Chuyện cũ mà hay !!!

  • Tạo bởi Tạo bởi Cqson
  • Start date Start date

Cqson

Địt Bùng Đạo Tổ
Màn đêm bao phủ, cả miền rừng cây tĩnh mịch giữa miền Đông Nam Bộ đang chìm trong yên lặng. Tiếng côn trùng du dương như tiếng vọng, đưa từng nhịp thở đang sinh sôi vào trong giấc ngủ. Bỗng tiếng rít xé trời của phản lực cơ và những tiếng nổ ầm ầm của bom từ trên trời rơi xuống làm rung chuyển cả mặt đất, bàng hoàng sửng sốt cho cả vùng trời đất. Tiếng máy bay B52 xuất hiện trên bầu trời đêm. Rồi tiếng bom nổ ầm ầm, ùng ùng rền vang, từng đợt, từng đợt nối tiếp nhau như sấm rền. Bão lửa sáng loáng, bùng lên dày đặc mặt đất trong đêm tối. Bom thả liên tục không dứt. Mỗi đợt ba pháo đài bay B52 dàn hàng ngang, mỗi chiếc tuôn xuống hàng chục tấn bom, hết đợt này đến đợt khác.

Thứ vũ khí quân sự hiện đại nhất của Mỹ đã được sử dụng trên chiến trường Miền Nam. Loại máy bay khổng lồ này có sải cánh dài đến gần 60 mét, thân dài khoảng 50 mét. Trọng lượng mỗi chiếc trên dưới 200 tấn, trong đó chứa đến 25 tấn bom. Chúng có thể tàn phá trên diện tích 200 mét bề ngang và 1000 mét bề dài. Trên không, cao hàng chục kilômét, chúng rải bom xuống theo đúng tọa độ và ngang nhiên tung hoành bởi không một vũ khí nào của ta có thể đụng tới chúng được.

Liên tiếp kéo dài hàng mấy tiếng đồng hồ, B52 gầm thét, điên cuồng dội bom. Chín, mười đợt B52 liền, mỗi đợt ba chiếc nối đuôi liên hồi rải thảm bom xuống mặt đất. Hàng ngàn, hàng vạn quả bom thả xuống. Mặt đất như nổ tung lên, rên xiết tơi tả. Cả mặt đất, rừng cây, cánh đồng, nhà cửa, làng xóm, dòng kênh, cả con người và súc vật dưới làn mưa bom đang bung lên sôi sùng sục, đang bong lên quằn quại. Ngồi dưới địa đạo, mọi người có cảm giác như đang ngồi trong cái trống to, bị người khác cầm dùi nện cật lực liên tục trên mặt da. Sao mà Mỹ lắm bom đến thế. Giữa đêm tối, chỉ có tiếng nổ ầm ầm và những vệt sáng nhập nhoạng, những vệt lửa tóe sáng trên bầu trời, những vệt bom đen ngòm trút xuống, những cụm lửa của bom nổ dưới mặt đất dày đặc, mặc sức tha hồ tự do tung tác rải bom tàn phá “mục tiêu”.

B52 bay ở tầng cao rải bom như mưa rào xuống mặt đất, tầm thấp và ngoài vệt bom thì phản lực cơ gầm rít chằng chéo với các loại các cỡ “thần sấm”, “con ma” từng tốp một, bay dọn đường, yểm trợ, gầm rú ghê rợn, xé rách cả vùng trời đất, uy hiếp đối phương. Chúng thi nhau nhào xuống thả bom lớn, hỗ trợ B52 đang nổ liên hoàn hàng mấy tiếng đồng hồ liền. Bom nhẹ nhất cũng 250 kilôgam, bom nặng nhất 500 kilôgam. Địa đạo của ta ở căn cứ cách mạng này chỗ sâu nhất cũng chỉ năm, ba mét mà hố bom có khi khoét sâu tới năm, bảy mét. Với số lượng nhiều như thế, bom đạn Mỹ đang xới tung một dải đất miền Đông, tơi tả cả màu xanh cây trái, và máu đỏ của con người đang đổ.

