Chung quy tao thấy tao chả hợp chơi với bất kỳ ai

Đào Vận

Pần cùng đạo tặc
_ Ở nhà tuy tao kiếm ra tiền hơn hẳn các anh em, tuy nhiên tao chả bao giờ nhận được 1 sự tôn trọng tối thiểu từ người thân trong gia đình. Phòng riêng của tao bố mẹ tao không bao giờ cần gõ cửa như phòng anh em tao, thậm chí bố mẹ tao còn khó chịu khi tao chốt cửa ở trong, còn anh em khác của tao thì hoàn toàn chả bao giờ họ ý kiến gì. Thậm chí thằng em tao thỉnh thoảng còn xin tiền đổ xăng, còn tao thì từ hồi đi làm chẳng bao giờ tao làm thế.
_ Tao chả bao giờ cắt ngang lời người khác khi nói chuyện, nhưng người khác toàn cắt lời tao, mà đây cũng là 1 điều làm tao khó chịu.
_ Tao giúp người khác thì hôm sau người ta lại phản ngay, thậm chí họ còn nói cái giọng như kiểu giúp họ là nghĩa vụ của tao vậy.
_ Tao làm việc nhóm hầu như tao gánh team, nhưng chả hiểu sao người trong team lại không xem trọng tao, cụ thể là lúc đi ăn mừng kết thúc dự án hôm tao bận thì chúng nó vẫn đi ăn, còn lỡ có 1 thằng khác trong nhóm mà bận thì chúng nó sẽ chuyển ngày tới hôm đông đủ. Nghĩa là tao thuộc vào diện có hay không cũng chả quan trọng, trong khi rõ ràng tao luôn gánh phần nặng trong team, tại sao không ai cảm kích tao?
_ Những người xung quanh tao thấy chỉ tử tế với tao khi cần nhờ vả, kể cả là người nhà, lúc đéo nhờ vả được thì tất cả đều dí buồi vào mặt tao.

Tao thử work from home độ 2 năm và tao thấy khá ổn, ít phải tương tác với đồng nghiệp ngoài đời, mối quan hệ đơn giản là công việc, hết việc là xong. Từ đó tao thấy có lẽ số tao chả hợp chơi với ai, cứ sống 1 mình là tao thấy hạnh phúc, chuyển ra ở riêng thỉnh thoảng bố mẹ tao trách móc là lâu không thấy về thăm bố mẹ, tao cũng chỉ bảo là vui vẻ gì đâu mà thăm, nghe chửi rồi thôi.
 
Thực ra khi bản thân giúp người khác một cách vô tư thường người ta sẽ không coi trọng mình, thế nên ngửa tay xin việc là ngu. Giúp ai cũng nên có điều kiện, vừa là để bản thân mình đỡ tủi thân, vừa là để giáo dục cái người mà mình giúp, cho họ biết điều. Đời tao ngày xưa cũng ngu như mày, ngửa tay xin việc, người ta chưa nhờ vả đã giúp thế nên ít người tôn trọng
 
_ Ở nhà tuy tao kiếm ra tiền hơn hẳn các anh em, tuy nhiên tao chả bao giờ nhận được 1 sự tôn trọng tối thiểu từ người thân trong gia đình. Phòng riêng của tao bố mẹ tao không bao giờ cần gõ cửa như phòng anh em tao, thậm chí bố mẹ tao còn khó chịu khi tao chốt cửa ở trong, còn anh em khác của tao thì hoàn toàn chả bao giờ họ ý kiến gì. Thậm chí thằng em tao thỉnh thoảng còn xin tiền đổ xăng, còn tao thì từ hồi đi làm chẳng bao giờ tao làm thế.
_ Tao chả bao giờ cắt ngang lời người khác khi nói chuyện, nhưng người khác toàn cắt lời tao, mà đây cũng là 1 điều làm tao khó chịu.
_ Tao giúp người khác thì hôm sau người ta lại phản ngay, thậm chí họ còn nói cái giọng như kiểu giúp họ là nghĩa vụ của tao vậy.
_ Tao làm việc nhóm hầu như tao gánh team, nhưng chả hiểu sao người trong team lại không xem trọng tao, cụ thể là lúc đi ăn mừng kết thúc dự án hôm tao bận thì chúng nó vẫn đi ăn, còn lỡ có 1 thằng khác trong nhóm mà bận thì chúng nó sẽ chuyển ngày tới hôm đông đủ. Nghĩa là tao thuộc vào diện có hay không cũng chả quan trọng, trong khi rõ ràng tao luôn gánh phần nặng trong team, tại sao không ai cảm kích tao?
_ Những người xung quanh tao thấy chỉ tử tế với tao khi cần nhờ vả, kể cả là người nhà, lúc đéo nhờ vả được thì tất cả đều dí buồi vào mặt tao.

