conganthanhphohanoi
Địt mẹ đau lòng
Phần đông loài người mới chỉ tập thành thói quen tắm rửa khoảng gần 200 năm nay.
Trước đó, người ta vẫn xem việc vài tháng không tắm là sự thường. Ở Châu Âu, vào thế kỷ IV, hình thức tắm táp còn là để tra tấn tội phạm. tới thế kỷ XVII, người Châu Âu vẫn xa lạ với việc vệ sinh thân thể. Vậy là bọn châu âu ngày xưa địt nhau kèm mùi hôi thối chua chua bẩn bẩn nhớt nhát. Đầu tóc thì chắc bọ làm tổ đầy đầu. Bọn Châu Âu xưa thì không bằng bọn tàu trong khoản tắm rửa vệ sinh cơ thể, toàn ỉa bậy bạ xong không tắm. Lâu đài thì bí, luôn có mùi thối um, dịch bệnh thì nhiều, dân thì đói nghèo, tôn giáo tùm lum. toàn mấy thằng vẽ vẽ ra các thần các thánh để vụ lợi cá nhân, xong các lớp sau cứ thế tuyên truyền.

Thời xưa bọn châu âu còn có kiểu đi vệ sinh và giữ sản phẩm ngày dưới gầm giường

Nha sĩ thì là một khái niệm không có vào thời xưa nên muốn nhổ răng thì phải ra tiệm cắt tóc.

Ở đây, thợ cắt tóc sẽ dùng kìm giúp họ nhổ răng mà không quan tâm căn bệnh họ mắc là gì.
Tất nhiên, dụng cụ thực hiện chẳng mấy khi được vệ sinh một cách sạch sẽ như ngày nay nên không khó hiểu khi bệnh răng miệng sẽ càng nặng thêm sau khi chữa.
Người xưa ít khi thay quần áo
Ở châu Âu thời Trung Cổ, số lượng quần áo may mặc không nhiều và phổ biến. Một người dân trung bình chỉ có 4 bộ quần áo cho mỗi mùa kéo dài 3 tháng. Vì vậy, họ thường xuyên phải mặc quần áo bẩn tới hàng tuần lễ.


Dùng nước tiểu rửa mặt
Giới quý tộc châu Âu xưa tin rằng, khả năng sát khuẩn của nước tiểu rất tốt cho làn da. Vì vậy, phụ nữ trong gia đình hoàng gia xưa rất ưa dùng nước tiểu để chăm sóc da mặt của mình.
Nhìn chung thì thời xưa vài tháng đéo tắm. Chúng mày có thể tự hình dung ra độ bựa.
Sang bọn tàu.
Hoàng cung là nơi ăn chốn ở và làm việc của các bậc thiên tử và hoàng tộc, kèm theo đó là số lượng binh lính, cung nữ và người hầu kẻ hạ cũng sẽ rất đông. Chưa kể đến một số lượng lớn các vương phi và công chúa hoàng tử đều sống, sinh hoạt trong cung. Mà vào thời phong kiến, kỹ thuật thông gió và khử mùi còn chưa phát triển. Nếu hàng vạn con người cùng đi giải quyết ở một chỗ thì e rằng cả hoàng cung sẽ rơi vào cảnh nồng nặc mùi xú uế. Nơi ở của hoàng đế vì thế sẽ mất đi sự sạch sẽ và tôn nghiêm.
Còn đối với nhà vua và các bậc tôn quý thì sao? VUA LÀ CON TRỜI. Mà con trời thì làm gì cần đi nhà xí. Xưa kia, đời nhà Hán đã từng có một vị hoàng đế bị ám sát khi đang ngồi trong nhà vệ sinh. Từ đó ngay cả chuyện giải quyết nhu cầu cá nhân, các vị vua cũng không được phép ở một mình mà sẽ... đi ngay trong phòng, có thái giám hầu hạ.
Quy trình "giải quyết" của nhà vua sẽ diễn ra như sau: Hoàng thượng sẽ ngồi vào một chiếc ghế được thiết kế riêng cho việc đi vệ sinh, giống như bồn cần tự hoại ngày nay. Bên dưới ghế có đặt một chiếc chậu, xung quanh chậu được rải trầm hương để che đậy mùi xú uế, bên trong có rắc tàn hương để vua không nhìn thấy chất thải của mình.
Khi mọi việc đã xong xuôi, thái giám sẽ dùng một chiếc khăn mềm để lau sạch cho nhà vua, rồi thấm một chút mật ong vào cửa hậu của ngài để tránh những căn bệnh như trĩ hay táo bón. Hoàng hậu và các hoàng tử, công chúa cũng đi vệ sinh theo cách tương tự, riêng chất thải của nhà vua sẽ được chuyển đến cho ngự y để nghiên cứu, giám sát tình hình sức khỏe, trước khi đem đi "tiêu hủy".