Lúc này đây dưới mặt đất, con người và sự sống, cây cối nhà cửa ruộng đồng chắc chắn không tránh khỏi những hy sinh tổn thất nặng nề.
 
B52 dội bom hàng mấy tiếng đồng hồ liền. Bóng đêm vẫn bao phủ dày đặc, tiếng bom chờ nổ (bom nổ chậm) vẫn ùng ùng chưa dứt. Khi tiếng động cơ máy bay B52 và bom tấn của phản lực cơ vừa ngơi, đã thấy một loạt tiếng nổ ầm ầm... ầm... nối tiếp. Lần này không phải tiếng bom mà là tiếng pháo. Pháo đủ loại, đủ cỡ, tầm xa, tầm gần. Đặc biệt loại pháo 175 mm “vua chiến trường” đang phát huy hết khả năng. Pháo các ngả trút tới tấp vào cả vùng Nam Bến Cát. Vệt sáng vằn ngang, vằn dọc đan chéo như lưới, xé rách cả bầu trời đêm. Tiếng rít của đạn pháo trong không khí ghê rợn chói tai. Những tiếng nổ ầm ầm lại tiếp tục tàn phá cào xới mặt đất, mảnh đạn pháo xé nát tất cả những gì chúng gặp phải.

Pháo ở căn cứ Đồng Dù bắn qua, pháo từ Phú Lợi, Dĩ An, từ sân bay Lai Khê bắn xuống. Cụm pháo từ ngã ba Bađăngsi nã tới, pháo dập tới tấp, tới tấp. Bom B52 vừa rải thảm xong, còn pháo cũng không khác gì vãi trấu dày đặc khiến cho mặt đất bị bung lên xới lên, xé nát nhừ. Đất rung chuyển quằn quại, rên xiết liên hồi hàng sáu bảy tiếng đồng hồ.

Đất miền Đông thân yêu ơi! Chúng ta đang quằn quại hứng chịu bom đạn Mỹ. Những quả bom nổ, những quả pháo, những pháo đài bay bụng chứa đầy bom, đang làm đau chúng ta. Mỹ có bao nhiêu quả bom nhỉ, có lẽ bom rải xuống đây còn nhiều hơn cả những đầu người, đầu gia súc, đầu ngọn cây. Lúc này đây, con người và tất cả những gì nằm dưới làn mưa bom đạn này đang phải hứng chịu.

Đã bao lần bom đạn huỷ diệt nơi đây, đất và cây vẫn đang che chắn cho người miền Đông kiên cường anh dũng. Người vẫn bám chặt đất để sống, cây vẫn bám chặt đất để lên. Lần này, đất miền Đông lại bị bom đạn cào xới, tróc lở tơi bời, nhưng đất vẫn giữ chặt lấy người đây thôi. Như trong căn hầm các anh đang ngồi đây, hàng bao nhiêu giờ đồng hồ liền bom và pháo dội không ngớt, bốn người vẫn bám chặt đất, xiết chặt nhau cùng rung chuyển với đất, bốn người vẫn còn sống. Nhưng nếu bom rơi trúng hầm thì sao, cả pháo nữa, bom pháo mà trúng ngay nắp hầm thì hầm có kiên cố cũng bị phá tung. Liệu có bao nhiêu hầm, bao nhiêu khúc địa đạo con có người ở dưới đã trúng bom, trúng đạn pháo. Các đơn vị, cơ quan đang đóng ở đây nhiều lắm, tổn thất ra sao, anh em đồng đội ai đã trúng bom, ai đã phải vùi sâu dưới hầm địa đạo mà không kịp đào moi cứu giúp. Các đồng chí ơi! Bom đạn tàn khốc quá. Chúng ta lại phải đương đầu với một trận càn lớn rồi đây!