Tao thử work from home độ 2 năm và tao thấy khá ổn, ít phải tương tác với đồng nghiệp ngoài đời, mối quan hệ đơn giản là công việc, hết việc là xong. Từ đó tao thấy có lẽ số tao chả hợp chơi với ai, cứ sống 1 mình là tao thấy hạnh phúc, chuyển ra ở riêng thỉnh thoảng bố mẹ tao trách móc là lâu không thấy về thăm bố mẹ, tao cũng chỉ bảo là vui vẻ gì đâu mà thăm, nghe chửi rồi thôi.
Mày sống nặng nề về việc muốn được người khác ghi nhận. Những người xung quanh mày hiểu và cảm nhận được tính đặc trưng này của mày nên cho dù mày giúp họ thì trong thâm tâm họ cũng đều cảm thấy ko thoải mái. Mày có làm bao nhiêu điều tốt thì cùng lắm họ khen mày là người tốt, nhưng việc tốt mày dành cho họ thì như muối bỏ bể

Mày cũng là kiểu người tính toán nữa. Việc tốt mà mày mang lại cho người khác thật ra chủ yếu cũng đều xuất phát từ động cơ cá nhân như : mong mỏi được người khác tôn trọng, được người ta có cảm tình mày là người tốt, giúp đỡ người ta lúc này mong sẽ được người ta hồi báo lại lúc mày khó khăn, được mọi người công nhận,….
Chứ không hoàn toàn xuất phát từ tâm. Mỗi việc tốt mày làm có lẽ 70% là động cơ mong mỏi của chính mày, 30% còn lại là lòng tốt

Người hiểu mày thì chơi rất dễ, nhưng ko hiểu mày thì họ thấy mày cực kỳ phức tạp. Tuy nhiên trong xã hội này người hiểu được mày ít lắm, vì vậy mày nên chỉnh sửa lại bản thân cho phù hợp.

Tao cũng là kiểu người tính toán, cũng từng ở trong hoàn cảnh tương tự mày nên lờ mờ phán đoán vậy thôi. Nhưng giờ tao hiểu chuyện hơn, tao ít làm mấy việc giúp đỡ người khác, nhưng bù lại thì lại được người khác ghi nhận nhiều hơn, quý mến hơn. Trước đây tao làm 10 việc tốt, thì giờ tao chọn lọc chỉ làm 3-4 việc tốt thôi, nhưng mỗi 1 việc tao làm, tao phân bố 70% là từ tâm mình, 30 % là lợi ích.
 
Đéo bik m lói thật ko. Nhưng nếu thật thì tội m nhỉ. Nhưng cái j cũng có nguyên do của nó. Do m hay do hoàn cảnh chưa tiếp xúc ko thể kết luận dc. Ai cũng là ng bị hại trong câu chuyện của họ cả. Còn t đây thì đi đâu cũng dc ngta quan tâm đối xử tốt :feel_good: về nhà đéo phải làm việc nhà cc j cả. Cơm bưng nước rót, đúng nghĩa luôn. Bạn bè t hay đùa vs t là t như ông trời con ấy
 
Mày sống nặng nề về việc muốn được người khác ghi nhận. Những người xung quanh mày hiểu và cảm nhận được tính đặc trưng này của mày nên cho dù mày giúp họ thì trong thâm tâm họ cũng đều cảm thấy ko thoải mái. Mày có làm bao nhiêu điều tốt thì cùng lắm họ khen mày là người tốt, nhưng việc tốt mày dành cho họ thì như muối bỏ bể

Mày cũng là kiểu người tính toán nữa. Việc tốt mà mày mang lại cho người khác thật ra chủ yếu cũng đều xuất phát từ động cơ cá nhân như : mong mỏi được người khác tôn trọng, được người ta có cảm tình mày là người tốt, giúp đỡ người ta lúc này mong sẽ được người ta hồi báo lại lúc mày khó khăn, được mọi người công nhận,….
Chứ không hoàn toàn xuất phát từ tâm. Mỗi việc tốt mày làm có lẽ 70% là động cơ mong mỏi của chính mày, 30% còn lại là lòng tốt

Người hiểu mày thì chơi rất dễ, nhưng ko hiểu mày thì họ thấy mày cực kỳ phức tạp. Tuy nhiên trong xã hội này người hiểu được mày ít lắm, vì vậy mày nên chỉnh sửa lại bản thân cho phù hợp.

Tao cũng là kiểu người tính toán, cũng từng ở trong hoàn cảnh tương tự mày nên lờ mờ phán đoán vậy thôi. Nhưng giờ tao hiểu chuyện hơn, tao ít làm mấy việc giúp đỡ người khác, nhưng bù lại thì lại được người khác ghi nhận nhiều hơn, quý mến hơn. Trước đây tao làm 10 việc tốt, thì giờ tao chọn lọc chỉ làm 3-4 việc tốt thôi, nhưng mỗi 1 việc tao làm, tao phân bố 70% là từ tâm mình, 30 % là lợi ích.
mày đang làm ở viện tâm thần học mà nói đúng thế , khai thật mau vào lâu chưa
 
_ Ở nhà tuy tao kiếm ra tiền hơn hẳn các anh em, tuy nhiên tao chả bao giờ nhận được 1 sự tôn trọng tối thiểu từ người thân trong gia đình. Phòng riêng của tao bố mẹ tao không bao giờ cần gõ cửa như phòng anh em tao, thậm chí bố mẹ tao còn khó chịu khi tao chốt cửa ở trong, còn anh em khác của tao thì hoàn toàn chả bao giờ họ ý kiến gì. Thậm chí thằng em tao thỉnh thoảng còn xin tiền đổ xăng, còn tao thì từ hồi đi làm chẳng bao giờ tao làm thế.
_ Tao chả bao giờ cắt ngang lời người khác khi nói chuyện, nhưng người khác toàn cắt lời tao, mà đây cũng là 1 điều làm tao khó chịu.
_ Tao giúp người khác thì hôm sau người ta lại phản ngay, thậm chí họ còn nói cái giọng như kiểu giúp họ là nghĩa vụ của tao vậy.
_ Tao làm việc nhóm hầu như tao gánh team, nhưng chả hiểu sao người trong team lại không xem trọng tao, cụ thể là lúc đi ăn mừng kết thúc dự án hôm tao bận thì chúng nó vẫn đi ăn, còn lỡ có 1 thằng khác trong nhóm mà bận thì chúng nó sẽ chuyển ngày tới hôm đông đủ. Nghĩa là tao thuộc vào diện có hay không cũng chả quan trọng, trong khi rõ ràng tao luôn gánh phần nặng trong team, tại sao không ai cảm kích tao?
_ Những người xung quanh tao thấy chỉ tử tế với tao khi cần nhờ vả, kể cả là người nhà, lúc đéo nhờ vả được thì tất cả đều dí buồi vào mặt tao.

Tao thử work from home độ 2 năm và tao thấy khá ổn, ít phải tương tác với đồng nghiệp ngoài đời, mối quan hệ đơn giản là công việc, hết việc là xong. Từ đó tao thấy có lẽ số tao chả hợp chơi với ai, cứ sống 1 mình là tao thấy hạnh phúc, chuyển ra ở riêng thỉnh thoảng bố mẹ tao trách móc là lâu không thấy về thăm bố mẹ, tao cũng chỉ bảo là vui vẻ gì đâu mà thăm, nghe chửi rồi thôi.
Vì mày làm những điều đó miễn phí
 
Mày sống nặng nề về việc muốn được người khác ghi nhận. Những người xung quanh mày hiểu và cảm nhận được tính đặc trưng này của mày nên cho dù mày giúp họ thì trong thâm tâm họ cũng đều cảm thấy ko thoải mái. Mày có làm bao nhiêu điều tốt thì cùng lắm họ khen mày là người tốt, nhưng việc tốt mày dành cho họ thì như muối bỏ bể

Mày cũng là kiểu người tính toán nữa. Việc tốt mà mày mang lại cho người khác thật ra chủ yếu cũng đều xuất phát từ động cơ cá nhân như : mong mỏi được người khác tôn trọng, được người ta có cảm tình mày là người tốt, giúp đỡ người ta lúc này mong sẽ được người ta hồi báo lại lúc mày khó khăn, được mọi người công nhận,….
Chứ không hoàn toàn xuất phát từ tâm. Mỗi việc tốt mày làm có lẽ 70% là động cơ mong mỏi của chính mày, 30% còn lại là lòng tốt

Người hiểu mày thì chơi rất dễ, nhưng ko hiểu mày thì họ thấy mày cực kỳ phức tạp. Tuy nhiên trong xã hội này người hiểu được mày ít lắm, vì vậy mày nên chỉnh sửa lại bản thân cho phù hợp.

Tao cũng là kiểu người tính toán, cũng từng ở trong hoàn cảnh tương tự mày nên lờ mờ phán đoán vậy thôi. Nhưng giờ tao hiểu chuyện hơn, tao ít làm mấy việc giúp đỡ người khác, nhưng bù lại thì lại được người khác ghi nhận nhiều hơn, quý mến hơn. Trước đây tao làm 10 việc tốt, thì giờ tao chọn lọc chỉ làm 3-4 việc tốt thôi, nhưng mỗi 1 việc tao làm, tao phân bố 70% là từ tâm mình, 30 % là lợi ích.
Thực ra tao thấy dù là người vô tâm nhưng nếu cứ hết lần này tới lần khác không ghi nhận, ngược lại còn bạc bẽo với người ta thì rồi ai cũng chuyển hóa từ người vô tâm thành hữu tâm hết. Chẳng lẽ giờ giúp người khác bị người ta chửi hoặc rủa hết lần này tới lần khác vẫn phải giúp thì mới là người giúp trong sáng? Tao nghĩ đến bố mẹ, anh em trong gia đình cũng không coi trọng thì có lẽ đấy thuộc về cái số phận rồi
 
Chia sẻ vài điều cảm nhận của tao cho thằng thớt thôi. Chắc gì đã đúng đâu. Thằng thớt chắc còn trẻ, loanh quanh 22-27, mới trải đời hoặc là môi trường nó hạn hẹp nên bị chưa định hình đúng con người mình. Lên xàm nghe tư vấn là hợp cmn lý rồi :)))
 
Chắc gì mày đã tốt như mày nói
Ai cũng khoe cái tốt của mình,nhưng chả ai thừa nhận cái xấu của mình hết á ...

Nhiều khi tính mày thích ra dẻ,thích ra oai,thích thể hiện hơn người
Hay là có chút tài nên ăn nói tinh tướng.giúp đỡ người ta này nọ lại muốn người ta mang ơn mình,kèo dưới mình nên đâm ra bị họ ghét ...

Tao đoán thế thôi,còn mày có cái khoản nào chưa tốt trong nhân cách thì khai ra đi nào
Dù gì đây cũng là mạng ảo,có dám thành thật 1 lần ko ?
 
Chắc gì mày đã tốt như mày nói
Ai cũng khoe cái tốt của mình,nhưng chả ai thừa nhận cái xấu của mình hết á ...

