Nam hóng phốt
Pần cùng đạo tặc
5 ngày nữa là tròn một năm tao từ bệnh viện dã chiến khỏi bệnh và được về nhà. chuyện này bắt đầu từ hồi tháng 7 lúc đó tao ở nha trang . lúc đó dịch căng nhưng được cái hay phát đồ ăn từ thiện chuyện cũng chẳng có gì , nếu không nhờ cái ngày định mệnh ấy mẹ tao bị nhiễm covid thế là cả nhà tao bị trở thành f1 xong cái đi cách ly luôn. vào trong khu cách ly f1 tao nói thật ở đó đéo khác gì ở tù. ngày đầu vào đó vì chuyến xe chở tao lên là chuyến cuối nên lên đến nơi thì đéo còn cơm để ăn. thành ra đi từ lúc 8h tối tao phải nhịn 1 phát đến sáng luôn, sáng mở mắt ra là 1 bữa cơm đầy đủ, theo tao đánh giá hộp cơm này khoảng 20k. xong nó cấp cho mỗi người 1 chai nước, phòng tao ở 7 người có người uống nước nhiều uống hết trai nước đó trước bữa trưa. thì mới biết là 1 ngày nó cho 3 bữa sáng,trưa,chiều,tối uống hết thì tự chịu. nên lúc đó ai đi mà chuẩn bị đầy đủ như bình nước . dây điện, phích cắm, quạt thì coi như đi nó chả thiếu thứ gì. mà trong khu f1 phải nói là nó nóng như cái lò, tao thanh niên lúc đi cứ chủ quan đi vài bữa là về có gì đâu nên chỉ cầm đúng 3 bộ đồ với ít mì tôm nhưng đéo cầm phích đun sôi nên mì tôm cũng gần như chả ăn gói nào. ngày thứ 2 ở khu cách ly f1 thì tao biết tin nếu trong phòng cách ly f1 có người bị nhiễm và trở thành f0 thì mọi người chung phòng đều phải ở thêm 14 ngày. khi tao nghe tin đó như sét đánh ngang tai xong đầy tao nghĩ thôi chết mẹ rồi kiểu này nếu xui ở 2 3 tháng chưa được về. mà đúng thế thiệt ở khu tao cách ly dãy bên cạnh có 1 bà ở 50 ngày vẫn f1 chưa được về. vì cứ 3 ngày test 1 lần thì trong phòng bả lại có 1 người dính. người dính thì chuyển lên khu cách ly tập chung cái này tao kể sau. cứ như thế phòng bả còn 4 5 người thì thêm người mới vào cho đủ số lượng. mọi chuyện cứ thế êm đẹp trôi qua cho đến ngày thứ 3 tao ở đó. buổi sáng nó gọi dậy để đo thân nhiệt từ lúc 6h xong ăn sáng các kiểu thì 7h từng phòng xuống test. test ở đây toàn bác sĩ test nên ngoáy sâu vl tao cảm nhận được nó chạm cuống họng tao luôn, sáng test xong thì trưa chiều ăn cơm bình thường. cho đến buổi tối tao nhận ra là mình đéo còn khả năng ngửi nữa. xong tao nghĩ chết mẹ rồi đi có khi nào mình dính không ta. tao lật đật dậy chạy xuống nhà vệ sinh lấy bột giặt nhét vô mũi thì đúng là đéo ngửi được gì thật. xong tao bóc gói dầu gội xmen lên thì cũng đéo có gì. từ lúc đó là tao xác định thôi kiểu này lên khu cách ly tập chung rồi.buổi sáng ngày t4 tao lo lắng không nguôi vì chỉ nghĩ lên đó không quen ai. nhưng cái gì đến rồi cũng phải đến trong buổi sáng đó tao nhận được giấy chuyển phòng dành cho f0, trong phòng tao cũng có 2 người nữa bị dính nên tao nghĩ à may quá ít nhất cũng có người quen biết đi chung cho vui.thế là tao được chuyển thẳng qua cái phòng cho f0 để chờ xe cấp cứu chở lên khu cách ly tập chung. đúng 6h tối thì có mấy ông bộ đội đến lấy tên tuổi nhà ở đâu xong phát cho mỗi người 1 bộ đồ y tế màu xanh như cái áo mưa á để mặc. cùng với 1 hộp khẩu trang 1 kính chống bắn, xong xuôi thì sách hành lí lên xe thôi. và từ lúc đó mọi cuộc vui của tao mới bắt đầu . nếu bài này của tao được 100 voka thì tao sẽ kể nốt 20 ngày tao ở trên đó. và trên khu cách ly tập chung có gì khác khu f1 tao sẽ kể sau. chứ kể đến đây mỏi tay vcl
