Kim cương nó mới chỉ nổi những năm gần đây thôi, thực chất nó là mặt hàng xa xỉ hơn là tài sản, vì giống như đồ cổ hoặc những thứ xa xỉ phẩm khác nó chỉ có giá trị khi còn có cầu thì vẫn có nhu cầu bán mua- trao đổi, còn vàng nó được sử dụng như một loại bản vị tiền tệ, nó đc khai thác từ thời xa xưa, từ thời đồ đồng, con người La mã đã sử dụng nó để trao đổi hàng hóa, nó khá dễ để phân tích tuổi đời hoặc phân tích phần trăm vàng trong tổng khối lượng khác với Kim cương nó chỉ là hàng xa xỉ phẩm nó ko được bất cứ quốc gia nào lưu trữ hoặc sử dụng như một loại bản vị tiền tệ, và tất nhiên thứ gì theo trao lưu thì cũng sẽ sớm tàn, ví dụ nếu mày đi định giá 1 loại kim cương thì mày có thể cho ra 9 kết quả khác nhau với 10 cửa hàng tùy thuộc vào độ uy tín của tờ giấy cam kết gọi là (GIA) tùy mỗi tiệm tin tưởng vào cái gì, nhưng vàng thì chỉ có 1, loại 999.9 hay loại 999, 98, tuổi vàng 10K,14K,18K,24K hay vàng trang sức, dễ ẹc, và nó tồn tại lâu đời, qua nhiều thời kỳ , nhiều thế hệ, còn kim cương thì tao ko chắc,
-------
thông tin thêm:
- Tính đồng nhất (Homogeneity): vàng là nguyên tố hóa học (AU). Vàng 24K ở Việt Nam, Mỹ hay thời La Mã thì cấu trúc nguyên tử vẫn y hệt nhau, đo tuổi vàng bằng máy quang phổ là ra ngay kết quả chuẩn xác. Kim cương thì ngược lại, giá trị của nó bị thao túng bởi "tiêu chuẩn 4C" (Carat, Clarity, Color, Cut) và dựa thêm một tiêu chuẩn dựa là giấy (GIA) mang tính định tính rất cao. Mang một viên kim cương đi 10 tiệm, mỗi ông thợ nhìn qua kính lúp phán một kiểu là chuyện cơm bữa.
- Trò chơi độc quyền và giá trị ảo: Kim cương thực chất là một cú lừa marketing vĩ đại nhất lịch sử của tập đoàn De Beers từ thế kỷ 20 với câu slogan "A Diamond is Forever". Họ độc quyền khai thác, găm hàng để tạo sự khan hiếm giả tạo. Vàng thì không ai độc quyền được toàn bộ trữ lượng trên Trái Đất.
- Thanh khoản và lưu trữ quốc gia: Không có ngân hàng trung ương nào trên thế giới trữ kim cương trong kho dự trữ ngoại hối để bảo chứng cho đồng tiền của họ cả. Họ chỉ trữ Vàng (và ngoại tệ mạnh). Vàng là "hầm trú ẩn" cuối cùng khi hệ thống tài chính sụp đổ. Kim cương lúc đó chỉ là những viên đá lấp lánh không thể ăn, cũng khó quy đổi ra bát cơm.
Còn Vàng ko phải ko có những vấn đề này nhưng mày cần hiểu rõ, c
ái trò phổ biến nhất của các tiệm vàng nhỏ lẻ truyền thống là
ăn bớt tuổi vàng. Họ bán cho mày vàng nói là 18K (75% vàng nguyên chất) nhưng thực tế có khi chỉ đạt 68% - 70% (vàng non tuổi).
- Thủ đoạn: Người mua bình thường không ai mang sợi dây chuyền đi kiểm định quang phổ. Khi mày mang lại chính tiệm đó bán, họ sẽ mua lại đúng giá họ niêm yết (vì họ biết thừa tuổi vàng của họ). Nhưng nếu mày mang sang tiệm khác bán, tiệm khác đo ra thiếu tuổi sẽ ép giá mày thê thảm, như vậy uy tín tiệm vàng lâu năm của mày sẽ bay đi trong chốc lát, 1 chỉ có 13-14 triệu ( giá hiện tại tháng 7-2026) nhưng mày lại bán vàng đểu, khi tao cần bán mà tao mang đi chỗ khác bán ra tuổi vàng ko như cam kết, thì mày sẽ đánh bị rớt uy tín tiệm thê thảm, còn nếu mở tiệm mới thì hầu như chả ai vào mua vì người ta sợ điều như vậy thôi, chỉ có tiệm nào làm ăn lâu năm người ta mới tới mua là vì vậy,
- Phí chế tác "trên trời": Vàng trang sức thường bị đẩy tiền công chế tác lên rất cao để bù vào phần chênh lệch giá vàng, và khoản này sẽ "bốc hơi" 100% ngay khi mày bước chân ra khỏi tiệm.
cuối cùng vì sao kim cương và vàng là 2 ranh giới khác nhau rõ ràng ?
- Vàng là mạch máu của nền kinh tế ngầm và là tài sản tích trữ quốc dân.
- Nó có giá trị vật chất thật, cân đong đo đếm được. Dù tiệm vàng có gian lận tuổi, thì cục vàng đó vẫn có giá trị quy đổi ra tiền mặt rất nhanh, còn kim cương thì không, khi mày ko có giấy GIA hoặc kim cương giả thì coi như số tiền mày bỏ ra bốc hơi 100%.
- Và cuối cùng Vàng là nồi cơm chung mang tính nhạy cảm quốc gia. Nếu một cá nhân đứng ra bóc phốt các tiệm vàng một cách vô căn cứ hoặc gây hoang mang dư luận, nó không chỉ ảnh hưởng đến một vài cửa hàng, mà có thể kích hoạt tâm lý hoảng loạn, người dân ồ ạt đi rút tiền mua vàng hoặc chen nhau bán tháo, gây bất ổn an ninh tiền tệ quốc gia ngay lập tức.
----
tao lấy dẫn chứng cuộc tranh luận từ cuốn " The wealth of nation - của Adam smith " trong chương định giá hàng hóa và tiền tệ những chương đầu tiền