Chuyện từ thiện - thiện nguyện bóc phốt nhau

dangkinickdehong

Đàn iem Duy Mạnh
TỪ THIỆN HẠI NGƯỜI

Mình đang gặp khó khăn với chính những bệnh nhân được cho là khó khăn đang ở chỗ mình. Thông qua bài viết này, mình muốn nhắn nhủ đến quý nhà hảo tâm đang giúp đỡ các bệnh nhi ở Bệnh viện Nhi Đồng 2 nói riêng và các bệnh nhân khác nói chung.

Nhà trọ 0 đồng của mình hỗ trợ ăn ở, xe đưa đón đi khám chữa bệnh, tất cả mọi nhu yếu phẩm trừ dầu gội đầu. Đồ ăn thức uống chưa bao giờ thiếu, không thu bất kì một khoản chi phí nào kể cả phí lao công cho bệnh nhân và người nuôi bệnh.

Cuối tháng 6, đầu tháng 7 vừa qua, nhà trọ đón 12 người đến đăng ký ở tạm trú lâu dài. Bao gồm 6 bệnh nhi chạy thận tại bệnh viện Nhi Đồng 2 và 6 thân nhân. Cụ thể là 5 bà mẹ, 5 bệnh nhi, 1 bệnh nhi được gửi nhờ cho mẹ của bệnh nhi khác trông chừng. Một bạn trẻ bị bại não, bạn này có em chạy thận nên mẹ phải vừa trông chừng bạn, vừa chăm sóc em. Hoàn cảnh rất tội nghiệp.

Sau vài ngày vào ở thì mình lơ mơ cảm nhận cái gì đó không ổn. Mình bắt đầu nhắc các bé bớt coi điện thoại, bớt chơi game và tuyệt đối không vừa ăn vừa chơi điện thoại, hạn chế đặt đồ ăn ngoài. Mình thấy sai sai sao đó với trường hợp của phụ huynh có con trai lớn bại não, con trai nhỏ chạy thận. Vì ngày đầu tới ở, chị đó than không có máy lạnh. Nóng. Mình có hỏi là hồi trước chị ở phòng có máy lạnh hả? Chị trả lời có chứ.

Mình mới hỏi sao con chạy thận, chị không làm gì mà có tiền xài? Chị nói là do mạnh thường quân cho. Và bạn nhỏ con chị này rất hay ăn đồ ăn ngoài. Mình nhắc và được trả lời là bạn thích thì cho ăn.

Một ngày nọ, chị này gọi về xin mình 440 ngàn đồng để làm xét nghiệm máu cho con trai đang chạy thận, số tiền không nhiều, mình đồng ý. Mình nói chị xuống Phòng Công Tác Xã Hội chờ để mình chuyển tiền qua đó. Vì tiền từ thiện phải đi qua những con đường minh bạch rõ ràng. Mình lập tức liên hệ với phòng Công Tác Xã Hội bệnh viện Nhi Đồng 2 để hỗ trợ. Tại đây, mình được biết chị này vừa được Mạnh thường quân cho hơn 10 triệu đồng.

Cụ thể là một đoàn Hoa hậu vào trao quà cho mỗi bé 1 triệu đồng, riêng chị này có người con bị bại não nữa nên được cho 10 triệu. Và sau đó, một nhóm từ thiện Phật giáo cũng cho đi chơi, mua bánh, tặng tiền trị giá khoảng 2 triệu nữa. Mình vô cùng khó chịu vì đã ăn ở miễn phí, xe đi khám chữa bệnh miễn phí, xe về quê miễn phí mà vẫn gọi về xin 440 ngàn đồng. Qúa đáng.

Sự việc tưởng chỉ ngưng lại ở đó.

Tuần trước, ngày thứ sáu, định kỳ Nhà hảo tâm vào bệnh viện cho tiền. Có một số bé chạy thận, một số bé không, mấy bé không chạy thận cũng đi vào bệnh viện nhận hỗ trợ. Mình nhờ xe 0 đồng đưa hết qua bệnh viện. 5H30, xe tới đưa nhóm chạy thận vào bệnh viện, chị này và 3 đứa nhỏ của chỉ không lên xe. Gồm: chỉ, hai đứa con của chỉ và bệnh nhi được gửi nhờ. Mặc kệ cho tài xế xe 0 đồng xuống năn nỉ mấy lần. Chỉ quả quyết lát tự bắt xe riêng đi. 7h sáng, chỉ gọi mình: Dương! bắt xe cho chị đi bệnh viện nhận quà!

Và 9h chỉ về bằng xe 7 chỗ chứ không muốn đi xe 0 đồng về cùng lượt với những bé chạy thận lúc 12h.

Lý do: thằng Đ.N nó mệt.

