Má, mafia nào đủ sức thao túng cả một đội tuyển quốc gia, chứ chưa nói tới hai đội tuyển của hai quốc gia khác nhau? Danh dự quốc gia, hàng chục cầu thủ, ban huấn luyện, liên đoàn, truyền thông... quá nhiều mắt xích để một tổ chức có thể điều khiển đồng loạt mà không để lại dấu vết. Cùng lắm, nếu có tiêu cực thì cũng chỉ xoay quanh những yếu tố bên lề như trọng tài, lịch thi đấu, bốc thăm hay vài quyết định gây tranh cãi, chứ bảo cả hai đội cùng "diễn" thì nghe không hợp lý.
Thực ra nhà cái không cần phải điều khiển kết quả trận đấu để kiếm tiền. Thứ khiến họ thắng là toán học.
Sau hàng trăm năm phát triển, các nhà cái đã liên tục tối ưu mô hình xác suất, thống kê và quản lý rủi ro. Mỗi kèo được định giá cực kỳ sát với xác suất thực tế, sau đó cộng thêm một biên lợi nhuận nhỏ (house edge). Lợi thế đó có thể chỉ vài phần trăm, giống hệt casino: mỗi ván bài, mỗi vòng roulette hay mỗi lần đặt cược, người chơi đều bị bất lợi một chút.
Nghe thì rất nhỏ, nhưng chính cái "một chút" đó mới đáng sợ. Một người có thể thắng vài trận, vài ngày, thậm chí vài tháng nhờ kỹ năng hoặc may mắn. Nhưng nếu tiếp tục chơi đủ lâu, Luật số lớn (Law of Large Numbers) sẽ khiến kết quả dần tiến về giá trị kỳ vọng. Khi kỳ vọng của người chơi là âm, còn kỳ vọng của nhà cái là dương, thì càng nhiều lần cược, xác suất người chơi lỗ càng tiến gần 100%, còn lợi nhuận của nhà cái càng ổn định.
Nói cách khác, nhà cái không cần biết trận nào sẽ thắng hay thua, càng không cần mua chuộc cả một đội tuyển quốc gia. Họ chỉ cần đảm bảo rằng trong hàng triệu lượt cược, giá cược luôn hơi nghiêng về phía mình. Một lợi thế chỉ 2–5% trên mỗi giao dịch, lặp lại hàng triệu lần, sẽ trở thành một cỗ máy in tiền. Vì vậy, người thắng bền vững nhất trong thị trường cá cược không phải người chơi, mà chính là nhà cái. Người chơi chỉ có thể thắng khi biết dừng đúng lúc; còn càng chơi lâu thì càng để toán học phát huy tác dụng.