Nhiều khi tính mày thích ra dẻ,thích ra oai,thích thể hiện hơn người
Hay là có chút tài nên ăn nói tinh tướng.giúp đỡ người ta này nọ lại muốn người ta mang ơn mình,kèo dưới mình nên đâm ra họ ghét ...

Tao đoán thế thôi,còn mày có cái khoản nào chưa tốt trong nhân cách thì khai ra đi nào
Dù gì đây cũng là mạng ảo,có dám thành thật 1 lần ko ?
Điểm yếu của tao là tao ngại nói ra cảm xúc của mình cho người khác nghe, ví dụ như việc tao không nhận được sự tôn trọng thì thay vì nói mẹ thẳng ra là tao khó chịu thì tao lại âm thầm chịu đựng. Tao cũng chỉ dám kể ở trên xàm này, vì tao sợ nếu tao nói thẳng suy nghĩ của tao thì sẽ bị mọi người đánh giá, sụp đổ cái hình tượng người tốt của tao ở ngoài đời. Còn tao giúp người khác chưa bao giờ tao ra oai, tao cũng không cần họ phải giúp ngược lại tao y hệt như thế, nhưng tao cần sự tôn trọng và ghi nhận thì chẳng ai làm được điều đó cho tao. Tao bị bế tắc luẩn quẩn trong cuộc sống như vậy đó
 
Chắc gì mày đã tốt như mày nói
Ai cũng khoe cái tốt của mình,nhưng chả ai thừa nhận cái xấu của mình hết á ...

Nhiều khi tính mày thích ra dẻ,thích ra oai,thích thể hiện hơn người
Hay là có chút tài nên ăn nói tinh tướng.giúp đỡ người ta này nọ lại muốn người ta mang ơn mình,kèo dưới mình nên đâm ra bị họ ghét ...

Tao đoán thế thôi,còn mày có cái khoản nào chưa tốt trong nhân cách thì khai ra đi nào
Dù gì đây cũng là mạng ảo,có dám thành thật 1 lần ko ?
Kể cho mày 1 ví dụ nhé: thằng em tao đi làm mới có tiền thì nó dắt xe bố tao đi đổ xăng đầy bình cũng khiến bố tao cảm kích, xong bố tao ăn giỗ còn khoe các thứ với họ hàng. Trong khi chính cái xe Air Blade đó là tao mua cho bố tao thì chưa bao giờ tao thấy bố tao khen tao nổi 1 câu chứ đừng nói là khoe với ai. Thực ra khi tao kể câu chuyện này bạn gái cũ của tao bảo tao là hẹp hòi và nông cạn, bố tao chỉ đang muốn tao đừng kiêu ngạo và ngạo mạn, nên khiêm tốn vì mua tặng bố như thế chả là cái gì mà tự hào. Tuy nhiên tại sao bố tao lại tự hào vì thằng em tao chỉ đổ được có 50k tiền xăng? Chẳng lẽ bố tao lại muốn hại nó, khiến cho nó kiêu ngạo? Rõ ràng đây là sự phân biệt đối xử, mà tao với nó mặt mũi đều giống bố tao, tao không tin tao là con riêng của mẹ tao với thằng nào khác ngoài bố tao, tao chả hiểu tại sao lại đối xử với tao như thế. Ngoài ra thái độ mọi người trong nhà tao cũng khá là khắm với tao, cần vay tiền toàn hỏi tao trước tiên, trong khi trên tao còn 1 thằng anh đi làm trước tao 5 năm. Lúc không vay được thì toàn buông 1 câu quen thuộc: "con cái nuôi vất vả lớn chả nhờ được gì". 10 lần vay mà cho vay được 8 lần, 2 lần từ chối cũng bị nói như thế.

Còn trong các mối quan hệ bạn bè tao cũng bị đối xử theo cái kiểu khốn nạn y như vậy. Rủ đi ăn cuối năm, hội có 6 đứa, tao rảnh thứ 2 với thứ 7, có 1 thằng thứ 7 nó bận và 1 thằng khác thứ 2 nó lại bận. Thế là chúng nó chuyển lịch mẹ vào cái hôm tao bận, kiểu như sự có mặt của tao cũng chả quan trọng lắm, có cũng được không có cũng không sao, miễn là 5 đứa kia phải đủ. Mà hay ở chỗ cứ cần giúp đỡ cái gì hoặc vay mượn cái gì là hỏi tao trước. Vay xong hẹn ví dụ 1 tháng sau trả thì 1 tháng sau chả bao giờ thấy trả đúng hẹn. Tao gọi đòi thì kêu là thấy tao không đòi nên tưởng là tao chưa cần gấp, thằng nào khắm hơn thì kêu nó có bùng đâu mà tao phải đòi, anh em với nhau chậm 1 tí chết cái đéo gì (nghĩa là tự nhiên tao mang tiếng ác là tính toán thiệt hơn)
 
Điểm yếu của tao là tao ngại nói ra cảm xúc của mình cho người khác nghe, ví dụ như việc tao không nhận được sự tôn trọng thì thay vì nói mẹ thẳng ra là tao khó chịu thì tao lại âm thầm chịu đựng. Tao cũng chỉ dám kể ở trên xàm này, vì tao sợ nếu tao nói thẳng suy nghĩ của tao thì sẽ bị mọi người đánh giá, sụp đổ cái hình tượng người tốt của tao ở ngoài đời. Còn tao giúp người khác chưa bao giờ tao ra oai, tao cũng không cần họ phải giúp ngược lại tao y hệt như thế, nhưng tao cần sự tôn trọng và ghi nhận thì chẳng ai làm được điều đó cho tao. Tao bị bế tắc luẩn quẩn trong cuộc sống như vậy đó
Hỏi thật nhé, mày chắc hẳn là nhiều công sức để tạo dựng cái hình tượng “người tốt”. Thế tao muốn hỏi, mày muốn khoác lên mình cái kiểu mẫu “ người tốt” với mục đích chính là gì nào? Bản thân mày có mục đích rõ ràng hay ko ? Hay chỉ đơn thuần là vì mày ko có ưu điểm nào tốt nên phải bấu víu vào cái hình mẫu này để giúp mày tự tin hơn? Chia sẻ thật lòng, thoải mái đi nhé, bọn tao ko có ý đả kích mày đâu, mà chỉ muốn bóc tách từng cái một, giúp mày định hình rõ bản chất con người mày hơn thôi
 
Hỏi thật nhé, mày chắc hẳn là nhiều công sức để tạo dựng cái hình tượng “người tốt”. Thế tao muốn hỏi, mày muốn khoác lên mình cái kiểu mẫu “ người tốt” với mục đích chính là gì nào? Bản thân mày có mục đích rõ ràng hay ko ? Hay chỉ đơn thuần là vì mày ko có ưu điểm nào tốt nên phải bấu víu vào cái hình mẫu này để giúp mày tự tin hơn?
Tao chỉ đơn giản là muốn làm người tốt thôi, chứ mày nghĩ tao được ai hứa cho cái gì khi làm người tốt không? Trong di chúc nhà tao cũng chả có điều khoản nào là "nếu làm người tốt thì được nhiều hơn". Chẳng lẽ muốn làm người tốt cũng cần phải có quyền lợi hả mày?

Dĩ nhiên đó là quá khứ rồi, tao có thể không tài giỏi gì (nên mày cho rằng tao đang bấu víu vào việc làm người tốt để khỏa lấp cái sự bất tài) so với đời nhưng so với cái nhà tao và trong đám bạn tao quen thì tao tự tin tao chả ngán 1 ai. Tao giờ sống khác, tao đéo cần quan tâm đến bất kỳ ai luôn, dọn ra ở riêng, cắt đứt gần như toàn bộ các mối quan hệ cũ, ai nhờ vả gì thì tao đòi quyền lợi sòng phẳng (vay mượn là phải có thế chấp, đéo vay mồm, kể cả anh em ruột lẫn bố mẹ). Giờ ai thích nghĩ tao khốn nạn thế nào tùy, tao giờ chính là thằng khốn nạn như thế, tao quyết trả thù đời mày hiểu không?
 
Giúp miễn phí thì chỉ thế thôi, thằng khác sẽ coi việc mày giúp nó, mày tốt với nó là hiển nhiên
 
Kể cho mày 1 ví dụ nhé: thằng em tao đi làm mới có tiền thì nó dắt xe bố tao đi đổ xăng đầy bình cũng khiến bố tao cảm kích, xong bố tao ăn giỗ còn khoe các thứ với họ hàng. Trong khi chính cái xe Air Blade đó là tao mua cho bố tao thì chưa bao giờ tao thấy bố tao khen tao nổi 1 câu chứ đừng nói là khoe với ai. Thực ra khi tao kể câu chuyện này bạn gái cũ của tao bảo tao là hẹp hòi và nông cạn, bố tao chỉ đang muốn tao đừng kiêu ngạo và ngạo mạn, nên khiêm tốn vì mua tặng bố như thế chả là cái gì mà tự hào. Tuy nhiên tại sao bố tao lại tự hào vì thằng em tao chỉ đổ được có 50k tiền xăng? Chẳng lẽ bố tao lại muốn hại nó, khiến cho nó kiêu ngạo? Rõ ràng đây là sự phân biệt đối xử, mà tao với nó mặt mũi đều giống bố tao, tao không tin tao là con riêng của mẹ tao với thằng nào khác ngoài bố tao, tao chả hiểu tại sao lại đối xử với tao như thế. Ngoài ra thái độ mọi người trong nhà tao cũng khá là khắm với tao, cần vay tiền toàn hỏi tao trước tiên, trong khi trên tao còn 1 thằng anh đi làm trước tao 5 năm. Lúc không vay được thì toàn buông 1 câu quen thuộc: "con cái nuôi vất vả lớn chả nhờ được gì". 10 lần vay mà cho vay được 8 lần, 2 lần từ chối cũng bị nói như thế.

Còn trong các mối quan hệ bạn bè tao cũng bị đối xử theo cái kiểu khốn nạn y như vậy. Rủ đi ăn cuối năm, hội có 6 đứa, tao rảnh thứ 2 với thứ 7, có 1 thằng thứ 7 nó bận và 1 thằng khác thứ 2 nó lại bận. Thế là chúng nó chuyển lịch mẹ vào cái hôm tao bận, kiểu như sự có mặt của tao cũng chả quan trọng lắm, có cũng được không có cũng không sao, miễn là 5 đứa kia phải đủ. Mà hay ở chỗ cứ cần giúp đỡ cái gì hoặc vay mượn cái gì là hỏi tao trước. Vay xong hẹn ví dụ 1 tháng sau trả thì 1 tháng sau chả bao giờ thấy trả đúng hẹn. Tao gọi đòi thì kêu là thấy tao không đòi nên tưởng là tao chưa cần gấp, thằng nào khắm hơn thì kêu nó có bùng đâu mà tao phải đòi, anh em với nhau chậm 1 tí chết cái đéo gì (nghĩa là tự nhiên tao mang tiếng ác là tính toán thiệt hơn)
Uh,ko phải là tao cố tình chống đối mày,bắt bẻ mày gì đâu nhé
Tao chỉ muốn cùng mày làm rõ vấn đề thôi ...

