Chống lai căng ngôn ngữ để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt

ham Học Hỏi..

Gió lạnh đầu buồi

Trong thời buổi toàn cầu hóa thì bất cứ một ngôn ngữ nào cũng có sự ảnh hưởng từ những ngôn ngữ khác tùy thuộc vào các tiếp biến văn hóa rộng-hẹp của dân tộc đó. Ví dụ là một nước văn minh nhưng chỉ trong 20 năm hội nhập (1990-2010), trong vốn từ vựng tiếng Đức có tới hàng nghìn từ tiếng Anh du nhập.​

Ở Pháp còn gây phản ứng mạnh đến nỗi phải có nghị quyết ở cấp cao nhất đưa ra biện pháp ngăn chặn sự “xâm lược” của tiếng Anh. Tất yếu là cũng có rất nhiều ngôn ngữ “đổ bộ” vào Anh ngữ từng ngày, từng giờ… Như vậy, sự tiếp biến, tiếp nhận giữa các ngôn ngữ là bình thường, có tích cực và hạn chế. Tích cực ở chỗ các khái niệm, nhất là khái niệm khoa học mang tính công cụ đã ổn định, chặt chẽ rất khó chuyển hết nghĩa sang bản ngữ thì giữ nguyên sẽ tiện lợi hơn, như “marketing” chẳng hạn (có trường đại học ở ta có khoa marketing). Nhưng hạn chế cũng rất rõ, rõ nhất là làm mất vẻ đẹp, sự trong sáng của ngôn ngữ mẹ đẻ. Xin nói qua về sự bất cập này trong tiếng Việt.
Đã quen giao tiếp với khách quốc tế, một nhân viên bán vé máy bay nói với vị khách Việt: “Nếu có tình huống “delay” (hoãn chuyến), cháu sẽ “confirm” (xác nhận) vào giấy công tác cho bác”. Ông khách chẳng hiểu gì. Hỏi lại thì phiền, có khi bị đánh giá “nhà quê”, nên đành im lặng trong băn khoăn… Ấy là chưa nói đến một bộ phận sinh viên trẻ, trong ngôn ngữ giao tiếp hay có sự pha trộn thái quá, với “essays” (tiểu luận), “difficult” (khó), “try again” (cố gắng làm lại), “complete” (hoàn thành), “send” (gửi), “contact” (liên lạc)… Tình trạng này nếu không khắc phục kịp thời sẽ tạo thành “thói quen ngôn ngữ” có hại, nhất là tư duy sẽ mất sự rõ ràng, chính xác, khó tường minh vấn đề khi diễn đạt, vì ngôn ngữ là phương tiện đắc lực nhất của tư duy. “Ngôn ngữ và tư duy như hai mặt của một tờ giấy” là vì vậy.

Chống lai căng ngôn ngữ để giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt

Những bảng biển quảng cáo viết tiếng nước ngoài to hơn tiếng ta là nguy cơ làm mất đi vị trí của tiếng Việt. Ảnh: Minh Anh
Hơn nữa, tiếng Việt với các đặc thù: Tính biểu trưng cao, tính cân xứng hài hòa, tính biểu cảm lớn, tính linh hoạt, tính khái quát, thường cấu trúc chủ động với nhiều động từ, nên nếu lạm dụng tiếng Anh thường cấu trúc bị động nhiều danh từ, thì cấu trúc lời văn dễ bị phá vỡ làm phương hại đến sắc thái ý nghĩa. Có nhà nghiên cứu gọi trường hợp này là “chấn thương ngôn ngữ”. Không chỉ ở nước ta mà ở hầu hết các nước tiên tiến đều phải bàn đến giải pháp khắc phục, như ở Pháp, mỗi bộ đều có bộ phận chuyên dịch các thuật ngữ chuyên ngành để làm sao khi sử dụng ngôn từ sẽ thuần Pháp nhất. Từ căn cứ trên, để phòng, chống lai căng, góp phần giữ gìn sự trong sáng của tiếng Việt, xin đề xuất thực hiện các giải pháp sau.