Do đó, người trong cung đã làm ra những chiếc thùng bằng gỗ có nắp đậy, bên trong trải rơm hay cỏ để khử bớt mùi. Mỗi khi có một anh lính hay một cô cung nữ nào đó muốn giải quyết nhu cầu cá nhân, họ sẽ xách một chiếc thùng ra khu vực kín đáo đã được quy định. Sau đó tự tay mang đem đổ và để lại vị trí cũ.
Một vấn đề tế nhị nhưng gây tò mò khác là sinh hoạt tình dục của các vua chúa. Theo đó, nếu Hoàng đế muốn tìm một mỹ nữ để “mây mưa”,

thái giám sẽ đưa ra những tấm danh bài đặt trong một chiếc đĩa bạc lớn, để trước mặt Hoàng đế cùng các món ăn. Sau khi Hoàng đế chọn xong, thái giám sẽ úp danh bài của cung phi đó rồi đặt lại chiếc đĩa bạc.

Sẽ có một thái giám khác nhận tấm danh bài và thông báo cho cung phi đó tắm nước thơm, chuẩn bị hầu vua (gọi là thị thẩm).
Đến giờ vào hầu vua, thái giám sẽ cởi bỏ toàn bộ y phục của cung phi, dùng một tấm khăn choàng lông vũ bọc cơ thể lại, vác trên lưng mang đến cung của Hoàng đế. Đây là cách an toàn để bảo vệ Hoàng đế phòng tránh việc cất giấu vũ khí trong người ám sát vua.
Cung phi phải chờ cho hoàng đế nằm xuống, chỉ được bò vào giường từ phía dưới chân Hoàng đế. Khi hoàng đế và cung phi ái ân, các thái giám không được phép làm gì khác ngoài việc lặng lẽ quan sát, ghi chép rõ ràng ngày, tháng, năm để làm bằng chứng về việc mang thai. "Hành sự" trước mặt người khác quả thật không thể khiến bất kỳ ai thoải mái, kể cả là bậc đế vương.

Thời gian cho chuyện ấy thông thường lại chỉ được kéo dài 30 phút. “30 phút” là thời gian khá là vừa vặn, không quá nhanh không quá chậm, không tổn hại sức khỏe.

Chính vì vậy, khi hết thời gian quy định, thái giám sẽ hô một câu “Hết giờ rồi”. Thông thường, những lời nhắc nhở sẽ được vang lên nhiều lần cho đến khi Hoàng đế vì ngại ngùng mà rời cung phi mới thôi. Hoàng đế sẽ đi đến chỗ thái giám còn cung phi thì mặc lại áo và sau đó lui khỏi phòng.
Có th nào nghiên cứu vấn đề ăn ở người xưa thì vào bổ xung xem nào.
Trước đó, người ta vẫn xem việc vài tháng không tắm là sự thường. Ở Châu Âu, vào thế kỷ IV, hình thức tắm táp còn là để tra tấn tội phạm. tới thế kỷ XVII, người Châu Âu vẫn xa lạ với việc vệ sinh thân thể. Vậy là bọn châu âu ngày xưa địt nhau kèm mùi hôi thối chua chua bẩn bẩn nhớt nhát. Đầu tóc thì chắc bọ làm tổ đầy đầu. Bọn Châu Âu xưa thì không bằng bọn tàu trong khoản tắm rửa vệ sinh cơ thể, toàn ỉa bậy bạ xong không tắm. Lâu đài thì bí, luôn có mùi thối um, dịch bệnh thì nhiều, dân thì đói nghèo, tôn giáo tùm lum. toàn mấy thằng vẽ vẽ ra các thần các thánh để vụ lợi cá nhân, xong các lớp sau cứ thế tuyên truyền.

Thời xưa bọn châu âu còn có kiểu đi vệ sinh và giữ sản phẩm ngày dưới gầm giường

Nha sĩ thì là một khái niệm không có vào thời xưa nên muốn nhổ răng thì phải ra tiệm cắt tóc.

Ở đây, thợ cắt tóc sẽ dùng kìm giúp họ nhổ răng mà không quan tâm căn bệnh họ mắc là gì.
Tất nhiên, dụng cụ thực hiện chẳng mấy khi được vệ sinh một cách sạch sẽ như ngày nay nên không khó hiểu khi bệnh răng miệng sẽ càng nặng thêm sau khi chữa.
Người xưa ít khi thay quần áo
Ở châu Âu thời Trung Cổ, số lượng quần áo may mặc không nhiều và phổ biến. Một người dân trung bình chỉ có 4 bộ quần áo cho mỗi mùa kéo dài 3 tháng. Vì vậy, họ thường xuyên phải mặc quần áo bẩn tới hàng tuần lễ.


