Chuyên mục: Trẻ con lý luận, xamer vào cho ý kiến

HaoNam_BH

Bò lái xe
Con người thằng đéo nào sống cũng cần phải tin vào một cái gì đó, cái niềm tin này hiện diện dưới nhiều hình thức: có thằng gọi là lý tưởng, có thằng gọi là nguyên tắc của bản thân, cũng có thằng nói là bản năng,… Nhưng tựu chung lại 1 điểm là nó khiến mày nhất quán trong hành động, cách cư xử từ đó hình thành nên tính cách, nhân sinh quan, cách mày nhìn nhận đánh giá cuộc sống.

Niềm tin này được hình thành từ 2 yếu tố: Bẩm sinh (cha mẹ sinh con trời sinh tính) và Môi trường.

Nếu mày là thằng có 2 yếu tố trên đồng nhất, tức Bẩm sinh và Môi trường phù hợp với nhau thì sẽ không bị mâu thuẫn nội tâm,thoải mái trong tư tưởng, cứ thế mà tiến lên trong cuộc sống. Tất nhiên không đảm bảo sẽ giàu có hay thành công vì cái này còn phụ thuộc vào trí tuệ.

Nếu mày có 2 yếu tố trên không đồng nhất, tức xảy ra mâu thuẫn giữa bản thân và môi trường, thì sẽ chia ra 2 kiểu:

Loại thứ nhất, cố biến bản thân theo môi trường. Mày hoàn toàn quy phục môi trường, tin hoàn toàn những gì môi trường đem đến, bỏ đi cái tôi bản thân. Biểu hiện là hay tự ái, thèm được công nhận, thích hùa theo đám đông vì cảm thấy mình được thuộc về một cái gì đó lớn lao, đúng đắn.

Loại thứ hai, mày giữ bản thân đối chọi với môi trường. Mày luôn thấy bế tắc, bất mãn với cuộc sống nhưng đéo thể nào thoát ra được. Lúc này mày có 2 lựa chọn: trở thành thằng loại thứ nhất tao đã nêu ở trên, hoặc cực đoan hóa chống lại cả xã hội (mà bọn số đông gọi mày là phản động, tội phạm,…). Nhưng liệu có lối thoát nào cho mày? Có một niềm tin, học thuật, lý thuyết nào để mày bấu víu mà sống tiếp, thậm chí sống tốt. Niềm tin đó phải giải quyết được vấn đề giữ nguyên vẹn cái tôi của mày nhưng đồng thời hài hòa với môi trường mày sống hoặc ít nhất giúp mày có động lực sống tiếp (kiểu hứa hẹn về một tương lai tốt hơn) hoặc cũng có thể khiến mày sống ung dung trong cái môi trường mà mày đéo hòa hợp được.

Tóm lại thì tao vừa tìm ra cái niềm tin đó, đéo biết nó có trụ được với mọi sự tấn công từ môi trường không, tao nghĩ là có, nhưng nếu không thì tao sẽ tiếp tục tìm kiếm, vì tao đéo muốn cực đoan hóa bản thân.

Còn các xamer thì sao? Chúng mày thuộc dạng nào, thấy tao viết có đúng không hay là đang sảng, xàm Lồn cái đéo gì không. Hãy cho tao nhận xét, biết đâu tao học được cái gì hay ho.
 
Mày tự nghĩ ra hay từ sách vở nào?
Tư duy của mày đúng, tao chỉ diễn đạt lại bằng thuật ngữ chuẩn hơn. Mày có thể sử dụng thuật ngữ để google và đọc thêm.
Đầu tiên, cái mày gọi là niềm tin. Theo mô tả, cái đó nên gọi là quan điểm về hiện sinh (theo triết của tây), hoặc tam quan (theo triết của tàu). Quan điểm hiện sinh, như mày nói, có thể từ bên trong hoặc bên ngoài, tức là tự suy nghĩ mà ra hoặc được dạy cho biết.
Khi giá trị hiện sinh từ bên trong và bên ngoài tương đồng, thì ok. OK đéo phải là tốt, đơn giản là nó ok thôi. Một đứa ngu, không có suy nghĩ hiện sinh, được dạy cho 1 hệ thống niềm tin nào đó, nó tin vậy, đó là ok. Một đứa đéo học hành, tự tạo ra 1 hệ thống niềm tin riêng cho mình, nó tin vậy, đó là ok.
Khi quan điểm hiện sinh từ bên trong và bên ngoài khác nhau, thì nó gây ra khủng hoảng. Khủng hoảng hiện sinh (existential crisis). Khi này mày phải chọn 1 trong 2, tin vào cái mình tự suy nghĩ hoặc tin vào cái mình được dạy cho. Từ khoá cho mày: philosophical suicide (tự sát về mặt triết học).
 
Mày tự nghĩ ra hay từ sách vở nào?
Tư duy của mày đúng, tao chỉ diễn đạt lại bằng thuật ngữ chuẩn hơn. Mày có thể sử dụng thuật ngữ để google và đọc thêm.
Đầu tiên, cái mày gọi là niềm tin. Theo mô tả, cái đó nên gọi là quan điểm về hiện sinh (theo triết của tây), hoặc tam quan (theo triết của tàu). Quan điểm hiện sinh, như mày nói, có thể từ bên trong hoặc bên ngoài, tức là tự suy nghĩ mà ra hoặc được dạy cho biết.
Khi giá trị hiện sinh từ bên trong và bên ngoài tương đồng, thì ok. OK đéo phải là tốt, đơn giản là nó ok thôi. Một đứa ngu, không có suy nghĩ hiện sinh, được dạy cho 1 hệ thống niềm tin nào đó, nó tin vậy, đó là ok. Một đứa đéo học hành, tự tạo ra 1 hệ thống niềm tin riêng cho mình, nó tin vậy, đó là ok.
Khi quan điểm hiện sinh từ bên trong và bên ngoài khác nhau, thì nó gây ra khủng hoảng. Khủng hoảng hiện sinh (existential crisis). Khi này mày phải chọn 1 trong 2, tin vào cái mình tự suy nghĩ hoặc tin vào cái mình được dạy cho. Từ khoá cho mày: philosophical suicide (tự sát về mặt triết học).
Tao cố gắng tổng hợp lại những suy nghĩ của tao nhưng thiếu kiến thức nên hơi lộn xộn. Mày viết dễ hiểu hơn thật.
Thank you mày, tao sẽ tìm hiểu, nhưng mày có lời khuyên gì cho tao ko? Gì cũng đc hehe
 
Tao cố gắng tổng hợp lại những suy nghĩ của tao nhưng thiếu kiến thức nên hơi lộn xộn. Mày viết dễ hiểu hơn thật.
Thank you mày, tao sẽ tìm hiểu, nhưng mày có lời khuyên gì cho tao ko? Gì cũng đc hehe
Đéo có lời khuyên gì đâu, mỗi thằng một quan điểm chứ có ai hơn ai đâu mà khuyên. Nhưng cố gắng đào sâu vô cái mày tin, để mày thực sự hiểu nó. Tao chỉ sợ loại ba phải, ai nói gì tin nấy đéo có hệ thống niềm tin riêng thôi
 
vậy thì phát triển lên nó sẽ trở thành đạo (tôn giáo), đảng phái (chính trị) phải không? Quan trọng là từ cái niềm tin ấy có phát triển lên đc k.
 
thằng này viết hay nhỉ , tiếc rằng mấy đứa trả lời toàn cmt rác
 
Con người thằng đéo nào sống cũng cần phải tin vào một cái gì đó, cái niềm tin này hiện diện dưới nhiều hình thức: có thằng gọi là lý tưởng, có thằng gọi là nguyên tắc của bản thân, cũng có thằng nói là bản năng,… Nhưng tựu chung lại 1 điểm là nó khiến mày nhất quán trong hành động, cách cư xử từ đó hình thành nên tính cách, nhân sinh quan, cách mày nhìn nhận đánh giá cuộc sống.

Niềm tin này được hình thành từ 2 yếu tố: Bẩm sinh (cha mẹ sinh con trời sinh tính) và Môi trường.

Nếu mày là thằng có 2 yếu tố trên đồng nhất, tức Bẩm sinh và Môi trường phù hợp với nhau thì sẽ không bị mâu thuẫn nội tâm,thoải mái trong tư tưởng, cứ thế mà tiến lên trong cuộc sống. Tất nhiên không đảm bảo sẽ giàu có hay thành công vì cái này còn phụ thuộc vào trí tuệ.

Nếu mày có 2 yếu tố trên không đồng nhất, tức xảy ra mâu thuẫn giữa bản thân và môi trường, thì sẽ chia ra 2 kiểu:

Loại thứ nhất, cố biến bản thân theo môi trường. Mày hoàn toàn quy phục môi trường, tin hoàn toàn những gì môi trường đem đến, bỏ đi cái tôi bản thân. Biểu hiện là hay tự ái, thèm được công nhận, thích hùa theo đám đông vì cảm thấy mình được thuộc về một cái gì đó lớn lao, đúng đắn.

