Hùng tài thao lược nắm trăm vạn hùng binh ngày ngày hót kít tưới cây chăm cho rừng cao cao mãi... 🤣Bác Thuỷ Tinh tao hùng tài thao nược nắm trăm vạn hùng binh có con cặc gì sợ thằng nào.
Ngã ngũ dzồi. Y như 3x ngày xưa, 1 giải chỉ đề cử đúng 1 ng thì bầu bán moẹ j mất thời gian.Đợi thông tin chính thức thôi
Bao nhiêu kỳ vọng của dân mạng đặt vào chú, mà chú nỡ lòng nào giơ cờ trắngGiang đụt lắm, cho cần chương thì chia bài ăn lol ngay
Còn chiếc cúp trong lòng người hâm mộ nữaNgã ngũ dzồi. Y như 3x ngày xưa, 1 giải chỉ đề cử đúng 1 ng thì bầu bán moẹ j mất thời gian.
Cả BCT nó k bị dở mà cho th Lâm cố quyềnNgã ngũ dzồi. Y như 3x ngày xưa, 1 giải chỉ đề cử đúng 1 ng thì bầu bán moẹ j mất thời gian.
Thời ông cụ cấm phe súng dài bước vào ngũ hành rồiLồn Giang ngu biết mẹ gì về điều hành dân sự mà đòi làm vua. Quân đội thì nên nhận tiền xong cút ra một góc, đừng xía vào chính phủ
Nước Mỹ, Nước Đức và hàng chục nước phát triển khác quân đội đều đéo được rớ tới quản lý dân sự. Nước nào mà rớ tới là uy tín quân đội xuống ngay (Thái Lan, Myanmar). Đâu cần phải đợi thằng ngu đầu Bạc phát minh raThời ông cụ cấm phe súng dài bước vào ngũ hành rồi
Thế có nước nào cho công an quản lý dân sự nắm mọi quyền lực không?Nước Mỹ, Nước Đức và hàng chục nước phát triển khác quân đội đều đéo được rớ tới quản lý dân sự. Nước nào mà rớ tới là uy tín quân đội xuống ngay (Thái Lan, Myanmar). Đâu cần phải đợi thằng ngu đầu Bạc phát minh ra
có. Nước taThế có nước nào cho công an quản lý dân sự nắm mọi quyền lực không?
Giờ muốn bẻ cong đồng chí sông thì phải làm thế nàoHãy quay lại quá khứ:
Trong suốt thời gian còn nắm quyền, dù là 5 năm hay 10 năm trước, Tnu chưa bao giờ có ý định mở cơ hội cạnh tranh Tứ trụ cho Chile hay đồng chí Sông, ở bất kỳ vị trí nào. Lý do cốt lõi là SÚNG PHẢI NẰM TRONG TAY ĐẢNG.
Lựa chọn ưu tiên của Tnu luôn rất rõ ràng: Huệ và Thưởng. Các phương án còn lại hầu như không nằm trong phạm vi cân nhắc, bởi ông có niềm tin tuyệt đối vào vị thế chuyên quyền – độc đoán chưa từng có của mình trong hệ thống.
Chính hành vi cầm quyền, nhân cách chính trị và nhu cầu bảo toàn quyền lực đó đã khiến Quân đội rơi vào thế yếu rõ rệt trong các cuộc cạnh tranh quyền lực. Thay vì mở thêm “cửa” để nhân sự quân đội có thể cạnh tranh với Huệ, Thưởng hoặc các vị trí tiềm năng khác trong BCT, Tnu luôn nhất quán một lựa chọn: bịt kín cửa.
Vậy để vượt qua rào cản đó phe súng phải làm gì:
Rất đơn giản: phải thâu tóm được Ban Chấp hành Trung ương. Chỉ khi tập hợp được BCHTW để tổ chức bỏ phiếu riêng, mới có cơ sở xem xét những đồng chí vướng rào cản độ tuổi có được xếp vào “trường hợp đặc biệt” hay không.
Nếu được thông qua, khi đó mới bước sang các quy trình tiếp theo. Vấn đề là ở đây: đã từng có yếu tố chính trị, biến cố hay động lực đủ mạnh nào để đồng chí Sông được đặt lên bàn xem xét như một trường hợp đặc biệt hay chưa?
Câu trả lời, cho đến nay, là không.
Vậy chúng mày có bao giờ tự hỏi Đồng chí Giang thực có muốn hay không?