Dùng nước tiểu rửa mặt
Giới quý tộc châu Âu xưa tin rằng, khả năng sát khuẩn của nước tiểu rất tốt cho làn da. Vì vậy, phụ nữ trong gia đình hoàng gia xưa rất ưa dùng nước tiểu để chăm sóc da mặt của mình.
Nhìn chung thì thời xưa vài tháng đéo tắm. Chúng mày có thể tự hình dung ra độ bựa.
Sang bọn tàu.
Hoàng cung là nơi ăn chốn ở và làm việc của các bậc thiên tử và hoàng tộc, kèm theo đó là số lượng binh lính, cung nữ và người hầu kẻ hạ cũng sẽ rất đông. Chưa kể đến một số lượng lớn các vương phi và công chúa hoàng tử đều sống, sinh hoạt trong cung. Mà vào thời phong kiến, kỹ thuật thông gió và khử mùi còn chưa phát triển. Nếu hàng vạn con người cùng đi giải quyết ở một chỗ thì e rằng cả hoàng cung sẽ rơi vào cảnh nồng nặc mùi xú uế. Nơi ở của hoàng đế vì thế sẽ mất đi sự sạch sẽ và tôn nghiêm.
Còn đối với nhà vua và các bậc tôn quý thì sao? VUA LÀ CON TRỜI. Mà con trời thì làm gì cần đi nhà xí. Xưa kia, đời nhà Hán đã từng có một vị hoàng đế bị ám sát khi đang ngồi trong nhà vệ sinh. Từ đó ngay cả chuyện giải quyết nhu cầu cá nhân, các vị vua cũng không được phép ở một mình mà sẽ... đi ngay trong phòng, có thái giám hầu hạ.
Quy trình "giải quyết" của nhà vua sẽ diễn ra như sau: Hoàng thượng sẽ ngồi vào một chiếc ghế được thiết kế riêng cho việc đi vệ sinh, giống như bồn cần tự hoại ngày nay. Bên dưới ghế có đặt một chiếc chậu, xung quanh chậu được rải trầm hương để che đậy mùi xú uế, bên trong có rắc tàn hương để vua không nhìn thấy chất thải của mình.
Khi mọi việc đã xong xuôi, thái giám sẽ dùng một chiếc khăn mềm để lau sạch cho nhà vua, rồi thấm một chút mật ong vào cửa hậu của ngài để tránh những căn bệnh như trĩ hay táo bón. Hoàng hậu và các hoàng tử, công chúa cũng đi vệ sinh theo cách tương tự, riêng chất thải của nhà vua sẽ được chuyển đến cho ngự y để nghiên cứu, giám sát tình hình sức khỏe, trước khi đem đi "tiêu hủy".

Do đó, người trong cung đã làm ra những chiếc thùng bằng gỗ có nắp đậy, bên trong trải rơm hay cỏ để khử bớt mùi. Mỗi khi có một anh lính hay một cô cung nữ nào đó muốn giải quyết nhu cầu cá nhân, họ sẽ xách một chiếc thùng ra khu vực kín đáo đã được quy định. Sau đó tự tay mang đem đổ và để lại vị trí cũ.
Một vấn đề tế nhị nhưng gây tò mò khác là sinh hoạt tình dục của các vua chúa. Theo đó, nếu Hoàng đế muốn tìm một mỹ nữ để “mây mưa”,

thái giám sẽ đưa ra những tấm danh bài đặt trong một chiếc đĩa bạc lớn, để trước mặt Hoàng đế cùng các món ăn. Sau khi Hoàng đế chọn xong, thái giám sẽ úp danh bài của cung phi đó rồi đặt lại chiếc đĩa bạc.

Sẽ có một thái giám khác nhận tấm danh bài và thông báo cho cung phi đó tắm nước thơm, chuẩn bị hầu vua (gọi là thị thẩm).
Đến giờ vào hầu vua, thái giám sẽ cởi bỏ toàn bộ y phục của cung phi, dùng một tấm khăn choàng lông vũ bọc cơ thể lại, vác trên lưng mang đến cung của Hoàng đế. Đây là cách an toàn để bảo vệ Hoàng đế phòng tránh việc cất giấu vũ khí trong người ám sát vua.

Cung phi phải chờ cho hoàng đế nằm xuống, chỉ được bò vào giường từ phía dưới chân Hoàng đế. Khi hoàng đế và cung phi ái ân, các thái giám không được phép làm gì khác ngoài việc lặng lẽ quan sát, ghi chép rõ ràng ngày, tháng, năm để làm bằng chứng về việc mang thai. "Hành sự" trước mặt người khác quả thật không thể khiến bất kỳ ai thoải mái, kể cả là bậc đế vương.

Thời gian cho chuyện ấy thông thường lại chỉ được kéo dài 30 phút. “30 phút” là thời gian khá là vừa vặn, không quá nhanh không quá chậm, không tổn hại sức khỏe.

Chính vì vậy, khi hết thời gian quy định, thái giám sẽ hô một câu “Hết giờ rồi”. Thông thường, những lời nhắc nhở sẽ được vang lên nhiều lần cho đến khi Hoàng đế vì ngại ngùng mà rời cung phi mới thôi. Hoàng đế sẽ đi đến chỗ thái giám còn cung phi thì mặc lại áo và sau đó lui khỏi phòng.
Có th nào nghiên cứu vấn đề ăn ở người xưa thì vào bổ xung xem nào.
Sửa lần cuối:


