Có Hình Chúng m thấy t có ác không..........................

  • Tạo bởi Tạo bởi thotl
  • Start date Start date

thotl

Trẩu tre
Tao sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Trung. Những năm 90, thấy đời sống kinh tế bắt đầu dư dả, nhiều người có thú sưu tầm ăn uống những của ngon vật lạ, tao dốc toàn bộ vốn liếng, mở một nhà hàng thịt thú rừng đặc sản với 3 tiêu chí: Ngon, độc, lạ…
Nhà hàng rất sang trọng với dàn nhân viên chân dài. Thức ăn toàn hàng “độc” với những công dụng “chết người” mà hễ vừa nghe quảng cáo qua, ẩm khách phải sôi sùng sục đòi ăn cho kỳ được như:
-Ăn bào thai rắn để “ông khỏe, bà vui”.
-Ăn chuột bao tử sống để “đêm bảy ngày ba vào ra không kể”…
Bào thai rắn thực chất là trứng rắn. Bề ngoài giống trứng chim cút nhưng có giá cắt cổ, mỗi quả lên đến vài trăm nghìn đồng. Khi đập vỡ quả trứng sẽ thấy một con rắn bé tí như đầu đũa ngo ngoe như con giun đất. Thiên hạ đồn rằng bào thai rắn là một bài thuốc bí truyền của người Trung Quốc, ăn một lần thì nam giới sẽ có sức khỏe gấp đôi. Món này làm cho thân thể thấy rạo rực, làm “chuyện ấy” thì miễn chê. Đặc biệt, muốn phát huy hết tác dụng “cường dương” thì khi đập vỡ quả trứng, người dùng phải nuốt tươi ngay. Nhiều người đồn đại rằng, chuột đồng bao tử (chuột con mới đẻ còn đỏ hỏn, chưa mở mắt) là món ăn “độc nhất vô nhị”, là vị thuốc bổ thận của Từ Hy Thái hậu xứ Trung Hoa.

Theo lời đồn này, nếu mổ bụng con chuột cái đang mang thai, moi chuột con đỏ hỏn bên trong ra, nhúng qua nước sôi đưa vào miệng ăn tươi nuốt sống thì sẽ mang đến công dụng kỳ diệu cho đàn ông. Sở dĩ có thể ăn tươi nuốt sống bởi chuột bao tử nằm trong bụng mẹ nên đảm bảo vệ sinh an toàn tuyệt đối, mùi vị cũng dễ ăn vì nó rất ngọt và béo ngậy.
Ngoài món chuột chao nước sôi ở trên, tao còn rửa sạch chuột bao tử bằng rượu, cồn hoặc nước muối, mổ bỏ lòng ruột, đem ngâm rượu với một số vị thuốc bắc như ba kích, kỷ tử, đẳng sâm… trong 2 – 3 tháng. Uống loại rượu này rất tốt cho sinh lực đàn ông.
Nhưng món ăn độc nhất, quý nhất, tạo nên thương hiệu nhà hàng của tao chính là món óc khỉ, thịt khỉ. Chẳng biết tự bao giờ rộ lên lời đồn rằng đây là món đại bổ, có tác dụng tuyệt vời để kích âm, cường dương… và sức mạnh dược tính càng phát huy mạnh mẽ nếu mổ xẻ thú khi đang còn sống.
Để tránh ăn phải óc khỉ dởm, khách đều yêu cầu nhà hàng phải giết mổ tại bàn để ăn óc tươi. Cho nên, giữa mỗi bàn ăn tao đều khoét một lỗ vừa đủ cho chỏm đầu con khỉ nhô lên. Khỉ trước khi lên đầu đài đều được trói chặt, nhét dưới gầm bàn, đầu nhô lên khỏi lỗ khoét khoảng 1/3.
Một nhát dao thật sắc, thật ngọt như tia chớp lia qua. Chỏm đầu bay vèo, rơi xuống mặt bàn. Một tiếng r thét lên. Chanh tươi vắt, hạt tiêu bỏ vào, thực khách tranh nhau dùng muỗng múc óc tươi lẫn máu đỏ tứa ra, nuốt ngồm ngoàm cùng rau răm, húng.
Tiếng kêu rên thảm thiết của con khỉ càng kích thích đám thực khách. Cho đến lúc nó lịm đi, chết trong tột cùng đau đớn, óc khỉ cũng sạch banh. Trên khóe miệng nhiều người còn vương máu.
Để thỏa mãn sự hiếu kỳ của khách, tao còn nghĩ ra đủ trò tra tấn, hành hạ, giết thịt các con vật khác tại bàn ăn…
Càng dã man, rùng rợn, khách càng thích thú:
– Cắt tiết canh vịt tại bàn.
– Chặt đuôi bò hầm khi nó còn sống.
– Nhốt mèo vào lồng chật hẹp, dùng nước sôi nóng già rót từ từ như rót trà cho lớp lông tự bung.
– Xẻ từng lát thịt khi cá còn giãy đành đạch…
Tao chưa từng biết ghê tay trước cảnh giết mổ nào. Khách hàng càng phê, hú hét, tao càng hứng, những nhát dao xẻ thịt càng diệu nghệ.
( voka nhiều like sẽ đăng tiếp )
 
