raviclee
Chúa tể đa cấp
Nắng Sài Gòn chưa cao lắm, chỉ tầm 6h mấy nhưng dòng người ngay chợ Tận Bình đã vội vã như chẳng kịp; lấn cả cái vỉa hè hẹp như cái cống mà tao bước.
Hôm nay bắt chước Immanuel Kant; Tao đi bộ; Đi không chủ đích. Cứ đi.
Như ngày ấy tao lội bộ từ cửa Tây chợ BT đến Maire C học cấp ba băng qua Tao Đàn lúc mới thông đường.
Như ngày t cuốc bộ từ Mả Thánh xuống Hồ Xuân Hương lúc trời Đà lạt còn thoảng sương đêm; Ngắm dốc ngắn mù là đà, thấy tình yêu học trò bay xa, xa lắm. Tưởng như thế là xong; có biết đâu chờ t là bao “ cuộc tình không tới” khác?
Như ngày tao hẹn tình đầu ở mấy khúc đường quận Ba rợp bóng cây; T đi bộ ra hẹn em mà trời mưa rào; em thẹn thùng dưới hiên; vì có tán cây che bớt nên những hạt mưa thưa dần để tao nhìn rõ cái e thẹn trong mắt, bàn tay đan vào nhau giữa khung cảnh mờ ảo của tuổi mới lớn.
Rồi đâu còn nữa?
T cố tình lội bộ ra chốn cũ; trước mắt tao giờ chỉ là khung cảnh chiều tà mịt mù loài người; Lề đường chắn thanh ngang cản leo lề. Người đi người lại vẫn cứ vội vã; vẫn vội như chẳng kịp. Chỗ xưa hẹn nhau nay chẳng còn hẹn ra. Quá khứ là thứ đã và sẽ chết.
Go to meeting place, sing alone, rolling stone
Come morning everyone, laugh again with me
Surely come in the morning one day, hello
Tao đi như hòn đá lăn, xong về PVH uống cafe với thằng bạn thân. Tao vô quán kêu to:
“Tía!, cho con bánh cuốn với ly trà đá, đói bụng nha”
“A đm mới đi đâu về mậy, bữa mày cho nó hút xì gà gì tao ngửi k nổi, nó chở tụi nhỏ đi học rồi; nó về liền”
T thế là ngồi đó; hút ké điếu thuốc đắng nghét; nhìn những phút giây trôi qua; nhận ra quá khứ là thứ tiếp diễn; mỗi khắc rôi là quá khứ đã đến. và sẽ đi.
Thế thì, có lẽ nên sống ở hiện tại vậy.
Chắc đến lúc phải bỏ thuốc vậy;
Ngoài kia Sài Gòn vẫn bận rộn vs nắng và trưa;
Nhưng sao t vẫn thấy mênh mông im lặng;
Trong đâu đó ở trí nhớ
Vasta Silentio
t/b: tính đi luôn qua chỗ @Ftm mà xui ông "thần" đã về "vườn ngày đó;
LOL.
Hôm nay bắt chước Immanuel Kant; Tao đi bộ; Đi không chủ đích. Cứ đi.
Như ngày ấy tao lội bộ từ cửa Tây chợ BT đến Maire C học cấp ba băng qua Tao Đàn lúc mới thông đường.
Như ngày t cuốc bộ từ Mả Thánh xuống Hồ Xuân Hương lúc trời Đà lạt còn thoảng sương đêm; Ngắm dốc ngắn mù là đà, thấy tình yêu học trò bay xa, xa lắm. Tưởng như thế là xong; có biết đâu chờ t là bao “ cuộc tình không tới” khác?
Như ngày tao hẹn tình đầu ở mấy khúc đường quận Ba rợp bóng cây; T đi bộ ra hẹn em mà trời mưa rào; em thẹn thùng dưới hiên; vì có tán cây che bớt nên những hạt mưa thưa dần để tao nhìn rõ cái e thẹn trong mắt, bàn tay đan vào nhau giữa khung cảnh mờ ảo của tuổi mới lớn.
Rồi đâu còn nữa?
T cố tình lội bộ ra chốn cũ; trước mắt tao giờ chỉ là khung cảnh chiều tà mịt mù loài người; Lề đường chắn thanh ngang cản leo lề. Người đi người lại vẫn cứ vội vã; vẫn vội như chẳng kịp. Chỗ xưa hẹn nhau nay chẳng còn hẹn ra. Quá khứ là thứ đã và sẽ chết.
Go to meeting place, sing alone, rolling stone
Come morning everyone, laugh again with me
Surely come in the morning one day, hello
Tao đi như hòn đá lăn, xong về PVH uống cafe với thằng bạn thân. Tao vô quán kêu to:
“Tía!, cho con bánh cuốn với ly trà đá, đói bụng nha”
“A đm mới đi đâu về mậy, bữa mày cho nó hút xì gà gì tao ngửi k nổi, nó chở tụi nhỏ đi học rồi; nó về liền”
T thế là ngồi đó; hút ké điếu thuốc đắng nghét; nhìn những phút giây trôi qua; nhận ra quá khứ là thứ tiếp diễn; mỗi khắc rôi là quá khứ đã đến. và sẽ đi.
Thế thì, có lẽ nên sống ở hiện tại vậy.
Chắc đến lúc phải bỏ thuốc vậy;
Ngoài kia Sài Gòn vẫn bận rộn vs nắng và trưa;
Nhưng sao t vẫn thấy mênh mông im lặng;
Trong đâu đó ở trí nhớ
Vasta Silentio
t/b: tính đi luôn qua chỗ @Ftm mà xui ông "thần" đã về "vườn ngày đó;
LOL.
Sửa lần cuối:
