiền đâu. cái gì chúng ta bỏ ra nó phải thực sự xứng đáng với công sức lao động. đáng từng xu từng hào.
trong cuộc sống có những thứ khó có thể nói cho người khác hiểu khi họ cố tình k chịu hiểu. khi chủ nghĩa cá nhân quá cao họ sẽ chỉ cho họ là đúng và mặc định điều đó là đúng. họ k cần nghe ai phân tích bởi họ nghĩ rằng đó là quyền của tôi. tôi muốn là tôi làm. tiền của tôi thì tôi tiêu gì kệ mẹ tôi k đến lượt ông chỉ đạo. tôi k cần biết đúng sai miễn tôi thích.
đó là sự ích kỉ và bảo thủ của những người chậm tiến. k bao giờ tiếp thu những ý kiến từ những ng khác. thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi. đôi khi cuộc sống ng chửi bạn mới là ng mong muốn những điều tốt nhất cho bạn. đừng giận dỗi họ. đừng khinh khỉnh với họ mà hãy lắng nghe. bởi k phải ai cũng rảnh và thật tâm để nói cho mày nghe đâu. mày thử ra đường xem có ai rảnh mà chỉ cho mày rằng bạn ơi biển này đi này sai bị bắt đó. biển này là như máy abc.. bạn chỉ được rẽ chứ k được quay đầu... abc... k có đâu chỉ có chú công an chỉ cho mày thôi và khi họ chỉ cho mày thì mày phải mất tiền và đó chính là học phí.
trên đời k có ai tốt k với ai free cả ngoài gia đình và người yêu thương mày thật lòng. chẳng có bữa cơm nào miễn phí đó là thứ mà tao đã mất quá nửa cuộc đời để học được.
1 chút chia sẻ với chúng mày mà tao nghĩ rằng nó bổ ích. tao luôn tâm niệm bản thân làm được cái gì tốt đẹp cho đời thì cứ làm. mình giúp người khác thì sau này sẽ có người khác giúp mình hoặc con cái của mình. hãy cứ làm những việc tích cực cho cuộc sống dù sẽ có lúc bị nhận lại những câu nói: "tao làm gì kệ mẹ tao k phải chuyện của mày!"
dưới góc độ của 1 người chú tao đưa ra cho nó lời khuyên và tao nghĩ có lẽ nó cũng giúp ích được cho 1 số thằng. còn những thằng nào k cùng tư tưởng thì thôi cứ bỏ qua.
trước đây khi chưa hiểu biết tao hay chúng mày cũng luôn đặt yếu tố xinh lên hàng đầu. phải đẹp phải vừa mắt mới thích. bởi cảm xúc đầu tiên là vô cùng quan trọng. hình thức nó chiếm đến 70% sự quyết định của chúng mày khi mua 1 thứ gì đó. nhưng sau này khi đã đủ nhận thức đủ kiến thức và sự trải nhiệm thì với tao xinh đẹp k còn là yếu tố khiến tao quyết định khi lựa chọn nữa.
giá trị thực mới là điều đầu tiên phải nghĩ đến khi mày quyết định mua bất cứ 1 thứ gì. cũng giống như chọn vợ điều đâu tiên k phải xinh. giá trị cốt lõi (là 1 người phụ nữ. đủ vú đủ Lồn > công năng (đẻ được. đạo đức. biết nấu cơm. đối nhân xử thế) >vẻ bề ngoài (xinh đẹp cao ráo mông to vú bưởi)
trong kinh doanh có 1 thứ cực kì nguy hiểm đó là đánh vào tâm lý và cảm xúc của người mua hàng. họ mặc định thương hiệu là tốt và đắt tiền là xịn. trong khi họ k hề biết rằng chính những đôi giầy bán giá cả triệu đó được sản xuất ra với chi giá chỉ vài trăm ngàn. chiếc điện thoại ip13 chi phí sản xuất thậm chí còn rẻ hơn ip8.
nhưng tại sao nó vẫn đắt hơn và được nhiều người mua đến vậy?vì nó là biểu tượng cho sự sang trọng đẳng cấp.
tao k nói và k dám dậy những ng thừa tiền cách tiêu tiền. nhưng trong chúng ta chưa mấy ai đạt đến đẳng cấp của ng thừa tiền đâu. cái gì chúng ta bỏ ra nó phải thực sự xứng đáng với công sức lao động. đáng từng xu từng hào.
trong cuộc sống có những thứ khó có thể nói cho người khác hiểu khi họ cố tình k chịu hiểu. khi chủ nghĩa cá nhân quá cao họ sẽ chỉ cho họ là đúng và mặc định điều đó là đúng. họ k cần nghe ai phân tích bởi họ nghĩ rằng đó là quyền của tôi. tôi muốn là tôi làm. tiền của tôi thì tôi tiêu gì kệ mẹ tôi k đến lượt ông chỉ đạo. tôi k cần biết đúng sai miễn tôi thích.
đó là sự ích kỉ và bảo thủ của những người chậm tiến. k bao giờ tiếp thu những ý kiến từ những ng khác. thương cho roi cho vọt ghét cho ngọt cho bùi. đôi khi cuộc sống ng chửi bạn mới là ng mong muốn những điều tốt nhất cho bạn. đừng giận dỗi họ. đừng khinh khỉnh với họ mà hãy lắng nghe. bởi k phải ai cũng rảnh và thật tâm để nói cho mày nghe đâu. mày thử ra đường xem có ai rảnh mà chỉ cho mày rằng bạn ơi biển này đi này sai bị bắt đó. biển này là như máy abc.. bạn chỉ được rẽ chứ k được quay đầu... abc... k có đâu chỉ có chú công an chỉ cho mày thôi và khi họ chỉ cho mày thì mày phải mất tiền và đó chính là học phí.
trên đời k có ai tốt k với ai free cả ngoài gia đình và người yêu thương mày thật lòng. chẳng có bữa cơm nào miễn phí đó là thứ mà tao đã mất quá nửa cuộc đời để học được.
1 chút chia sẻ với chúng mày mà tao nghĩ rằng nó bổ ích. tao luôn tâm niệm bản thân làm được cái gì tốt đẹp cho đời thì cứ làm. mình giúp người khác thì sau này sẽ có người khác giúp mình hoặc con cái của mình. hãy cứ làm những việc tích cực cho cuộc sống dù sẽ có lúc bị nhận lại những câu nói: "tao làm gì kệ mẹ tao k phải chuyện của mày!"
mẹ nọ liên thiên hết nửa trang a4 đến nhọc