Chuyện ở nhờ nhà người thân

Em là sinh viên năm 3, năm nay cũng là năm thứ 2 em ở nhờ nhà bác em. Những năm đầu thì thấy bác có vẻ bác rất thoải mái, nhưng dạo gần đây em thấy bác có vẻ khác hơn. Năm 3 nên em nhiều việc sáng đi học, tối đi làm về muộn bữa trưa bữa tối cũng chẳng ăn cơm được với bác. Chả biết phải do vì hay đi về muộn nên bác giận không nữa, bác em già nên kỹ tính, sáng có uống sữa mà quên vứt vỏ để ở bàn phòng thì kiểu gì cũng bị mắng. Phòng em thì coi như phòng bác luôn vì bác hay vào lấy quần áo đi tắm, lắm hôm vội đi làm quên không gập quần áo về bác cũng nói. Lắm lúc cũng chán các bác ạ, chả muốn ở nhà mấy không có việc toàn muốn đi chơi. Nhưng cũng phải cố vì bố mẹ 3 năm cũng khá tiền trọ, chán lắm các bác ạ..À em mới làm hỏng cái cửa giờ bảo bác gọi hộ, bác bảo tự đi mà gọi t không biết, bác em thì ở hà nội từ lúc trẻ tới giờ cũng 60 rồi, chẳng biết bác giận hay gì nữa. Nhưng mà thấy buồn thật sự
 
ra ở riêng đi mày, cái cảnh ở nhờ ng thân t đã từng. Chỉ là ở đậu, ăn còn mình ăn riêng tự nấu chứ k phải ăn chung còn k chịu được, nhà ổng làm nghề nướng bánh, Hồi ấy t đi xe đạp đi học 10km. đạp về lúc trưa , tới nhà là thở hơn bị trâu húc. Muốn nằm nghĩ chút cũng khó, phải ra bỏ bánh vào túi 1 lúc chứ nằm nghĩ là mặt ổng nhăn như khỉ ăn ớt. đỉnh điểm sau 3 tháng ở ké tao phải dọn đi là con ổng kho nồi thịt, tối nó oang oang " trưa kho 10 cục mà sao giờ còn 9 cục" dm cay đắng. Cho nên chỉ có cha mẹ mày mới thương mày còn đéo có ai thương m nhiều hơn đâu
 
Nói chung đéo bjo ở nhà thằng nào con nào.đcm nếu bắt ở nhờ thì 1 tháng dọn ra tụe đi làm miễn sao đủ đóng tiền nhà là đc
 
Top