Loại thứ hai, mày giữ bản thân đối chọi với môi trường. Mày luôn thấy bế tắc, bất mãn với cuộc sống nhưng đéo thể nào thoát ra được. Lúc này mày có 2 lựa chọn: trở thành thằng loại thứ nhất tao đã nêu ở trên, hoặc cực đoan hóa chống lại cả xã hội (mà bọn số đông gọi mày là phản động, tội phạm,…). Nhưng liệu có lối thoát nào cho mày? Có một niềm tin, học thuật, lý thuyết nào để mày bấu víu mà sống tiếp, thậm chí sống tốt. Niềm tin đó phải giải quyết được vấn đề giữ nguyên vẹn cái tôi của mày nhưng đồng thời hài hòa với môi trường mày sống hoặc ít nhất giúp mày có động lực sống tiếp (kiểu hứa hẹn về một tương lai tốt hơn) hoặc cũng có thể khiến mày sống ung dung trong cái môi trường mà mày đéo hòa hợp được.

Tóm lại thì tao vừa tìm ra cái niềm tin đó, đéo biết nó có trụ được với mọi sự tấn công từ môi trường không, tao nghĩ là có, nhưng nếu không thì tao sẽ tiếp tục tìm kiếm, vì tao đéo muốn cực đoan hóa bản thân.

Còn các xamer thì sao? Chúng mày thuộc dạng nào, thấy tao viết có đúng không hay là đang sảng, xàm lồn cái đéo gì không. Hãy cho tao nhận xét, biết đâu tao học được cái gì hay ho.
Mày tìm ra niềm tin đó năm bao nhiêu tuổi? Với kinh nghiệm của bản thân thì tao nghĩ 2 kiểu mày nêu đều không ổn.

1 là quy phục môi trường, nếu mày quy phục được hoàn toàn, thì có nghĩa rằng 1 phần trong mày từ khi bẩm sinh đã chết. Nếu môi trường xung quanh mày cố định mãi như vậy, thì không sao, nhưng chỉ cần nó thay đổi thì mày sẽ lại khủng hoảng.

2 là chống lại môi trường. Cũng được nhưng có nhiều khi sẽ là chống lại nhưng thứ tạo ra mày. Nếu khả năng chống đối của mày đủ mạnh thì 1 là mày sẽ thay đổi được môi trường, 2 là mày sẽ chết (nghĩa đen) hoặc kết thúc cuộc đời trong tù tội hoặc ma tuý.

Nói chung cách nào cũng sẽ có đổ máu cả. Thay vào đó tao thấy có giải pháp gọi là đi giữa 2 đường. Không hẳn là 1 cũng không hẳn là 2. Mày vừa xoay chuyển môi trường chứ không chống lại môi trường. Mày hiểu rõ bản thân muốn gì, không dập tắt nó mà giữ cho cái tôi vừa đủ.

Con đường này gọi tao gọi là bám lấy đời mà sống. Sau một thời gian mày sẽ thấy là ai cũng cần phải học cách thích nghi để sống lâu nhất có thể, nhưng vẫn đến đích. Chứ không phải là dồn sức nhất thời để xuyên phá tất cả, lành làm gáo vỡ làm muôi. Cái tư tưởng đó dù có thể thành công, chỉ là hạt cát so với biển sa mạc của thất bại.
 
vậy thì phát triển lên nó sẽ trở thành đạo (tôn giáo), đảng phái (chính trị) phải không? Quan trọng là từ cái niềm tin ấy có phát triển lên đc k.
Nó chỉ là lý thuyết về hiện sinh thôi my fen. Đại đa số con người đều không có 1 hệ thống hiện sinh rõ ràng, nhưng đéo sao hết.
Nếu hệ thống niềm tin của mày đủ vững mạnh, mày có thể thuyết phục người khác tin vào, từ đó sẽ dẫn tới đạo phái (cult). Từ cult mà đến religion thì còn nhiều thứ nữa. Và đó là khi cái quan điểm của m có tính chất thần học, niềm tin,… còn nếu 100% là suy diễn logic thì nó giống 1 phong trào triết học hơn là tôn giáo. Về cái này thì mấy ông triết gia tây đã xào tới xào lui mấy trăm năm.
Chánh trị thì là 1 nhánh khác hẳn rồi, quan điểm triết học hiện sinh chỉ là viên gạch đầu tiên thôi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top