:))) t còn bít nhìu chiện dã man hơn như vầy.
Nma mấy món đó ai ham thì ham t chả mê
Chả hợp y lý đông y thiện dược, dược thiện
 
mày là quỷ,không phải người. Thế rồi sao nữa,lại cơ duyên biết đến phật pháp à
 
Con lớn ăn con bé chả có gì ghê gớm cả. Tự nhiên vốn dĩ đã như thế rồi. Có điều ăn để sống và sống để ăn thì khác nhau thôi.
 
bọn động vật nó xuất tinh,thụ thai,sinh sản rồi mày lại ăn xác thịt bọn nó rồi mày lại xuất tinh,thụ thai,sinh đẻ rồi đời con đời cháu mày lại bắt đầu một vòng lặp sinh sát máu thịt để nuôi dưỡng tâm can mãi mãi cho đến khi tử lìa thân xác như vậy.

có lẽ đức thế tôn ngộ ra sự hiệu nghiệm của ăn chay là ở đây.
 
Tao sinh ra và lớn lên ở một tỉnh miền Trung. Những năm 90, thấy đời sống kinh tế bắt đầu dư dả, nhiều người có thú sưu tầm ăn uống những của ngon vật lạ, tao dốc toàn bộ vốn liếng, mở một nhà hàng thịt thú rừng đặc sản với 3 tiêu chí: Ngon, độc, lạ…
Nhà hàng rất sang trọng với dàn nhân viên chân dài. Thức ăn toàn hàng “độc” với những công dụng “chết người” mà hễ vừa nghe quảng cáo qua, ẩm khách phải sôi sùng sục đòi ăn cho kỳ được như:
-Ăn bào thai rắn để “ông khỏe, bà vui”.
-Ăn chuột bao tử sống để “đêm bảy ngày ba vào ra không kể”…
Bào thai rắn thực chất là trứng rắn. Bề ngoài giống trứng chim cút nhưng có giá cắt cổ, mỗi quả lên đến vài trăm nghìn đồng. Khi đập vỡ quả trứng sẽ thấy một con rắn bé tí như đầu đũa ngo ngoe như con giun đất. Thiên hạ đồn rằng bào thai rắn là một bài thuốc bí truyền của người Trung Quốc, ăn một lần thì nam giới sẽ có sức khỏe gấp đôi. Món này làm cho thân thể thấy rạo rực, làm “chuyện ấy” thì miễn chê. Đặc biệt, muốn phát huy hết tác dụng “cường dương” thì khi đập vỡ quả trứng, người dùng phải nuốt tươi ngay. Nhiều người đồn đại rằng, chuột đồng bao tử (chuột con mới đẻ còn đỏ hỏn, chưa mở mắt) là món ăn “độc nhất vô nhị”, là vị thuốc bổ thận của Từ Hy Thái hậu xứ Trung Hoa.

Theo lời đồn này, nếu mổ bụng con chuột cái đang mang thai, moi chuột con đỏ hỏn bên trong ra, nhúng qua nước sôi đưa vào miệng ăn tươi nuốt sống thì sẽ mang đến công dụng kỳ diệu cho đàn ông. Sở dĩ có thể ăn tươi nuốt sống bởi chuột bao tử nằm trong bụng mẹ nên đảm bảo vệ sinh an toàn tuyệt đối, mùi vị cũng dễ ăn vì nó rất ngọt và béo ngậy.
Ngoài món chuột chao nước sôi ở trên, tao còn rửa sạch chuột bao tử bằng rượu, cồn hoặc nước muối, mổ bỏ lòng ruột, đem ngâm rượu với một số vị thuốc bắc như ba kích, kỷ tử, đẳng sâm… trong 2 – 3 tháng. Uống loại rượu này rất tốt cho sinh lực đàn ông.
Nhưng món ăn độc nhất, quý nhất, tạo nên thương hiệu nhà hàng của tao chính là món óc khỉ, thịt khỉ. Chẳng biết tự bao giờ rộ lên lời đồn rằng đây là món đại bổ, có tác dụng tuyệt vời để kích âm, cường dương… và sức mạnh dược tính càng phát huy mạnh mẽ nếu mổ xẻ thú khi đang còn sống.
Để tránh ăn phải óc khỉ dởm, khách đều yêu cầu nhà hàng phải giết mổ tại bàn để ăn óc tươi. Cho nên, giữa mỗi bàn ăn tao đều khoét một lỗ vừa đủ cho chỏm đầu con khỉ nhô lên. Khỉ trước khi lên đầu đài đều được trói chặt, nhét dưới gầm bàn, đầu nhô lên khỏi lỗ khoét khoảng 1/3.
Một nhát dao thật sắc, thật ngọt như tia chớp lia qua. Chỏm đầu bay vèo, rơi xuống mặt bàn. Một tiếng r thét lên. Chanh tươi vắt, hạt tiêu bỏ vào, thực khách tranh nhau dùng muỗng múc óc tươi lẫn máu đỏ tứa ra, nuốt ngồm ngoàm cùng rau răm, húng.
Tiếng kêu rên thảm thiết của con khỉ càng kích thích đám thực khách. Cho đến lúc nó lịm đi, chết trong tột cùng đau đớn, óc khỉ cũng sạch banh. Trên khóe miệng nhiều người còn vương máu.
Để thỏa mãn sự hiếu kỳ của khách, tao còn nghĩ ra đủ trò tra tấn, hành hạ, giết thịt các con vật khác tại bàn ăn…
Càng dã man, rùng rợn, khách càng thích thú:
– Cắt tiết canh vịt tại bàn.
– Chặt đuôi bò hầm khi nó còn sống.
– Nhốt mèo vào lồng chật hẹp, dùng nước sôi nóng già rót từ từ như rót trà cho lớp lông tự bung.
– Xẻ từng lát thịt khi cá còn giãy đành đạch…
Tao chưa từng biết ghê tay trước cảnh giết mổ nào. Khách hàng càng phê, hú hét, tao càng hứng, những nhát dao xẻ thịt càng diệu nghệ.
( voka nhiều like sẽ đăng tiếp )
Thôi đừng kể nữa...tao thèm
 
(phần 2)
năm 2000, tao cưới một cô chân dài đẹp có tiếng, 1 năm sau đó mang thai. Nghe nhiều người đồn thổi về công dụng của thịt chó đối với thai nhi, mỗi tuần, tao ép vợ ăn 3 bữa. Đích thân tao tuyển lựa những chú chó tơ ngon nhất, tự tay tao giết mổ, làm thịt, sào xáo rồi dâng lên tận miệng cho vợ xơi.
Ăn được vài tháng, vợ tao kêu:
– Anh ơi! Em sợ lắm rồi… Thịt chó rất nóng, ăn vào con sẽ đầy mụn nhọt, lắm lông và nhiều bớt xanh, đen nữa. Vả lại, em cứ thấy ác ác thế nào ấy. Con chó thân thiết với người là thế mà nỡ ăn thịt nó. Bữa trước, bạn em còn bảo, ăn thịt chó nhiều khi mang bầu sau này con dễ bị động kinh.
Tao gắt:
– Vớ vẩn! Đứa nào bảo thế để anh vả vỡ mõm nó ra. Thịt chó ngon, bổ, nhiều đạm. Đấy, em cứ nhìn bác Lực hàng xóm nhà mình kia kìa. Chẳng ngày nào bác ấy không ăn thịt chó. Ngoài 60 mà bác ấy khỏe như vâm, người đô con như lực sĩ. Thôi! Ráng ăn đi em cho con khỏe. Mang thai tròn 9 tháng 10 ngày, vợ tao sinh hạ được một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh. Tao mừng rơi nước mắt. Có điều, lúc tao chìa tay ra bế, đứa trẻ bỗng khóc thét như vừa bị ai đánh rơi. Tao càng vỗ về, ru nín, con bé càng khóc ngằn ngặt, khóc đến tím tái mặt mày.
Kỳ lạ là đưa con lại cho vợ, chỉ ít phút, con bé đã nín. Chuyển tay tao, nó lại khóc ré lên. Vợ tao bảo:
– Chắc tại mình giết mổ nhiều, sát khí nặng nên con mới sợ. Trẻ sơ sinh, năng lượng còn mỏng manh, yếu ớt. Thôi! Thương con, mình chịu khó kiêng gần con một thời gian. Từ bấy, những lúc nhớ con, tao chỉ dám đứng từ xa ngắm con.
Được hai tháng tuổi, một hôm, con bé bỗng lên cơn co giật, sùi bọt mép, da vàng ệch.....
Vội vã đưa con đến bệnh viện thành phố cấp cứu. Sau khi xem hình ảnh siêu âm, bác sĩ kết luận: Con tao bị tắc ống mật. Mật ngấm vào máu, gây vàng da và niêm mạc. Vi khuẩn phát triển trong đường mật gây nhiễm khuẩn đường mật, xâm nhập vào máu gây nhiễm khuẩn máu- giai đoạn rất nặng của tắc mật, nguy cơ tử vong cao”.
Nghe xong, Vợ tao khóc ầm lên. Tao choáng váng như sét đánh ngang tai.
 
