Chuyện hóa đơn quán cà phê và trải nghiệm khám bệnh tại ĐHYD

Xamvn7193

Bò lái xe
Tính tao quan tâm đến trải nghiệm nên có một số quan sát.

Tao hay đi cà phê thì thấy là lần nào thanh toán họ cũng gửi lại tao một tờ hóa đơn, nhưng chả bao giờ tao cần. Thiết kế của mấy quán cà phê là khách mua hàng thì mặc định là gửi hóa đơn cho khách, tức là họ ngầm cho rằng phần lớn mọi người đều cần hóa đơn. Nhưng điều này có đúng không? Khách hàng cá nhân như tao đến quán cà phê thì thực khó mà nghĩ ra một lý do để cần dùng đến hóa đơn thanh toán, ngoài mật khẩu WIFI và tổng tiền đơn hàng. Hai thông tin này hoàn toàn có thể được cung cấp một cách dễ dàng cho khách, thông qua một màn hình nhỏ ngay quầy thanh toán chẳng hạn.

Như vậy mặc định của việc gửi hóa đơn nên là Không, ai cần thì mình gửi. Đất TP này có biết bao nhiêu quán cà phê, mỗi quán đều giảm thiểu số lượng hóa đơn không cần thiết thì sẽ tiết kiệm được không ít giấy và trải nghiệm của khách hàng cũng tinh gọn hơn. Ví tao toàn những tờ hóa đơn vô nghĩa.

Chuyện thứ hai là chuyện khám bệnh tại bệnh viện ĐHYD. Nhiều lần đến khám tại ĐHYD, tao thấy người ta xếp hàng dài chờ đăng ký khám bệnh. Thiết kế kiểu này tao thấy không ổn.

Thứ nhất là, khi người bệnh đến khám, họ có tâm lý muốn làm thủ tục khám nhanh chóng. Nhưng họ sẽ phải khai tên, tuổi, số điện thoại, muốn khám gì, đã khám ở đây chưa, và đóng tiền. Vì chỉ có một vài nhân viên nhập liệu và phân bệnh nên tốc độ khá chậm. Bắt họ xếp hàng chờ đợi khá lâu chỉ để xếp vào phòng khám, là chưa chú trọng vào trải nghiệm của khách hàng mục tiêu.

Thứ hai là, sau khi đến phòng khám được chỉ định, người bệnh phải chờ vật vã để đến số. Điều này cũng dễ hiểu và có thể thông cảm được, vì bác sĩ thì ít mà bệnh nhân thì nhiều. Nhưng ở đây có một nghịch lý, là lúc này người bệnh lại có rất nhiều thời gian rảnh, chả biết làm gì ngoài lướt điện thoại chờ lượt.

Vậy tại sao mình không tối ưu trải nghiệm khách hàng bằng cách giản lược quy trình tiếp nhận bệnh, và chuyển phần việc điền thông tin đó cho chính bệnh nhân vào thời điểm họ phải ngồi ngoài phòng khám chờ lượt. Có thể là, người bệnh chỉ cần khai muốn khám gì rồi đóng tiền và đưa cho họ một mã ID. Sau đó tại mỗi phòng khám sẽ có một chiếc máy tính đơn giản dùng để nhập liệu với sự hướng dẫn của y tá nếu cần.

Một lưu ý nữa là, với lượng lớn bệnh nhân đăng ký khám bệnh, số lượng khám cho mỗi phòng lại rất nhỏ. Chẳng hạn 100 bệnh nhân thì 20 bệnh khám nội, 30 khám ngoại v.v. Như vậy điền thông tin tại mỗi phòng sẽ là một việc tối ưu hơn rất nhiều so với điền thông tin tại sảnh.

Khi người ta bận việc quan trọng mà mình bắt họ nhập thông tin thì đúng là phiền phức, nhưng khi người ta rảnh không có gì làm mà mình bắt họ nhập thông tin thì là đang giúp họ.

Nói thêm, thời gian chết của các bệnh nhân đi khám tại các bệnh viện là rất nhiều. Mỗi ngày gải sử một bệnh viện có 1000 người chờ khám, giả sử mỗi người chờ khoảng 10 phút, thì thời gian có thể tận dụng là 166 giờ cho một bệnh viện cho một ngày. Nhân lên cho số lượng bệnh viện trong thành phố, cho 30 ngày mỗi tháng thì chúng ta có biết bao nhiêu là nguồn lực đang lãng phí.

Các bệnh viện hoàn toàn có thể thiết kế một quy trình để tận dụng lượng thời gian chết này để giảm tải công việc cho nhân viên y tế!
 
1. Về hoá đơn
Bỏ qua mấy quán cf cóc
Các chuỗi cf, quán lớn cần hoá đơn để lzi?
. Kiểm soát số lượng bán ra, giá tiền bán ra.
. Khai báo thuế.
. Thể hiện sự chuyên nghiệp.
. Chi phi mua giấy và máy in cung đc tinh để giảm thuế
Vậy câu hỏi là tsao phải đưa hoá đơn cho khách, tự in tự giữ luôn đi hoặc dùng hoá đơn điện tử.
. Để khách biết mình đã dùng gì và giá tiền bao nhiêu.
. Nếu dùng màn hình như m nói, trong trường hợp 10 bàn thanh toán 1 lúc khách lại phải xếp hàng, r kiểm tra bill, gây thời gian chết như câu số 2.
 
Về câu hỏi số 2:
Như m thấy quy trình ở bệnh viện:
1. Tiếp nhận bệnh nhân. Điền thông tin
2. Sơ chẩn
3. Hội chẩn chuyên sâu.
Vậy nếu m là bệnh nhân. M chỉ biết là m đau thôi, nguyên nhân thực tế ko biết như thế nào. M phải phải đi sơ chẩn, mà muốn đi sơ chẩn thì m phải có sổ có thông tin của m.
Cách m nói là lấy thông tin ở nơi chờ đợi sơ chẩn, thực tế là bệnh viện không đủ nhân lực để mỗi khoa có 1 đội lấy thông tin và việc đấy gây lãng phí nhân lực của bệnh viện nên có đk nó cũng k làm.
Còn nữa, khi vào viện m còn chưa biết m phải đi chỗ nào. Gặp bsi nào. Nên đội ngũ tiếp dẫn và ghi thông tin cho m ngay từ ban đầu là hợp lý để hướng dẫn m. Chứ lỡ đau chân xong lang thang trong viện vào khoa sản thì bme.
 
Cs là 1 chuỗi của sự ko tối ưu. Muốn tối ưu phải đồng đều.
 
Cs là 1 chuỗi của sự ko tối ưu. Muốn tối ưu phải đồng đều.
thời buổi CNTT mà cái thằng chuyên trúng thầu cấp sản phẩm cho các cơ sở y tế, uỷ ban thì lại cái thằng phế vật nhất

chỉ giỏi mỗi nổ, đm quảng TNT
 
Về câu hỏi số 2:
Như m thấy quy trình ở bệnh viện:
1. Tiếp nhận bệnh nhân. Điền thông tin
2. Sơ chẩn
3. Hội chẩn chuyên sâu.
Vậy nếu m là bệnh nhân. M chỉ biết là m đau thôi, nguyên nhân thực tế ko biết như thế nào. M phải phải đi sơ chẩn, mà muốn đi sơ chẩn thì m phải có sổ có thông tin của m.
Cách m nói là lấy thông tin ở nơi chờ đợi sơ chẩn, thực tế là bệnh viện không đủ nhân lực để mỗi khoa có 1 đội lấy thông tin và việc đấy gây lãng phí nhân lực của bệnh viện nên có đk nó cũng k làm.
Còn nữa, khi vào viện m còn chưa biết m phải đi chỗ nào. Gặp bsi nào. Nên đội ngũ tiếp dẫn và ghi thông tin cho m ngay từ ban đầu là hợp lý để hướng dẫn m. Chứ lỡ đau chân xong lang thang trong viện vào khoa sản thì bme.
T thích cách suy luận của bác mày...chuẩn éo phải chỉnh
 
có tư chất, nhưng cần xét thêm nhiều yếu tố mới có thể tối ưu
 
Tính tao quan tâm đến trải nghiệm nên có một số quan sát.

