Hồi nãy tao ra công viên ngồi, lấy hộp cơm tấm ra ăn. Có thanh niên ăn mặt rất cũ kỹ đi lại ghé chỗ tao, nhìn bịch nước súp bên cạnh tao hỏi : a ko ăn nước canh hả a
Tao nói : ko, a ăn khô quen rồi, có chi ko
Nó : a cho em xin bịch súp dc ko, e thích nhất là uống nc súp của quán cơm
Tao hơi lúng túng nhưng mà cũng ok. Xong nó lại mở nịt bọc súp ra, nhét vô miệng húp ngay tại chỗ luôn. Húp xong nó còn rên khẽ " ưm " lên một cái như sung sướng lắm.
hình ảnh khổ sở này làm chấn động tinh thần tao thật sự. Tao tính cho nó tiền nhưng chợt nhận ra mình ko có tiền mặt, nhìn nó thì chắc ko xài ngân hàng, nên tao lịch sự rủ nó bước qua quán cơm đối diện, đè vai nó xuống ghế ngồi, gọi cho nó dĩa sườn bì chả lạp xưởng trứng, full toping giá có 48k. Tính tiền cho chũ quán xong tao cười với nó rồi bỏ đi. Lòng bỗng ko có cảm giác gì nữa, nhẹ, như mới giải toả cái gì đó, giống như thằng đó chính là tao hoặc quá khứ tao từng như vậy hoặc tương lai sẽ như vậy và cũng gặp dc người tốt.
Chắc chỉ cần đủ thê thảm, và thái độ vẫn còn tốt thì sẽ luôn có người giúp đỡ mình, ông trời ko tuyệt đường người.
Tao nói : ko, a ăn khô quen rồi, có chi ko
Nó : a cho em xin bịch súp dc ko, e thích nhất là uống nc súp của quán cơm
Tao hơi lúng túng nhưng mà cũng ok. Xong nó lại mở nịt bọc súp ra, nhét vô miệng húp ngay tại chỗ luôn. Húp xong nó còn rên khẽ " ưm " lên một cái như sung sướng lắm.
hình ảnh khổ sở này làm chấn động tinh thần tao thật sự. Tao tính cho nó tiền nhưng chợt nhận ra mình ko có tiền mặt, nhìn nó thì chắc ko xài ngân hàng, nên tao lịch sự rủ nó bước qua quán cơm đối diện, đè vai nó xuống ghế ngồi, gọi cho nó dĩa sườn bì chả lạp xưởng trứng, full toping giá có 48k. Tính tiền cho chũ quán xong tao cười với nó rồi bỏ đi. Lòng bỗng ko có cảm giác gì nữa, nhẹ, như mới giải toả cái gì đó, giống như thằng đó chính là tao hoặc quá khứ tao từng như vậy hoặc tương lai sẽ như vậy và cũng gặp dc người tốt.
Chắc chỉ cần đủ thê thảm, và thái độ vẫn còn tốt thì sẽ luôn có người giúp đỡ mình, ông trời ko tuyệt đường người.