Cứ cho mấy chuyện trên là đúng hết đi.nhưng ko có lửa làm sao có khói.có lý nào 1 con người tốt như vậy,có Lợi cho người khác như vậy mà người ta lại ghét ? Hoặc nhẹ hơn là người ta ko Tôn Trọng mày ?

Người nhà,bạn bè,đồng nghiệp,người yêu đều nói mày ko ổn.ngay cả tao và mấy thằng lol trong thớt này cũng hoài nghi mày có cái gì đó ko ổn ...

Nếu mọi người đều nói mày ko ổn,thì mày nên Xét Kỹ Lại bản thân mày liệu có gì đó gọi khuyết điểm,thói xấu hay ko ?
Vì căn bản làm 3 việc tốt méo ai nhớ.làm 1 chuyện ko vừa lòng họ thì họ để bụng
Mày kể về ưu điểm của mày nhiều rồi.giờ tao muốn hỏi thói xấu của mày là gì ? Liệt kê ra xem nào ? Rồi năm nay mày bao nhiêu tuổi rồi ?
Đầy đủ thông tin thì mới sáng tỏ được
 
Uh,ko phải là tao cố tình chống đối mày,bắt bẻ mày gì đâu nhé
Tao chỉ muốn cùng mày làm rõ vấn đề thôi ...

Cứ cho mấy chuyện trên là đúng hết đi.nhưng ko có lửa làm sao có khói.có lý nào 1 con người tốt như vậy,có Lợi cho người khác như vậy mà người ta lại ghét ? Hoặc nhẹ hơn là người ta ko Tôn Trọng mày ?

Người nhà,bạn bè,đồng nghiệp,người yêu đều nói mày ko ổn.ngay cả tao và mấy thằng lol trong thớt này cũng hoài nghi mày có cái gì đó ko ổn ...

Nếu mọi người đều nói mày ko ổn,thì mày nên Xét Kỹ Lại bản thân mày liệu có gì đó gọi khuyết điểm,thói xấu hay ko ?
Vì căn bản làm 3 việc tốt méo ai nhớ.làm 1 chuyện ko vừa lòng họ thì họ để bụng
Mày kể về ưu điểm của mày nhiều rồi.giờ tao muốn hỏi thói xấu của mày là gì ? Liệt kê ra xem nào ? Rồi năm nay mày bao nhiêu tuổi rồi ?
Đầy đủ thông tin thì mới sáng tỏ được
Trên này tự do ngôn luận mà, mày thích chỉ trích gì tao mà chả được, tao có phải bố mày đâu mà bắt mày không được chỉ trích?
Tao thì có vài thói xấu như ngủ ngáy, bị hôi nách và ngoại hình tao không đẹp trai lắm (so với anh em tao). Ngoài ra tính tao hay nhớ dai, ai đắc tội hoặc làm ơn gì thì tao nhớ lâu, thậm chí mấy cái chuyện từ hồi 7 8 tuổi tao vẫn nhớ. Thế nên bố mẹ tao bảo tao là thằng đàn bà vì theo lý luận của mẹ tao chỉ có đàn bà mới đi nhớ lâu thù dai, đàn ông họ hào sảng chả ai nhớ mấy chuyện ý làm gì. Tính tao cũng không thích đùa cợt nên nói chuyện cũng bị nhạt nên người yêu cũ tao đá tao với lý do đấy (tao hỏi thì nó bảo vậy), ngoài ra tao cũng làm bố tao khó chịu vì hay nhắc bố tao hút thuốc lá trong nhà vệ sinh xong đừng vứt xuống bồn cầu rồi giật xả. Bố tao chửi tao là đây là nhà bố tao, có tắc cống cũng đéo phải việc của tao (tuy nhiên lúc cần sửa chữa cái gì lại bắt tao đóng tiền với lý do tao là con cháu nhà này). Còn bạn bè thì tao chả biết tao đắc tội gì với chúng nó nữa, tao còn chưa bao giờ vay mượn thằng nào, chả nói xấu sau lưng thằng nào, cũng không soi mói chuyện nhà thằng nào cả, hẹn hò giờ giấc thỉnh thoảng tao có cao su nhưng đến tao luôn xin lỗi (mà nói mẹ ra trong hội thằng đéo nào chả cao su như thế, sao ghét mỗi tao)
 
Tao chỉ đơn giản là muốn làm người tốt thôi, chứ mày nghĩ tao được ai hứa cho cái gì khi làm người tốt không? Trong di chúc nhà tao cũng chả có điều khoản nào là "nếu làm người tốt thì được nhiều hơn". Chẳng lẽ muốn làm người tốt cũng cần phải có quyền lợi hả mày?