Mình bắt xe cho đi, về tự bắt xe về. Mình coi đó như lời cảnh tỉnh.

Qua hôm sau thì xảy ra chuyện chỉ chê tài xế xe 0 đồng chạy nhanh. Gọi về cho mình nói nếu về bằng xe 0 đồng thì sợ lắm.

Nhà trọ có thỏa thuận với tài xế đi Nhi Đồng 2 giá 150 ngàn/chuyến. Đi Ung Bướu 200 ngàn/chuyến. Kẹt tài thì đi Grab. Bệnh nhân Ung bướu, chạy thận đều đi xen kẽ giữa ba loại này. Có xe 0 đồng thì đi xe 0 đồng, có tài xế thì đi tài xế. Gặt lắm mới đi Grab, taxi ngoài. Vì tài xế Grab không tận tình được như tài xế quen chạy cho nhà trọ, không hỗ trợ bệnh nhân yếu sau khi truyền hóa chất hoặc xạ trị.

Hôm nay, mình thức tới gần 2 giờ sáng chờ một bệnh nhi vừa bị thận, vừa bị u não vào nhà trọ nghỉ ngơi. 6 giờ sáng bạn qua Nhi Đồng 2 khám, chiều qua Ung bướu khám. Xe 0 đồng giao bệnh nhi và thân nhân cho mình xong thì về. Mình với bên xe cũng hẹn nhau gần 6h qua đón luôn 10 người bên này đi chạy thận.

Thì vào lúc 5h30 phút, lại cái chị đó, chỉ tự ý gọi cho tài xế của nhà trọ vào đón nhóm chạy thân đi bệnh viện. Xe 0 đồng vào đón chỉ đón được 2 người còn xót lại và bệnh nhi u não. Mấy anh xe không dám gọi mình vì biết ngày nào mình cũng thức khuya lo lắng đủ thứ.

Trưa về, mình ra nhà trọ thấy có mấy người về trước, mình hỏi còn mấy người nữa đâu thì được trả lời đi chuyến sau? Mình hỏi sao hôm nay mấy anh xe 0 đồng chia xe hả? Mới hay gọi tài xế của nhà trọ đi đón. Xe 0 đồng tới bệnh viện lại chạy xe 0 về. Trời ơi là trời. Cũng lại là cái chị đó nữa.

Mấy người lớn tuổi xóm tôi đem tới cho hai thùng bánh, ai cũng khen ngon. Chỉ lè ra chê dở ẹt, bánh này dở lắm. Bị nói thì trớ qua chắc bánh cho người tiểu đường ăn nên không ngon. Thực tế bánh đó bình thường.

Còn nhiều chuyện nữa mà mình không muốn nói, rất chi quá đáng.

Mỗi khi tôi nhắc nhở thì lu loa con bệnh, biết còn sống ngày nào nữa, cho con điều tốt nhất và thoải mái nhất. Cuối cùng, chị ấy là nạn nhân còn tôi là kẻ khó tính cáu kỉnh.

Ngoài chị này thì còn chị khác của khoa Thận(may mà chỉ không tới chỗ tôi ở), chỉ xin qua ở, đòi hai mẹ con một phòng, cũng lấy con ra làm lá chắn. Đòi đủ điều và cuối cùng là đòi xin.....tiền. Dĩ nhiên, tôi không đồng ý. Và dĩ nhiên, chị này cũng không phải là thân nhân bệnh nhi duy nhất ra yêu sách với tôi.


Qúy nhà hảo tâm kính mến!

Tôi kính xin quý vị hãy sáng suốt khi cho, quý vị cho nhiều quá, quý vị đang biến bệnh nhi thành cây rung tiền đó. Chị ấy còn khoe với bệnh nhân Ung thư là được cho tiền nhiều lắm. Chị ấy coi việc quý vị cho là điều hiển nhiên và không biết quý trọng đồng tiền. Phung phí tâm tư của người cho, người giúp đỡ.

Trong khi, còn rất nhiều bệnh nhi khác cần cái nguồn lực mà chị ấy xem thường đó.

---------------

Hôm nay, tôi hỏi bệnh nhân ở chỗ tôi: Em có khó khăn với mấy chị lắm không?

Mấy chị trả lời: không hề, rất tốt và chu đáo.

Chắc lỗi là tôi chưa chịu xin tiền xắm Mercedes riêng cho một số bệnh nhân khó tính đi quá!

——-

Ảnh trích từ Camera, tài xế và bệnh nhân cùng dãy năn nỉ chỉ lên chung chuyến xe đi nhận quà. Chỉ không đi, hơn 1 tiếng sau gọi kêu mình bắt xe riêng cho đi.
 

Có thể bạn quan tâm

Top