Tao hay đi cà phê thì thấy là lần nào thanh toán họ cũng gửi lại tao một tờ hóa đơn, nhưng chả bao giờ tao cần. Thiết kế của mấy quán cà phê là khách mua hàng thì mặc định là gửi hóa đơn cho khách, tức là họ ngầm cho rằng phần lớn mọi người đều cần hóa đơn. Nhưng điều này có đúng không? Khách hàng cá nhân như tao đến quán cà phê thì thực khó mà nghĩ ra một lý do để cần dùng đến hóa đơn thanh toán, ngoài mật khẩu WIFI và tổng tiền đơn hàng. Hai thông tin này hoàn toàn có thể được cung cấp một cách dễ dàng cho khách, thông qua một màn hình nhỏ ngay quầy thanh toán chẳng hạn.

Như vậy mặc định của việc gửi hóa đơn nên là Không, ai cần thì mình gửi. Đất TP này có biết bao nhiêu quán cà phê, mỗi quán đều giảm thiểu số lượng hóa đơn không cần thiết thì sẽ tiết kiệm được không ít giấy và trải nghiệm của khách hàng cũng tinh gọn hơn. Ví tao toàn những tờ hóa đơn vô nghĩa.

Chuyện thứ hai là chuyện khám bệnh tại bệnh viện ĐHYD. Nhiều lần đến khám tại ĐHYD, tao thấy người ta xếp hàng dài chờ đăng ký khám bệnh. Thiết kế kiểu này tao thấy không ổn.

Thứ nhất là, khi người bệnh đến khám, họ có tâm lý muốn làm thủ tục khám nhanh chóng. Nhưng họ sẽ phải khai tên, tuổi, số điện thoại, muốn khám gì, đã khám ở đây chưa, và đóng tiền. Vì chỉ có một vài nhân viên nhập liệu và phân bệnh nên tốc độ khá chậm. Bắt họ xếp hàng chờ đợi khá lâu chỉ để xếp vào phòng khám, là chưa chú trọng vào trải nghiệm của khách hàng mục tiêu.

Thứ hai là, sau khi đến phòng khám được chỉ định, người bệnh phải chờ vật vã để đến số. Điều này cũng dễ hiểu và có thể thông cảm được, vì bác sĩ thì ít mà bệnh nhân thì nhiều. Nhưng ở đây có một nghịch lý, là lúc này người bệnh lại có rất nhiều thời gian rảnh, chả biết làm gì ngoài lướt điện thoại chờ lượt.

Vậy tại sao mình không tối ưu trải nghiệm khách hàng bằng cách giản lược quy trình tiếp nhận bệnh, và chuyển phần việc điền thông tin đó cho chính bệnh nhân vào thời điểm họ phải ngồi ngoài phòng khám chờ lượt. Có thể là, người bệnh chỉ cần khai muốn khám gì rồi đóng tiền và đưa cho họ một mã ID. Sau đó tại mỗi phòng khám sẽ có một chiếc máy tính đơn giản dùng để nhập liệu với sự hướng dẫn của y tá nếu cần.

Một lưu ý nữa là, với lượng lớn bệnh nhân đăng ký khám bệnh, số lượng khám cho mỗi phòng lại rất nhỏ. Chẳng hạn 100 bệnh nhân thì 20 bệnh khám nội, 30 khám ngoại v.v. Như vậy điền thông tin tại mỗi phòng sẽ là một việc tối ưu hơn rất nhiều so với điền thông tin tại sảnh.

Khi người ta bận việc quan trọng mà mình bắt họ nhập thông tin thì đúng là phiền phức, nhưng khi người ta rảnh không có gì làm mà mình bắt họ nhập thông tin thì là đang giúp họ.

Nói thêm, thời gian chết của các bệnh nhân đi khám tại các bệnh viện là rất nhiều. Mỗi ngày gải sử một bệnh viện có 1000 người chờ khám, giả sử mỗi người chờ khoảng 10 phút, thì thời gian có thể tận dụng là 166 giờ cho một bệnh viện cho một ngày. Nhân lên cho số lượng bệnh viện trong thành phố, cho 30 ngày mỗi tháng thì chúng ta có biết bao nhiêu là nguồn lực đang lãng phí.

Các bệnh viện hoàn toàn có thể thiết kế một quy trình để tận dụng lượng thời gian chết này để giảm tải công việc cho nhân viên y tế!
Bệnh viện tuyến trung ương giống như giao thông, càng mở rộng càng lấp đầy. Tao thì toàn đi khám dịch vụ, nên thấy thủ tục nhanh lắm. Việc mày nói thì tưởng là đúng nhưng lại làm tình hình rối rắm hơn, vì bác sĩ chưa biết mày là ai thì sao chỉ định khám gì được.
 
Về câu hỏi số 2:
Như m thấy quy trình ở bệnh viện:
1. Tiếp nhận bệnh nhân. Điền thông tin
2. Sơ chẩn
3. Hội chẩn chuyên sâu.
Vậy nếu m là bệnh nhân. M chỉ biết là m đau thôi, nguyên nhân thực tế ko biết như thế nào. M phải phải đi sơ chẩn, mà muốn đi sơ chẩn thì m phải có sổ có thông tin của m.
Cách m nói là lấy thông tin ở nơi chờ đợi sơ chẩn, thực tế là bệnh viện không đủ nhân lực để mỗi khoa có 1 đội lấy thông tin và việc đấy gây lãng phí nhân lực của bệnh viện nên có đk nó cũng k làm.
Còn nữa, khi vào viện m còn chưa biết m phải đi chỗ nào. Gặp bsi nào. Nên đội ngũ tiếp dẫn và ghi thông tin cho m ngay từ ban đầu là hợp lý để hướng dẫn m. Chứ lỡ đau chân xong lang thang trong viện vào khoa sản thì bme.
Rất chi tiết. Tóm lại nếu điền online được thì sẽ giảm bớt thời gian. Còn chưa biết là ai thì sao mà biết khám gì.
 
Nhưng t là thằng GD BV, t deo thích thay đổi đấy. Kệ bây
Quan trọng giải pháp đấy thế nào. Chứ không sổ toẹt thế được. Như thằng #12 thì có đăng ký online rồi thì cũng giải quyết phần nào. Còn bảo khám rồi mới đăng ký thì lúc đó lại mất thêm nhân lực ra soát lại là ông A này khám gì, tiền nộp chưa, rồi thu tiền thế nào, bệnh gì mà khám thế, đã từng đi khám chưa. Hài hước lắm.
 
Mày có thể đặt vé khám và thanh toán trên app của bệnh viện mà. Đặt xong rồi xách dái đến khám thôi, khỏi xếp hàng.



Phải tìm hiểu trước khi phàn nàn về hệ thống chứ.
 
Tao nói rồi, bị thắt cổ chai ở khâu phòng khám, đéo gỡ nút thắt được thì khỏi bàn làm gì
Tao đề nghị xây thêm 5 cái bệnh dhyd, 10 cái chợ rẫy nữa. Tuyển 10k cán bộ y bác si, đãi ngộ cho tốt vào, lúc đó mày tới bệnh viện khám trong vòng 5 giây, thậm chí nó chích thuốc cho mày xong mà còn chưa kịp nhận ra luôn, mà chẳng thèm áp dụng hệ thống cntt tối tân làm ccg
Mày chịu trả cao hơn. Mọi thứ được giải quyết. Còn không nó vẫn là vòng luẩn quẩn.
 