Dĩ nhiên đó là quá khứ rồi, tao có thể không tài giỏi gì (nên mày cho rằng tao đang bấu víu vào việc làm người tốt để khỏa lấp cái sự bất tài) so với đời nhưng so với cái nhà tao và trong đám bạn tao quen thì tao tự tin tao chả ngán 1 ai. Tao giờ sống khác, tao đéo cần quan tâm đến bất kỳ ai luôn, dọn ra ở riêng, cắt đứt gần như toàn bộ các mối quan hệ cũ, ai nhờ vả gì thì tao đòi quyền lợi sòng phẳng (vay mượn là phải có thế chấp, đéo vay mồm, kể cả anh em ruột lẫn bố mẹ). Giờ ai thích nghĩ tao khốn nạn thế nào tùy, tao giờ chính là thằng khốn nạn như thế, tao quyết trả thù đời mày hiểu không?
Như mày nói thì mày tiến bộ rồi đấy tml. Tuy nhiên cái đoạn “trả thù đời” thì ko nên nhé, rõ ràng là mày vẫn còn rất cay cú và có rất nhiều khúc mắc ko có lời giải. Theo tao thấy, mày cay cái gì, mày ko thích cái gì thì cứ nói toạc trực tiếp vấn đề đó ra với chính người đối diện.

Tao ví dụ cụ thể nhé:

Tao có ông cậu họ hàng rất giàu có. Ông ấy rất chiều các cháu trong họ, nhưng riêng tao thì lại ko. Tao lần đéo nào cũng lễ phép chào hỏi nhưng mà đéo thấy ông ấy để ý, lắm khi bơ lác, có nghe cũng như không. Thế rồi tao thấy khó chịu bất công, tao trực tiếp hỏi thẳng ông ấy “ cậu, cậu có ghét cháu ko? Sao lần nào cháu chào hỏi cũng ko thấy cậu để tâm gì cả? Nếu cậu ghét cháu, ko thích cháu thì cứ nói thẳng ạ, mà cháu cũng ko thích chào hỏi người ghét mình, lần sau cháu xin phép không chào cậu nữa nhé”. Tao nói với mặt nghiêm trang, giọng nói ko gắt, chậm rãi nhưng nhấn mạnh ở ý chính. Thế là cậu tao nghe xong có chút bối rối, kể từ lần sau tao chào, cậu đều nhiệt tình đáp lại, cũng quan tâm để ý tới tao hơn.

Câu chuyện của tao nôm na là tao dám thể hiện rõ ràng thái độ của mình nếu tao thấy bất công. Tao ko để bụng, cay cú. Nhưng tao có lòng, mà người đối diện vô tâm thì tao bắn luôn tín hiệu là kể từ lần sau, mày đối xử tao thế nào, tao làm y như vậy.
 
Tao chỉ đơn giản là muốn làm người tốt thôi, chứ mày nghĩ tao được ai hứa cho cái gì khi làm người tốt không? Trong di chúc nhà tao cũng chả có điều khoản nào là "nếu làm người tốt thì được nhiều hơn". Chẳng lẽ muốn làm người tốt cũng cần phải có quyền lợi hả mày?

Dĩ nhiên đó là quá khứ rồi, tao có thể không tài giỏi gì (nên mày cho rằng tao đang bấu víu vào việc làm người tốt để khỏa lấp cái sự bất tài) so với đời nhưng so với cái nhà tao và trong đám bạn tao quen thì tao tự tin tao chả ngán 1 ai. Tao giờ sống khác, tao đéo cần quan tâm đến bất kỳ ai luôn, dọn ra ở riêng, cắt đứt gần như toàn bộ các mối quan hệ cũ, ai nhờ vả gì thì tao đòi quyền lợi sòng phẳng (vay mượn là phải có thế chấp, đéo vay mồm, kể cả anh em ruột lẫn bố mẹ). Giờ ai thích nghĩ tao khốn nạn thế nào tùy, tao giờ chính là thằng khốn nạn như thế, tao quyết trả thù đời mày hiểu không?
Cũng chẳng phải trả thù đời, tự m làm khó bản thân m thôi, m bảo bản thân đang ổn, nhưng trong thâm tâm vẫn luôn muốn vui vẻ khi được mọi người tôn trọng, nhưng đời không như mơ, bản chất thường ai cũng muốn mình tốt lên trong mắt mọi người nhưng làm không khéo sẽ khiến mình thành nạn nhân, những điều mình làm free sẽ bị xem là hiển nhiên, khi không đạt được kỳ vọng sẽ gây phản ứng trái ngược.
t đây cũng vừa trải qua mấy việc na ná m, nhưng t cũng kệ cmnl, ai chơi dc thì chơi, ko dc thì coi như xã giao, đừng quan tâm đến suy nghĩ của họ nhiều, trừ khi đó là vk mình.
 
Uh,ko phải là tao cố tình chống đối mày,bắt bẻ mày gì đâu nhé
Tao chỉ muốn cùng mày làm rõ vấn đề thôi ...

Cứ cho mấy chuyện trên là đúng hết đi.nhưng ko có lửa làm sao có khói.có lý nào 1 con người tốt như vậy,có Lợi cho người khác như vậy mà người ta lại ghét ? Hoặc nhẹ hơn là người ta ko Tôn Trọng mày ?

Người nhà,bạn bè,đồng nghiệp,người yêu đều nói mày ko ổn.ngay cả tao và mấy thằng lol trong thớt này cũng hoài nghi mày có cái gì đó ko ổn ...

Nếu mọi người đều nói mày ko ổn,thì mày nên Xét Kỹ Lại bản thân mày liệu có gì đó gọi khuyết điểm,thói xấu hay ko ?
Vì căn bản làm 3 việc tốt méo ai nhớ.làm 1 chuyện ko vừa lòng họ thì họ để bụng
Mày kể về ưu điểm của mày nhiều rồi.giờ tao muốn hỏi thói xấu của mày là gì ? Liệt kê ra xem nào ? Rồi năm nay mày bao nhiêu tuổi rồi ?
Đầy đủ thông tin thì mới sáng tỏ được
Ngoài ra đối với mẹ tao thì tao thích lý sự, ví dụ như việc thắp hương thì mẹ tao kêu đốt ông táo về trời thì phải đốt trước buổi trưa ngày 23 âm, nhưng tao mở sách vở ra (cụ thể là sách của cụ Phan Kế Bính) thì nó nói rõ là đốt trước 23h tối ngày 23 là được. Tuy nhiên mẹ tao không ghi nhận là tao đang chia sẻ kiến thức mặc dù rõ ràng kiến thức của tao đưa ra là có cơ sở (còn cái của mẹ tao là do cảm tính, lại còn kêu là đốt trong giờ hành chính vì hết giờ hành chính thì thiên đình không làm việc?). Tao còn làm thằng em tao khó chịu vì hay dạy đời nó nữa, cụ thể là nó hứa với 1 thằng em họ khác của tao là giúp nó, xong đéo làm. Tao chửi nó thì mẹ tao chửi tao, nó cũng khó chịu với tao, đm đơn giản tao chỉ bảo là đéo làm được thì đừng hứa với người ta làm gì. Thế mà mẹ tao lại vặn vẹo là loại anh như tao không xứng làm anh, thấy em bị họ hàng nó chửi mà lại còn chửi em, đéo bảo vệ em. Thằng mặt Lồn em tao thì lại trích dẫn cái câu của lão trong phim Người Phán Xử, kêu là chỉ có bố mẹ và anh em mới là gia đình, còn người ngoài chả là gì (đại ý là thế).

Chung quy giờ tao dọn mẹ ra ngoài ở vì tao cũng chả chịu nổi cái nhà tao nữa. Giỗ ông bà nội tao cũng chả đến ăn, tao phi thẳng ra mộ ông bà tao thắp hương, ngồi ăn vui vẻ đéo gì đâu, toàn cà khịa vớ vẩn
 
Trên này tự do ngôn luận mà, mày thích chỉ trích gì tao mà chả được, tao có phải bố mày đâu mà bắt mày không được chỉ trích?
Tao thì có vài thói xấu như ngủ ngáy, bị hôi nách và ngoại hình tao không đẹp trai lắm (so với anh em tao). Ngoài ra tính tao hay nhớ dai, ai đắc tội hoặc làm ơn gì thì tao nhớ lâu, thậm chí mấy cái chuyện từ hồi 7 8 tuổi tao vẫn nhớ. Thế nên bố mẹ tao bảo tao là thằng đàn bà vì theo lý luận của mẹ tao chỉ có đàn bà mới đi nhớ lâu thù dai, đàn ông họ hào sảng chả ai nhớ mấy chuyện ý làm gì. Tính tao cũng không thích đùa cợt nên nói chuyện cũng bị nhạt nên người yêu cũ tao đá tao với lý do đấy (tao hỏi thì nó bảo vậy), ngoài ra tao cũng làm bố tao khó chịu vì hay nhắc bố tao hút thuốc lá trong nhà vệ sinh xong đừng vứt xuống bồn cầu rồi giật xả. Bố tao chửi tao là đây là nhà bố tao, có tắc cống cũng đéo phải việc của tao (tuy nhiên lúc cần sửa chữa cái gì lại bắt tao đóng tiền với lý do tao là con cháu nhà này). Còn bạn bè thì tao chả biết tao đắc tội gì với chúng nó nữa, tao còn chưa bao giờ vay mượn thằng nào, chả nói xấu sau lưng thằng nào, cũng không soi mói chuyện nhà thằng nào cả, hẹn hò giờ giấc thỉnh thoảng tao có cao su nhưng đến tao luôn xin lỗi (mà nói mẹ ra trong hội thằng đéo nào chả cao su như thế, sao ghét mỗi tao)
Uh,cũng coi như là tao tìm ra điểm xấu của mày rồi đó

Mới nói chuyện qua lại vài comment.mà mày cũng đã làm tao thấy khó ưa rồi đó
Tao chả có chỉ trích mày cái lol gì cả,tao chỉ muốn làm rõ thôi.cơ mà mày kêu tao được quyền chỉ trích,rồi mày ko phải bố tao này nọ ...

Ở đây ko có gì là cá nhân cả.nhưng tao cảm nhận mày nói chuyện rất khó nghe.làm cho người khác khó chịu,ko có thiện cảm với mày.tao nghĩ là cách ăn nói của mày thiếu tôn trọng người khác.làm cho họ bị cay cú nên ghét mày ...

Mày tự mà nghiệm lại xem đúng ko ?
Mày vẫn chưa trả lời tao mày bao nhiêu tuổi nhé ...
 

Có thể bạn quan tâm

Top