( phần 3)
Nhà hàng mở cửa lại, khách đến ăn lại đông nườm nượp. Tiền lại vào như nước. Ngày ngày, tao lại quay cuồng trong những trò chém giết, mổ thịt, lột da… mua vui cho khách. Cho đến năm 2004, quả báo dồn dập ập đến với tao. Mở đầu là cái chết tức tưởi của ông ngoại vợ tao: “Hôm ấy, nghe tin ông ngoại lên cơn hen xuyễn, vợ chồng tao về thăm, mang theo cạp lồng cháo nấu với món óc khỉ. Tao tự tay đút cho ông. Ai dè, xúc đến thìa thứ 3, ông cụ bị nghẹn, mắt trợn ngược, mặt tím tái, nước mắt giàn giụa, người co cứng. Vài phút sau, ông chết trên tay tao”.

Cả nhà vợ oán hận, vì tao mà ông chết. Cơn hận chưa nguôi, ít lâu sau, nhờ mối quan hệ với các sếp của tỉnh, là khách hàng thường xuyên của nhà hàng, tao có chắp nối cho ông cậu ruột bên nhà vợ là chủ thầu xây dựng, nhận một công trình lớn.Một lần, cậu tao đến khảo sát, dàn giáo bất ngờ sập trong lúc công nhân đang đổ bê tông, chính ông bị khối bê tông đè trúng người, đầu vỡ toác…

Chưa hết, hơn 3 tháng sau, mẹ vợ tao bị cảm sốt phải nhập viện. Chính tay tao lái xe chở bà đến vì tao quen thân khá nhiều các bác sĩ ở đây. Bệnh bà không nặng. Thế mà vừa vào viện buổi sáng, buổi chiều, bà bị sốc thuốc, lên cơn nhồi máu cơ tim, chết trên giường bệnh.

Đến tháng 10, cô ruột tao bị tai biến mạch máu não, vào nằm viện. Mọi người trong gia đình thay phiên nhau trực tại bệnh viện. Chả hiểu sao, đến đúng phiên trực của tao thì cô mất.Ngẫm ra, cả bốn cái chết đều ít nhiều liên quan đến tao.
Từ bấy, cả hai bên gia đình nội ngoại đều tìm cách tránh xa tao như tránh hủi. Họ bảo: “Thằng T. giết chóc thú rừng, súc vật nhiều quá nên sát khí nặng lắm. Gần nó, toi có ngày”. Cũng từ bấy, không hiểu sao, nhà hàng thưa khách dần. Chuyện làm ăn ngày càng sa sút…
 
( phần 3)
Nhà hàng mở cửa lại, khách đến ăn lại đông nườm nượp. Tiền lại vào như nước. Ngày ngày, tao lại quay cuồng trong những trò chém giết, mổ thịt, lột da… mua vui cho khách. Cho đến năm 2004, quả báo dồn dập ập đến với tao. Mở đầu là cái chết tức tưởi của ông ngoại vợ tao: “Hôm ấy, nghe tin ông ngoại lên cơn hen xuyễn, vợ chồng tao về thăm, mang theo cạp lồng cháo nấu với món óc khỉ. Tao tự tay đút cho ông. Ai dè, xúc đến thìa thứ 3, ông cụ bị nghẹn, mắt trợn ngược, mặt tím tái, nước mắt giàn giụa, người co cứng. Vài phút sau, ông chết trên tay tao”.

Cả nhà vợ oán hận, vì tao mà ông chết. Cơn hận chưa nguôi, ít lâu sau, nhờ mối quan hệ với các sếp của tỉnh, là khách hàng thường xuyên của nhà hàng, tao có chắp nối cho ông cậu ruột bên nhà vợ là chủ thầu xây dựng, nhận một công trình lớn.Một lần, cậu tao đến khảo sát, dàn giáo bất ngờ sập trong lúc công nhân đang đổ bê tông, chính ông bị khối bê tông đè trúng người, đầu vỡ toác…

Chưa hết, hơn 3 tháng sau, mẹ vợ tao bị cảm sốt phải nhập viện. Chính tay tao lái xe chở bà đến vì tao quen thân khá nhiều các bác sĩ ở đây. Bệnh bà không nặng. Thế mà vừa vào viện buổi sáng, buổi chiều, bà bị sốc thuốc, lên cơn nhồi máu cơ tim, chết trên giường bệnh.