Uh đó là bài toán con người, xây 5 hay 10 cái bệnh viện thì nhanh, nhưng đào đéo ra đâu cho đủ bác sĩ. Người đẻ ra mỗi ngày mỗi đông, khổ cái là ăn hại đái khai thì nhiều, chứ có chịu học hành đâu, chứ đừng có nói là theo học cái ngành chua nhất là bác sĩ, đòi hỏi phải vừa giỏi vừa kiên nhẫn và hy sinh. Chưa kể bác sĩ giỏi đéo đãi ngộ thì nó bỏ bệnh viện công ra làm bệnh viện tư, cho nên bệnh viện công lại càng quá tải, người dân lại chỉ đủ tiền vào bệnh viện công thôi. Tiền ít thì hít tới đó thôi, đợi chờ tí đi, chứ chẳng lẽ muốn bốc số cái được khám liền
Nguồn lực là khan hiếm, đất chật người đông. Gì cũng ngon bổ rẻ được thì nó lại dễ sống quá
 
Cái hóa đơn mày k hiểu thì tao nghĩ nên đi bv khám thiểu năng trí tuệ :waaaht:
 
Về câu hỏi số 2:
Như m thấy quy trình ở bệnh viện:
1. Tiếp nhận bệnh nhân. Điền thông tin
2. Sơ chẩn
3. Hội chẩn chuyên sâu.
Vậy nếu m là bệnh nhân. M chỉ biết là m đau thôi, nguyên nhân thực tế ko biết như thế nào. M phải phải đi sơ chẩn, mà muốn đi sơ chẩn thì m phải có sổ có thông tin của m.
Cách m nói là lấy thông tin ở nơi chờ đợi sơ chẩn, thực tế là bệnh viện không đủ nhân lực để mỗi khoa có 1 đội lấy thông tin và việc đấy gây lãng phí nhân lực của bệnh viện nên có đk nó cũng k làm.
Còn nữa, khi vào viện m còn chưa biết m phải đi chỗ nào. Gặp bsi nào. Nên đội ngũ tiếp dẫn và ghi thông tin cho m ngay từ ban đầu là hợp lý để hướng dẫn m. Chứ lỡ đau chân xong lang thang trong viện vào khoa sản thì bme.
Cảm ơn mày đã cho thêm thông tin nhưng tao nghĩ là vẫn có thể số hoá việc tiếp nhận khám chữa bệnh ấy chứ. Giống như cái app sức khoẻ thì cần một cơ sở dữ liệu chung mà các bệnh viện có thể đồng bộ truy cập. Ví dụ tao có một tài khoản hồ sơ tên Nguyễn Văn A, nhóm máu chiều cao cân nặng, tiền sử bệnh, đã từng khám chữa ở đâu… bla.. bla… cụ thể. Tất cả sẽ được tích hợp vào app hoặc thẻ chip để sao khi tao đi khám thì quét thẻ cái là ra đủ thông tin để bác sĩ tiếp nhận biết để xử lí, rồi trong quá trình điều trị bác sĩ điều trị cũng có thể biết rõ quá trình bện sử ra sao cần lưu ý gì.

Trong trình khám bệnh đó thì bác sĩ đó cũng cập nhật thêm thông tin luôn để sau này dù khám chỗ khác, bác sĩ khác họ cũng có ther nắm bắt thông tin tốt hơn. Ví dụ bác sĩ S cập nhật: Thằng A này bị dạ dày, anh em bác sĩ sau khám cho nó kê thuốc thì lưu ý vấn đề này…
 
Tính tao quan tâm đến trải nghiệm nên có một số quan sát.

Tao hay đi cà phê thì thấy là lần nào thanh toán họ cũng gửi lại tao một tờ hóa đơn, nhưng chả bao giờ tao cần. Thiết kế của mấy quán cà phê là khách mua hàng thì mặc định là gửi hóa đơn cho khách, tức là họ ngầm cho rằng phần lớn mọi người đều cần hóa đơn. Nhưng điều này có đúng không? Khách hàng cá nhân như tao đến quán cà phê thì thực khó mà nghĩ ra một lý do để cần dùng đến hóa đơn thanh toán, ngoài mật khẩu WIFI và tổng tiền đơn hàng. Hai thông tin này hoàn toàn có thể được cung cấp một cách dễ dàng cho khách, thông qua một màn hình nhỏ ngay quầy thanh toán chẳng hạn.