Trong cuốn “Cuộc chiến triền miên” của tác giả người Mỹ: J. P Harison, xuất bản năm 1982, mô tả về cuộc càn Xêđaphôn đã viết: “Có một số vùng bị đánh phá bình quân 27 trái bom trên một mét vuông”. Những trận mưa bom B52, mưa pháo trên đây đã có rất nhiều sách và tài liệu đã viết cùng với lời kể của những nhân chứng lịch sử, những con người đang có mặt tại Nam Bến Cát ngày trận càn xảy ra.
 
Trời mờ mờ sáng, tiếng nổ của pháo đã ngớt dần, ngớt dần. Trong vài phút tạm yên, hầm nào còn tồn tại, anh em cũng vội vã bò lên mặt đất trinh sát tình hình. Hỡi ơi! Thật là kinh khủng chưa từng thấy, cả một miền cây xanh ngút ngàn che chắn tầm mắt người ta mới hôm qua là như thế, mà nay cây cối ngã hết, nằm ngả bằng địa, mặt đất xáo trộn, cây ngổn ngang bật gốc, rễ chổng lên trời. Đất đỏ trộn lẫn lá xanh loang lổ. Một vùng trời bằng địa tan tành tơi tả rộng bao la, nhìn xa tắp không còn gì che tầm mắt. Mấy xóm ấp, nhà cửa của dân tan hoang không còn một mảnh, loáng thoáng còn những cây đứng nghiêng ngả, cành lá lả tả xơ xác bầm giập. Cánh đồng An Điền mướt xanh chạy dài thẳng tắp từ bìa rừng ra tới tận sông Sài Gòn bát ngát xanh là thế, bây giờ trông như tổ ong đỏ bỏ không, toàn lỗ hố bom dày đặc, đất cát vùi lấp không còn màu xanh. Trước kia khó có dịp phóng được tầm mắt tới một trăm mét, mà bây giờ cây cối ngả rạp bằng địa, nhìn xa tắp tới ngút mắt, thật là tàn khốc. Sức tàn phá và huỷ diệt của bom đạn Mỹ đến thế là cùng. Liệu con người đang ở trong đấy sẽ ra sao! Thiệt hại hẳn lớn lao lắm.

Bỗng có tiếng động cơ ầm ì từ xa vọng lại, rồi phía nào cũng tiếng động rần rần, rồi những chiếc “nồi đồng” dàn hàng ngang xuất hiện. Xe ủi đất đã xếp từng hàng từng hàng. Xe ủi đất to lừng lững trông hung dữ như con ác quỷ chở thần chết đang từ từ bò lên, bò lên, bắt đầu ủi. Như con bọ hung hăng tiết, chúng cứ thi nhau dũi đất, xới tung cả gốc cây, mỏm đá mô đất, quần ngang, quần dọc, quần xéo như đan lưới. Trừ những chỗ hố bom đìa đã khoét sâu, còn lại là xe ủi xới tới xới lui tung tành hết. Chúng ủi đất lên tìm hầm, tìm địa đạo, xúc qua xới lại, ủi không chừa một chỗ nào. Có những vị trí anh em luồn chui lên “đài quan sát trong lòng đất” nhìn qua ống quan sát thấy gần ngay hàng xe ủi, sém đụng, lại phải lập tức chui xuống thông báo tình hình và rút sâu nữa xuống địa đạo. Có lúc người dưới địa đạo nghe rõ cả tiếng rít của xích xe tăng lăn trên đầu. Cũng có đoạn hầm địa đạo đêm qua không trúng bom, nhưng bị chấn động đã nghiêng ngả, sáng nay xe ủi tràn lên cán trúng, sập lép, sập hẳn.

Nơi đây, miền Tây và Nam huyện Bến Cát tỉnh Bình Dương, vùng căn cứ cách mạng đang có rất nhiều cơ quan đóng. Từ mấy ngày hôm trước, ở đây ta đã có những tin tức được báo động và những dấu hiệu sắp sửa xảy ra trận càn lớn. Và bây giờ ngay giữa đêm tối, chuyện đó đã tới!

