Người Anh Gốc Việt
Thanh niên hoi
Hồi còn ở đại học, tôi sống trong 1 ký túc xá mà tầng của tôi toàn anh em Ăng Lê gốc. Đây là quãng thời gian mà sự nể phục anh em Ăng Lê gốc trong tôi trỗi dậy.
Nhiều anh em cùng tầng rất dâm dục, tuần nào cũng thấy anh em dâm dục cùng 1 cô gái khác. Có khi anh em làm tình nhiệt liệt quá khiến tiếng rên của các em gái vang ra cả phòng bên cạnh.
Các anh em rất quý tôi, tôi là người da vàng duy nhất trên tầng đó nhưng anh em đón nhận tôi nồng nhiệt, rủ tôi đi party các kiểu mỗi tối thứ 6.
Nhiều khi anh em trần chuồng chạy quanh tầng, trần chuồng ngồi nói chuyện với nhau thoải mái như không có gì. Tôi mới đầu ngại nhưng dần cũng quen, tuy nhiên tôi luôn quấn khăn quanh người chứ không thoải mái khi khỏa thân 100%.
Mùa đông tuyết rơi chúng tôi tổ chức thì chạy đua khỏa thân quanh sân bóng, trai tầng tôi và gái tầng dưới. Tất nhiên tôi chỉ chạy được 1/3 quãng đường thì phải dừng vì quá lạnh không chịu được, rồi đứng ở vị trí cỗ vũ.
Chị em Ăng Lê gốc cũng vậy, nhiều cô rất dâm dục và chơi hết mình.
Tuy nhiên, đó không phải là lý do tôi nể họ. Mà là họ tuy chơi rất nhiệt tình nhưng học lại rất giỏi. Điều này thì tôi không thể lý giải được.
Với người Ăng Lê thì khi chơi phải chơi hết mình, khi làm việc cũng phải làm việc hết mình. Điều này với tôi thì không thể thực hiện cùng 1 lúc, nhưng họ làm được.
Sau này khi tốt nghiệp thì hàng năm anh em đều gọi điện họp mặt, cùng nhau du lịch TBN, Hà Lan các kiểu nhưng tôi đều từ chối vì lý do bận việc, nhưng kỳ thực tôi chả có việc gì ngoài nghiện chơi game và cũng ngại do thất nghiệp.
Thời gian trôi đi, tôi nhìn anh chị em thời đó thành đạt trên facebook, tôi xấu hổ và đã xóa facebook không còn liên lạc với ai nữa.
Tiếc cho thời sinh viên khi xưa. Chỉ muốn khóc!
Ảnh minh họa: Cô sinh viên Oxford Ăng Lê gốc, không khác gì anh em sống cùng tôi lúc trước.
Nhiều anh em cùng tầng rất dâm dục, tuần nào cũng thấy anh em dâm dục cùng 1 cô gái khác. Có khi anh em làm tình nhiệt liệt quá khiến tiếng rên của các em gái vang ra cả phòng bên cạnh.
Các anh em rất quý tôi, tôi là người da vàng duy nhất trên tầng đó nhưng anh em đón nhận tôi nồng nhiệt, rủ tôi đi party các kiểu mỗi tối thứ 6.
Nhiều khi anh em trần chuồng chạy quanh tầng, trần chuồng ngồi nói chuyện với nhau thoải mái như không có gì. Tôi mới đầu ngại nhưng dần cũng quen, tuy nhiên tôi luôn quấn khăn quanh người chứ không thoải mái khi khỏa thân 100%.
Mùa đông tuyết rơi chúng tôi tổ chức thì chạy đua khỏa thân quanh sân bóng, trai tầng tôi và gái tầng dưới. Tất nhiên tôi chỉ chạy được 1/3 quãng đường thì phải dừng vì quá lạnh không chịu được, rồi đứng ở vị trí cỗ vũ.
Chị em Ăng Lê gốc cũng vậy, nhiều cô rất dâm dục và chơi hết mình.
Tuy nhiên, đó không phải là lý do tôi nể họ. Mà là họ tuy chơi rất nhiệt tình nhưng học lại rất giỏi. Điều này thì tôi không thể lý giải được.
Với người Ăng Lê thì khi chơi phải chơi hết mình, khi làm việc cũng phải làm việc hết mình. Điều này với tôi thì không thể thực hiện cùng 1 lúc, nhưng họ làm được.
Sau này khi tốt nghiệp thì hàng năm anh em đều gọi điện họp mặt, cùng nhau du lịch TBN, Hà Lan các kiểu nhưng tôi đều từ chối vì lý do bận việc, nhưng kỳ thực tôi chả có việc gì ngoài nghiện chơi game và cũng ngại do thất nghiệp.
Thời gian trôi đi, tôi nhìn anh chị em thời đó thành đạt trên facebook, tôi xấu hổ và đã xóa facebook không còn liên lạc với ai nữa.
Tiếc cho thời sinh viên khi xưa. Chỉ muốn khóc!
Ảnh minh họa: Cô sinh viên Oxford Ăng Lê gốc, không khác gì anh em sống cùng tôi lúc trước.
Có chuyện gì à?