Như vậy mặc định của việc gửi hóa đơn nên là Không, ai cần thì mình gửi. Đất TP này có biết bao nhiêu quán cà phê, mỗi quán đều giảm thiểu số lượng hóa đơn không cần thiết thì sẽ tiết kiệm được không ít giấy và trải nghiệm của khách hàng cũng tinh gọn hơn. Ví tao toàn những tờ hóa đơn vô nghĩa.

Chuyện thứ hai là chuyện khám bệnh tại bệnh viện ĐHYD. Nhiều lần đến khám tại ĐHYD, tao thấy người ta xếp hàng dài chờ đăng ký khám bệnh. Thiết kế kiểu này tao thấy không ổn.

Thứ nhất là, khi người bệnh đến khám, họ có tâm lý muốn làm thủ tục khám nhanh chóng. Nhưng họ sẽ phải khai tên, tuổi, số điện thoại, muốn khám gì, đã khám ở đây chưa, và đóng tiền. Vì chỉ có một vài nhân viên nhập liệu và phân bệnh nên tốc độ khá chậm. Bắt họ xếp hàng chờ đợi khá lâu chỉ để xếp vào phòng khám, là chưa chú trọng vào trải nghiệm của khách hàng mục tiêu.

Thứ hai là, sau khi đến phòng khám được chỉ định, người bệnh phải chờ vật vã để đến số. Điều này cũng dễ hiểu và có thể thông cảm được, vì bác sĩ thì ít mà bệnh nhân thì nhiều. Nhưng ở đây có một nghịch lý, là lúc này người bệnh lại có rất nhiều thời gian rảnh, chả biết làm gì ngoài lướt điện thoại chờ lượt.

Vậy tại sao mình không tối ưu trải nghiệm khách hàng bằng cách giản lược quy trình tiếp nhận bệnh, và chuyển phần việc điền thông tin đó cho chính bệnh nhân vào thời điểm họ phải ngồi ngoài phòng khám chờ lượt. Có thể là, người bệnh chỉ cần khai muốn khám gì rồi đóng tiền và đưa cho họ một mã ID. Sau đó tại mỗi phòng khám sẽ có một chiếc máy tính đơn giản dùng để nhập liệu với sự hướng dẫn của y tá nếu cần.

Một lưu ý nữa là, với lượng lớn bệnh nhân đăng ký khám bệnh, số lượng khám cho mỗi phòng lại rất nhỏ. Chẳng hạn 100 bệnh nhân thì 20 bệnh khám nội, 30 khám ngoại v.v. Như vậy điền thông tin tại mỗi phòng sẽ là một việc tối ưu hơn rất nhiều so với điền thông tin tại sảnh.

Khi người ta bận việc quan trọng mà mình bắt họ nhập thông tin thì đúng là phiền phức, nhưng khi người ta rảnh không có gì làm mà mình bắt họ nhập thông tin thì là đang giúp họ.

Nói thêm, thời gian chết của các bệnh nhân đi khám tại các bệnh viện là rất nhiều. Mỗi ngày gải sử một bệnh viện có 1000 người chờ khám, giả sử mỗi người chờ khoảng 10 phút, thì thời gian có thể tận dụng là 166 giờ cho một bệnh viện cho một ngày. Nhân lên cho số lượng bệnh viện trong thành phố, cho 30 ngày mỗi tháng thì chúng ta có biết bao nhiêu là nguồn lực đang lãng phí.

Các bệnh viện hoàn toàn có thể thiết kế một quy trình để tận dụng lượng thời gian chết này để giảm tải công việc cho nhân viên y tế!
Vụ quán cafe thì t có thể trả lời cho m. M ko cần bill khi u cafe là chuyện của m, nhưng t cũng cần quản lý lính t , nếu ko in bill là ko qua máy tính, nó sẽ bỏ túi riêng nhé. Còn cái bill đưa m đéo phải hóa đơn gtgt đâu. Thân ái
 

Có thể bạn quan tâm

Top