Kiếp trước kiếp sau gì đâu xa, nó là thế hế trước thế hệ sau. Thằng cha ăn mặn thằng con khát nước, ấy là đạo lý nhân quả nhãn tiền. Chứ đâu phải đợi chết đi, đầu thai lại cuộc sống khác rồi mới bị quả báo này quả báo kia. Nếu báo ứng với nghiệp này nọ xịn thế, sao không vật nó luôn và ngay? Sang cuộc sống mới rồi, chẳng có chút ý thức, trí nhớ hay liên quan gì đến "kiếp trước" mà lại phải chịu quả táo với nhãn lồng, vậy cái bài học hay giá trị đạo lý nhận được là gì? 1 kiếp thì quẩy tới nóc chả bị làm sao, 1 kiếp thì chả hiểu gì tự dưng phải chịu khổ sở đoạ đày?
muốn động cơ quay, phải có 3 thứ:
_Xăng là nhiên liệu.
_Lửa để đốt cháy nhiên
_Oxy là môi trường để xăng lửa kết hợp.
Cả 3 thứ đó hòa trộn lại mới sinh ra công , công suất tạo ra quay động cơ.
Cuộc đời cũng thế.
_Nguyên liệu thứ 1 là sức người để có tiền ( người lao động tay chân, người lao động đầu óc).
_Nguyên liệu thứ 2 cũng là lửa ( lòng nhiệt tình, sự quyết tâm đối với công việc).
_Nguyên liệu thứ 3, đó là thời gian. Thời gian để biến cố xảy ra, xác suất xảy ra, hên hay xui, thành hay bại.
Làm hết 2 thứ 1,2 thì bình thản đợi điều số 3 đến.
_Làm những điều tốt : Phải có yếu tố thời gian, nguyên liệu thứ 3 để nhận được kết quả, có thể thắng có thể thua, nhưng kết quả trả về không bao giờ là điều xấu.
_Làm những điều xấu : Cũng cần có yếu tố thời gian, và cũng nhận được kết quả. Có thể thắng có thể thua, nhưng kết quả trả về không bao giờ là điều tốt.
Mày đưa ra vấn đề, nhưng thiếu 1 biến số để vấn đề xảy ra đó là thời gian.
Mày làm ác nhưng mày may mắn được nhận kết quả ngay, đó là xác suất thời gian sớm. Nhưng đến con mày mới nhận quả báo, thì đó là là mày nhận kết quả muộn.
Còn về mục đích sống, mày hỏi câu trên chắc chắn là mày chưa có mục đích sống. Nếu có mục đích sống mày sẽ không hỏi câu đó.
Mục đích sống cuối cùng của đa số con người là tạo ra được giá trị, giá trị để lại cho xã hội, cho gia đình và con cái.
Thông qua chuyên môn, đạo đức hoặc thông qua cách sử dụng tiền để đóng góp cho việc tạo ra giá trị.
Còn phần lớn số còn lại, cuộc sống là chạy theo đồng tiền, để thỏa mãn nhu cầu tạm thời về vật chất ( iphone, nhà đẹp, xe hơi) và nhu cầu tạm bợ về tinh thần ( đụ, đụ và đụ- tinh thần tình dục), ăn nhậu đàn đúm, sống ảo ( nhu cầu tinh thần về bản thân).
Nhưng rồi cuối cùng, con người cũng sẽ nhận ra thiên hướng của bản thân mình, mục đích của bản thân mình đến với thế giới này. Sứ mệnh mà ông trời trao cho họ để tồn tại. Có người nhận ra sớm , có người nhận ra muộn. Nhưng chỉ khi nhận ra, con người mới thực sự cảm nhận được hạnh phúc, còn lại tất cả chỉ là u mê.
Nói như Vũ Trung Nguyên, đó là sự thức tỉnh. Jonny Trí Nguyễn cũng nói về sự tỉnh thức ( nở ra ngơ ngác như quả trứng- mày tìm clip nó mà nghe) tức là nó tả trạng thái khi nó thức tỉnh, nó nhận ra tại sao nó tồn tại, nó thấy ngơ ngác, nó thấy cái gì cũng lạ lẫm, như vừa mới đẻ ra.