Đến tháng 10, cô ruột tao bị tai biến mạch máu não, vào nằm viện. Mọi người trong gia đình thay phiên nhau trực tại bệnh viện. Chả hiểu sao, đến đúng phiên trực của tao thì cô mất.Ngẫm ra, cả bốn cái chết đều ít nhiều liên quan đến tao.
Từ bấy, cả hai bên gia đình nội ngoại đều tìm cách tránh xa tao như tránh hủi. Họ bảo: “Thằng T. giết chóc thú rừng, súc vật nhiều quá nên sát khí nặng lắm. Gần nó, toi có ngày”. Cũng từ bấy, không hiểu sao, nhà hàng thưa khách dần. Chuyện làm ăn ngày càng sa sút…
Chỉ là chuyện không may, ngẫu nhiên. Mà gia đình của bác mê tín quá nên mới xa lánh bác. :ops:
(phần 2)
năm 2000, tao cưới một cô chân dài đẹp có tiếng, 1 năm sau đó mang thai. Nghe nhiều người đồn thổi về công dụng của thịt chó đối với thai nhi, mỗi tuần, tao ép vợ ăn 3 bữa. Đích thân tao tuyển lựa những chú chó tơ ngon nhất, tự tay tao giết mổ, làm thịt, sào xáo rồi dâng lên tận miệng cho vợ xơi.
Ăn được vài tháng, vợ tao kêu:
– Anh ơi! Em sợ lắm rồi… Thịt chó rất nóng, ăn vào con sẽ đầy mụn nhọt, lắm lông và nhiều bớt xanh, đen nữa. Vả lại, em cứ thấy ác ác thế nào ấy. Con chó thân thiết với người là thế mà nỡ ăn thịt nó. Bữa trước, bạn em còn bảo, ăn thịt chó nhiều khi mang bầu sau này con dễ bị động kinh.
Tao gắt:
– Vớ vẩn! Đứa nào bảo thế để anh vả vỡ mõm nó ra. Thịt chó ngon, bổ, nhiều đạm. Đấy, em cứ nhìn bác Lực hàng xóm nhà mình kia kìa. Chẳng ngày nào bác ấy không ăn thịt chó. Ngoài 60 mà bác ấy khỏe như vâm, người đô con như lực sĩ. Thôi! Ráng ăn đi em cho con khỏe. Mang thai tròn 9 tháng 10 ngày, vợ tao sinh hạ được một bé gái bụ bẫm, kháu khỉnh. Tao mừng rơi nước mắt. Có điều, lúc tao chìa tay ra bế, đứa trẻ bỗng khóc thét như vừa bị ai đánh rơi. Tao càng vỗ về, ru nín, con bé càng khóc ngằn ngặt, khóc đến tím tái mặt mày.
Kỳ lạ là đưa con lại cho vợ, chỉ ít phút, con bé đã nín. Chuyển tay tao, nó lại khóc ré lên. Vợ tao bảo:
– Chắc tại mình giết mổ nhiều, sát khí nặng nên con mới sợ. Trẻ sơ sinh, năng lượng còn mỏng manh, yếu ớt. Thôi! Thương con, mình chịu khó kiêng gần con một thời gian. Từ bấy, những lúc nhớ con, tao chỉ dám đứng từ xa ngắm con.
Được hai tháng tuổi, một hôm, con bé bỗng lên cơn co giật, sùi bọt mép, da vàng ệch.....
Vội vã đưa con đến bệnh viện thành phố cấp cứu. Sau khi xem hình ảnh siêu âm, bác sĩ kết luận: Con tao bị tắc ống mật. Mật ngấm vào máu, gây vàng da và niêm mạc. Vi khuẩn phát triển trong đường mật gây nhiễm khuẩn đường mật, xâm nhập vào máu gây nhiễm khuẩn máu- giai đoạn rất nặng của tắc mật, nguy cơ tử vong cao”.
Nghe xong, Vợ tao khóc ầm lên. Tao choáng váng như sét đánh ngang tai.
Mà đây là chuyện thật hay chuyện bịa, rồi con của bác sau đấy ra sao ? :embarrassed:
 
Top