Một là, phát động phong trào học tập và làm theo tấm gương Bác Hồ trong việc giữ gìn sự trong sáng, phát triển và làm giàu tiếng Việt. Chúng ta đã và đang làm tốt phong trào này ở các lĩnh vực xã hội khác, nhưng ở ngôn ngữ thì hình như chưa được mạnh mẽ. Bác Hồ có 30 năm sống ở nước ngoài, đi qua 40 nước, sử dụng 29 ngôn ngữ, thông thạo 12 ngôn ngữ chính, thế mà vẫn dùng tiếng Việt một cách chuẩn mực, tinh tế, trong sáng, ngắn gọn, sinh động, dễ hiểu, đậm đà hương vị ca dao, dân ca, vận dụng nhiều thành ngữ, tục ngữ. Bác Hồ tránh vay mượn tiếng nước ngoài vô nguyên tắc, vì Bác đã khẳng định: “Tiếng Việt của ta rất phong phú, ta phải làm giàu thêm cho tiếng của ta, nhưng không nên vay mượn lu bù để lòe thiên hạ”. Nhưng khi cần Người vẫn dùng, như đi thăm Ấn Độ, In-đô-nê-xi-a, Lào… trong các bài diễn văn có pha một vài từ, thường là khẩu hiệu hay cụm từ nói về tình đoàn kết hữu nghị anh em trong ngôn ngữ nước chủ nhà, để làm gần gũi hơn tình cảm bạn bè, phá bỏ khoảng cách các nghi thức ngoại giao, cùng nhau hòa trong không khí thân mật gắn nối và gắn kết thật chân tình, Bác đã mượn tiếng nước bạn rất có chủ định vào mục đích ngoại giao văn hóa.
Không những vậy, Bác Hồ rất có ý thức quảng bá tiếng Việt ra thế giới. Những năm đầu viết báo tiếng Pháp, các danh từ chỉ người Việt đều được tác giả viết bằng chữ Việt. Trên Báo Le Paria số 4 (1-7-1922), bản tiếng Pháp bài "Thù ghét chủng tộc", hai chữ “con gái” bằng tiếng Việt. Trên Báo L’Humanité (17-8-1922), bài tiếng Pháp “Dưới sự bảo hộ của…”, các chữ “nhà quê”, “quan lớn”, “lính lệ” viết bằng tiếng Việt. Trong truyện "Vi hành", chữ “dân” viết bằng tiếng Việt. Đặc biệt, hai chữ “nhà quê” đều viết bằng tiếng Việt trong tất cả các văn bản tiếng Pháp. Dĩ nhiên, mục đích chủ yếu là chính trị, nhưng từ góc độ ngôn từ cũng cho thấy biết bao sắc thái tình cảm trong cách dùng tiếng mẹ đẻ như vậy. Trong truyện “Đồng tâm nhất trí” (Báo L’Humanité (29-9-1922) có giới thiệu thể thơ lục bát Việt bằng cách cho in nguyên bài ca dao tiếng Việt “Con mèo mà trèo cây cau”, in hoa những chỗ gieo vần... Những ví dụ như vậy cần được phân tích sâu trong môi trường học đường để thấy giá trị, ý nghĩa tiếng Việt trong sự đối sánh với ngôn ngữ nước ngoài.
Hai là, giải pháp giáo dục. Học ngoại ngữ là trổ ra một cửa sổ mới đón gió văn hóa từ bên ngoài bầu trời thế giới. Làm chủ thêm một ngôn ngữ để thêm hiểu bạn bè và cũng hiểu ta hơn. Đây cũng là phương tiện rất cần thiết trong việc làm giàu văn hóa tri thức dân tộc và cá nhân, nhưng có một nguyên lý rất được chú ý là phải giỏi tiếng mẹ đẻ thì mới giỏi được ngoại ngữ. Cho nên bài học giáo dục đầu tiên chống lai căng ngôn ngữ là tăng cường tình yêu tiếng Việt “đẹp và rất giàu” trong mỗi bài giảng ở nhà trường. Phải làm rõ cho người học thấy tiếng ta đẹp, tinh tế, giàu sắc thái biểu cảm… ra sao. Có hiểu mới yêu. Có yêu mới trân trọng, quý mến. Thực tế cho thấy, hiện tượng ngôn ngữ lai căng xảy ra nhiều ở giới trẻ. Tại sao vậy? Vì ngôn ngữ là phương tiện giao tiếp cơ bản, trong giao tiếp thể hiện rõ mình nhất. Mà người trẻ thì luôn thích mới, thích khẳng định cá tính, nhất là chưa đủ tri thức về tiếng Việt cũng như tiếng nước ngoài để có một bản lĩnh ứng xử văn hóa lịch lãm. Ngôn ngữ lai căng là ngôn ngữ giả. Không một trí thức chân chính nào lại đi dùng kiến thức giả. Lai căng ngôn ngữ là hiện tượng xã hội, để ngăn chặn nó phải có sự tham gia của toàn xã hội mà trước nhất là tế bào gia đình, nhà trường, các cơ quan đoàn thể…
Ba là, giải pháp luật-hành chính. Nhiều nước tiên tiến có Luật Ngôn ngữ trình bày rất rõ trong trường hợp nào cần mượn, ở mức độ nào, chú giải chi tiết ra sao… Ở ta chưa có luật này nhưng rất nên có các văn bản dưới luật quy định về cách dùng/ mượn tiếng nước ngoài, ví như trong các văn bản song ngữ hay quảng cáo thì chữ Việt phải ở trên và to hơn tiếng nước ngoài… Việc này hẳn nhiên có sự tham mưu và tham gia của Viện Ngôn ngữ học. Cần phạt hành chính với đơn vị nào (như nhà xuất bản, tờ báo…), sản phẩm văn hóa nào (sách, báo) dùng lỗi sai trong lạm dụng tiếng nước ngoài.
Bốn là, coi trọng văn hóa làm gương. Ngôn ngữ là của chung nhưng các tầng lớp như chính khách, văn nghệ sĩ, nhà báo, nhà giáo… khi phát ngôn có ảnh hưởng nhất định đến xã hội, nhất là với giới trẻ. Với các nhà văn là “nghệ sĩ ngôn từ” thì cách dùng tiếng mẹ đẻ trong sáng, dễ hiểu, giản dị của họ là bài học cho bạn đọc. Như V. Huy-gô - đại văn hào Pháp, là tác giả của bao kiệt tác vẫn xung phong làm từ điển tiếng Pháp, tự nhận hoàn chỉnh một mục từ. Điều ấy cho thấy, mỗi nhà văn đồng thời là một nhà từ điển học. Dĩ nhiên, vẫn có thể dùng ngôn ngữ nước ngoài về hướng đi, cách viết, câu chữ… nhưng phải với mục đích nghệ thuật làm trong sáng và giàu có thêm tiếng Việt. Các nhà báo làm mẫu cho bạn đọc trên ngôn từ chính xác, biểu cảm. Các nhà giáo làm mẫu cho học trò bằng lời nói chuẩn mực, tinh tế…
 
Thôi...Thôi...Thôi..! Mày cho tao XIN. Tiếng VIỆT mà tụi GS còn đòi ĐỔI nữa kìa. Dăm 3 cái lai căng NHẦM MẸ GÌ ,=))=;=))
 
Có lẽ 1 phần nó là tính tất yếu của của xã hôi.
1 phần nguyên nhân là nội tại ( cái này mình không biết cách trình bày, diễn giải - vì nó dựa trên phỏng đoán cá nhân).
 
Nói chung topic này khá là challenge nhưng cũng possible thôi. Tao đã thử và thấy việc tránh mix language khi talk và thấy cũng không quá complicated.
 
tao mắc ỉa thiệt chứ. Ngay cả đám giáo sư tiến sĩ giấy còn đòi đổi tiếng việt thành chữ dòi bọ, mà mày trong mong gì việc giữ gìn bản sắc tiếng việt.

điều đó là impossible :vozvn (12):
 
Đm mất bao nhiêu time và tiền bạc để xoá mù chữ. Đcm giờ mà đổi cái rụp như thế thì cả lước mù hết cmn chữ à. Roiif đm bao nhiêu văn kiện giấy tờ các kiểu đổi thế loz nào đc. Đổi đi thì âm tiết để đánh vần các kiểu mà gặp mấy thằng ngọng như kao thì phát âm kiểu loz j đc. Đcm thặc là phức tạp
 
Và khi đó VN sẽ là 1 quốc gia mới sao:vozvn (14): tâm tư vãi cả bộ phận sinh dục nữ
 
Tao spam thế thôi chứ bài viết sáo rỗng và vô nghĩa vl ra cần đéo gì phải biện hộ
Mày ngu nên thấy sáo rỗng thôi, ko hay người ta đã ko nói tiếng nào, spam ngu rồi còn biện hộ
 
Tiếng Việt là thứ ngôn ngữ mới mẻ và ko phong phú về từ vựng, nên rất hay có kiểu đồng âm khác nghĩa, ví dụ cơ bản và nổi tiếng nhất là từ "chim", chính vì 1 từ có thể hiểu theo nhiều nghĩa nên mới phát sinh ra sự lươn khươn, lươn lẹo, khôn lỏi, ko công khai minh bạch...
 
Nói thứ tiếng nào ra thứ tiếng đó cho rõ ràng. Đang nói tiếng việt lại nhét thêm vài từ của tiếng khác vào ra vẻ sành điệu văn minh nghe ngứa cả tai. Tây đéo ra tây ta đéo ra ta. Chắc bọn tây mà sõi tiếng việt mà nghe kiểu này nó lại nghĩ... Bọn dẩm đú
 
Mày ngu nên thấy sáo rỗng thôi, ko hay người ta đã ko nói tiếng nào, spam ngu rồi còn biện hộ
Tao hiểu rõ từng lời trong đấy, nên tao hiểu sự sáo rỗng và vô nghĩa của những lời tuyên truyền đấy thế nào.
Chỉ có những thằng óc chó đéo biết con mẹ gì mới bị mấy lời kiểu ấy kích động với dắt mũi.
Thế kỷ 21 rồi, đọc nhiều lên
 

Có thể bạn quan tâm

Top