Các cơ quan đóng tại căn cứ địa đạo thì mọi người rút hết xuống hầm, nhưng những người mới từ nơi khác chạy sang, hoặc đi công tác qua thì thật là gay go vì không có đủ hầm hố trú ẩn. Họ chạy tán loạn khắp nơi trong đêm tối, nương trong rừng, trên cánh đồng. Bom pháo dội suốt đêm qua, cùng với đất và cây nhào xới, hẳn số người này làm sao tránh khỏi thương vong! Người chết nhiều lắm.

Tin tức nhận được lúc này là địch càn có quy mô lớn, hết vùng Tây và Nam Bến Cát, bao vây toàn bộ vùng Nam Bến Cát, gồm ba xã : An Điền, Phú An, An Tây. Lính Mỹ trực tiếp càn, với quyết tâm “tìm diệt”, “hủy diệt” xiết chặt vòng vây, tiêu diệt tất cả, không để một ai sống sót. Quân nguỵ chỉ hỗ trợ vòng ngoài cho lính Mỹ trực tiếp càn. Quả đúng như chiến thuật trận càn Xêđaphôn mà người Mỹ đã đặt tên là trận càn “bóc vỏ trái đất” với phương pháp “tát nước bắt cá” và kiên quyết triệt để thực hiện đến cùng “một con chuột cũng không chạy thoát”!

Quy mô trận càn vô cùng lớn với 25 ngàn quân Mỹ, gồm những sư đoàn khét tiếng càn quét hiện đại như: Red Big One1, Bộ binh số 25... Red Big One ở Bến Cát, Lai Khê tấn công xuống từ hướng Bắc, Đông Bắc xuống. Sư đoàn bộ binh số 25 là “đơn vị có khả năng giải quyết nhanh chóng chiến trường vùng nhiệt đới” được tôn là “Tia chớp nhiệt đới” ở Củ Chi, Đồng Dù tấn công qua, kết hợp không quân, pháo binh, xe ủi xe tăng, bộ binh, thuỷ quân lục chiến, chặn đứng ba hướng đường bộ và hướng đường sông từ Sài Gòn lên. Lữ đoàn dù 173 của nguỵ thì hỗ trợ đánh kết hợp ở vòng ngoài. Trận càn sẽ kéo dài với mục đích “tát nước bắt cá”, “tìm diệt”, ủi sạch, xúc hết, bao vây tiêu diệt, nhổ hết cỏ cả vùng căn cứ cách mạng này, bảo đảm vành đai an toàn cho Sài Gòn, khi nào đạt bằng được mục đích mới rút quân.

Các cơ quan đóng trong địa bàn thì đã sẵn có hầm hào, dân trong vùng cũng chuẩn bị nơi ẩn nấp khá kiên cố. Riêng một số đoàn cán bộ đi công tác qua, những đơn vị và số đông dân từ Củ Chi vì lánh bom đạn mà chạy qua bên này sông thì gặp gay go to bởi không bố trí được hầm hào trú ẩn. Họ tạm thời vào một số hầm nhà dân, và lánh tạm vào hầm các cơ quan nhưng không đủ. Một số trú ẩn vào các công sự, trên khắp cánh đồng, trên bờ kênh bờ đìa. Số người này bị thiệt hại khá nặng ngay trong ngày đầu tiên bom đạn rải xuống Nam Bến Cát. Sang đêm hôm sau, một số nhận được tin trận càn bên Bến Cát này còn khốc liệt hơn bên Củ Chi và sẽ kéo dài, nên những người này lại vội vàng vượt sông quay trở lại bên Củ Chi. Người nào ngay đêm thứ hai quay trở về Củ Chi thì thoát, còn người nào sang đêm thứ ba định vượt sông đều bị từng tốp lính phục kích bên bờ sông bắn chết hết. Xác người chết nằm la liệt trên khắp cánh đồng, trên bờ sông và dưới dòng sông. Bom đã không chừa ai, đạn của lính phục kích trong đêm nhằm bắn những người vượt sông cũng không chừa một ai.
 

Có thể bạn quan tâm

Top