Live Chủ nghĩa Cơm Sườn hay chủ nghĩa Trump là mối đe doạ lớn nhất đối với nước Mỹ

CHỦ NGHĨA ******** HAY QUYỀN LỰC KHÔNG KIỂM SOÁT MỚI LÀ MỐI ĐE DỌA LỚN NHẤT?

Trong bài phát biểu mới đây, Tổng thống Donald Trump tuyên bố rằng: “Chủ nghĩa ******** là mối đe dọa lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ.” Đó là một khẩu hiệu chính trị rất mạnh. Nhưng sức mạnh của một khẩu hiệu không đồng nghĩa với sự đúng đắn của một lập luận.

Muốn tìm ra nguyên nhân thật sự của những thảm họa mà nhân loại đã trải qua, chúng ta phải đặt một câu hỏi đơn giản: điều gì đã giết chết hàng chục triệu con người trong thế kỷ XX? Một học thuyết kinh tế, hay một quyền lực không còn ai kiểm soát được?

Chủ nghĩa ********, xét về mặt lý thuyết, không phải được sinh ra để giết người. Karl Marx quan sát xã hội tư bản thế kỷ XIX, nơi công nhân làm việc mười mấy giờ mỗi ngày, trẻ em lao động trong hầm mỏ, không có bảo hiểm, không có lương hưu, không có giới hạn giờ làm.

Ông cho rằng của cải xã hội phải được phân phối công bằng hơn và người lao động phải được bảo vệ trước sức mạnh của tư bản.

Đồng ý hay phản đối Marx là quyền của mỗi người. Nhưng không thể phủ nhận rằng chính sự xuất hiện của phong trào xã hội chủ nghĩa và phong trào công đoàn đã tạo áp lực để các nền dân chủ phương Tây cải cách.

Ngày nay, hầu như mọi nền dân chủ phát triển đều có những chính sách từng bị xem là “xã hội chủ nghĩa”: bảo hiểm y tế cho người nghèo, trợ cấp thất nghiệp, lương hưu, giáo dục công, bảo hiểm xã hội, nghỉ thai sản, tiền lương tối thiểu, luật bảo vệ người lao động.

Đó có phải là ******** không?

Nếu gọi tất cả những chính sách ấy là ******** thì phần lớn châu Âu ngày nay đều là ********. Nhưng thực tế không phải vậy.

Điều làm nên sự khác biệt là những chính sách ấy được thực hiện trong một nền dân chủ có bầu cử tự do, báo chí độc lập, tòa án độc lập và phe đối lập đủ sức thay đổi chính quyền nếu chính phủ đi sai đường.

Ngay cả thuế lũy tiến – nền tảng của nhà nước phúc lợi – cũng xuất phát từ tư tưởng rằng người có thu nhập cao nên đóng góp nhiều hơn để xã hội ổn định hơn.

Thuế lũy tiến không nhằm trừng phạt người giàu. Nó giúp giảm khoảng cách giàu nghèo, đầu tư vào giáo dục, y tế, hạ tầng và tạo cơ hội để người nghèo có thể vươn lên bằng năng lực của mình.

Nếu không có những chính sách đó, nước Mỹ đã khó hình thành tầng lớp trung lưu đông đảo sau Thế chiến II.

Ngược lại, khi chủ nghĩa ******** rơi vào tay một chế độ độc tài toàn trị, bi kịch bắt đầu.

Liên Xô dưới Stalin, Trung Quốc thời Đại Nhảy Vọt và Cách mạng Văn hóa, Campuchia dưới Khmer Đỏ, Bắc Triều Tiên hay nhiều chế độ ******** độc đảng khác đã gây nên những thảm họa kinh hoàng.

Nhưng điều đáng suy nghĩ là: họ gây ra thảm họa vì Marx viết sách, hay vì không còn bất kỳ cơ chế nào kiểm soát quyền lực của người cầm quyền?

Nếu Stalin bị báo chí tự do điều tra…

Nếu Mao Trạch Đông có một Quốc hội độc lập có thể bãi nhiệm…
Nếu Pol Pot phải ra tranh cử bốn năm một lần…
Nếu tòa án có quyền tuyên bố các sắc lệnh của họ là vi hiến…

Liệu hàng chục triệu người có chết hay không?

Câu trả lời gần như đã quá rõ.

Lịch sử cho thấy điều giết chết con người không phải chỉ là một học thuyết. Điều giết chết con người là quyền lực tuyệt đối.

Và điều đáng sợ hơn là quyền lực tuyệt đối có thể khoác lên bất kỳ màu cờ nào.

Hitler không phải ********.
Mussolini không phải ********.
Franco không phải ********.
Pinochet không phải ********.

Nhiều chế độ quân phiệt Mỹ Latinh không phải ********.

Nhưng họ đều đàn áp, bắt bớ, tra tấn và giết người khi quyền lực không còn bị kiểm soát.

Điều đó chứng minh rằng nguồn gốc của thảm họa không nằm ở nhãn hiệu “********” hay “tư bản”, mà nằm ở việc một nhóm người đứng trên pháp luật.

Chính vì vậy, Hiến pháp Hoa Kỳ không được xây dựng để chống một chủ nghĩa kinh tế cụ thể.

Hiến pháp Hoa Kỳ được xây dựng để ngăn bất kỳ ai nắm quyền tuyệt đối.

Ba nhánh quyền lực độc lập.
Báo chí tự do.
Tòa án độc lập.
Quốc hội giám sát hành pháp.

🇫🇷 Bầu cử định kỳ.

Đó mới là “vắc-xin” chống độc tài.

Trong bối cảnh đó, việc ông Trump nhấn mạnh rằng “chủ nghĩa ******** là mối đe dọa lớn nhất” cũng cần được nhìn dưới góc độ chiến lược chính trị.

Khi một chính quyền đang phải đối mặt với những tranh cãi về việc mở rộng quyền lực hành pháp, các cuộc điều tra, những tranh luận về giới hạn quyền lực của tổng thống, hay các xung đột giữa hành pháp với các cơ quan kiểm soát, việc chuyển trọng tâm dư luận sang một “kẻ thù” bên ngoài hoặc một khái niệm mang tính biểu tượng có thể giúp thay đổi chủ đề tranh luận.

Đó là một kỹ thuật chính trị đã xuất hiện nhiều lần trong lịch sử: khi xã hội đang đặt câu hỏi về việc ai kiểm soát người cầm quyền, cuộc tranh luận được chuyển thành ai là kẻ thù của quốc gia.

Nhưng một nền dân chủ trưởng thành không nên chỉ hỏi: “Ai là kẻ thù?”

Điều quan trọng hơn là phải hỏi:
Ai đang nắm quyền?

Quyền lực đó có bị kiểm soát hay không?

Nếu người cầm quyền lạm quyền, ai có thể ngăn họ?

Bởi nếu một quốc gia chỉ mải mê tìm kiếm những “kẻ thù” bên ngoài mà quên kiểm soát quyền lực của chính mình, thì đến một ngày, mối đe dọa lớn nhất sẽ không còn đến từ bất kỳ chủ nghĩa nào.

Nó sẽ đến từ chính người đang nhân danh bảo vệ đất nước để tích lũy ngày càng nhiều quyền lực.

Lịch sử nhân loại đã chứng minh nhiều lần rằng không có học thuyết nào nguy hiểm bằng quyền lực không bị kiểm soát. Một học thuyết có thể đúng hoặc sai và luôn có thể được tranh luận.

Nhưng khi quyền lực đứng trên hiến pháp, đứng trên pháp luật và đứng ngoài mọi cơ chế giám sát, thì bất kể nó nhân danh ********, tư bản, dân tộc, tôn giáo hay yêu nước, kết cục đều có thể dẫn đến cùng một con đường: sự tha hóa của quyền lực và sự mất tự do của con người.
 
Bất cứ thứ gì có quyền lực ko giới hạn đều nguy hiểm. ******** mà ko nắm quyền thì tụi nó cũng ko khác gì mấy con mèo:vozvn (25):
 
Thằng thớt trước tao nhớ chia sẻ mấy bài của ông Nguyễn Thọ thì phải. Sao tao tìm ko ra FB của ông ý nữa nhỉ ?
 
đa số người nổi tiếng , các công ty , các nhà khoa học , bọn tinh hoa , nghệ sĩ cho tới các trường đại học đều nghiêng về hệ tư tưởng cánh tả

Hệ tư tưởng cánh hữu chỉ có 1 thứ duy nhất hơn đó là cử tri bằng dân chủ . Được mỗi 1 lần có tổng thống Cánh hữu , Hạ viên Cánh hữu và Tòa án cánh hữu mà đã nhẩy dựng lên nói Trump độc tài và quyền lực không bị kiểm soát

thế địt mẹ mày cả đống hollywood , truyền thông tẩy não và MXH đéo nằm trong tay chúng mày à ?
 
ĐM THẰNG CÁC MÁC. NÓ ĐÉO THẤY Ở NƯỚC CỢM SẢ VỊT LAM CÔNG NHÂN LÀM NGÀY MƯỜI MẤY TIẾNG, CỤ GIÀ, TRẺ EM BÁN VÉ SỐ, XIN ĂN NẮNG MƯA NGOÀI ĐƯỜNG CŨNG ĐÉO CÓ BẢO HIỂM, LƯƠNG HƯU.... ĐMCS
 

Có thể bạn quan tâm

Top