Ừ, em đi vào thấy khổ nhưng nhớ lại thấy buồn cười sao sống khổ vậy trong 2 năm mà cũng sống dcNghe thì sợ nhưng đi về rồi thì lại nhớ . Thằng nào cũng vậy
Tôi chả thấy khổ gì. Ngoài tự do vào quy củ giờ giấc thấy oke. Ở nhà ăn ngon chán thì ra hàng , vào cơm làm gì gọi là khó nuốt. Hay tại mình béo nên dễ ănỪ, em đi vào thấy khổ nhưng nhớ lại thấy buồn cười sao sống khổ vậy trong 2 năm mà cũng sống dc

nói chung là kỉ niệm. May đợt đó k đi chuyên nghiệp 

Chỗ bác chắc nó thả lỏng chứ chỗ em đơn vị trực chiến nên nó rèn ác vl.Tôi chả thấy khổ gì. Ngoài tự do vào quy củ giờ giấc thấy oke. Ở nhà ăn ngon chán thì ra hàng , vào cơm làm gì gọi là khó nuốt. Hay tại mình béo nên dễ ănnói chung là kỉ niệm. May đợt đó k đi chuyên nghiệp
![]()
Đợt ấy em đi gác ở trường Trung Cấp , chiến sỹ cả lính mới lính cũ cao điểm nhất hình như có 12 hay 14 thằng ở với nhau . Tiểu đội thôi nên không căng .Chỗ bác chắc nó thả lỏng chứ chỗ em đơn vị trực chiến nên nó rèn ác vl.
Phí thật, đi xong ms thấy bát mãn chế độ kinh khủng nên em ms quyết chí tìm đường đi tư bản định cưPhí đời bỏ mẹ. 2 năm của tao.
Tao đi tập quân sự nghe 1 số thằng thầy nói chuyện đã mắc ói từ thời SV, nữa là bây h. Nhưng cũng có những ông tốt, ngang tàng.Phí đời bỏ mẹ. 2 năm của tao.
vào đấy hết 2 năm bắn đc 1 băng AK k m? Hay chỉ toàn nuôi cá trồng rau, nuôi lợn,...Phí đời bỏ mẹ. 2 năm của tao.
Em thì bị thằng chỉ huy nó chơi ác đi gác ngủ gật nó giấu ak báo động bắt tiểu đội đi tìm cả đêmLần kỷ luật đầu tiên tao dc phím cho chọn hốt cứt vì nó nhẹ và khỏe nhất , hơi dơ thôi và đó thật là sáng suốt hahaha.
có lần thằng cùng tiểu đoàn tao nói ra đơn vị bắt nó nộp tiền vật chất hàng tháng với chủ nhiệm chính trị..mày biết tụi nó nắn gân cả tiểu đoàn sinh hoạt ngày đêm.cứ trưa và giờ nghỉ vác ghế ra sinh hoạt.báo động liên tục.nói ra tưởng được giải quyết nhưng đéo ngờ tụi nó 1 duộc với nhau.chỉ khổ phận lính quèn.nên tao thấy nhiều vụ đi lính mà chết xong đó thì im re cũng đ có gì lạ.người từng trải sẽ hiểu rõ vấn đề.ở ngoài mày có thể là đại bàng nhưng vào trong đó hãy nhận mình là con chim sâu.đừng tự mãn thì chẳng ai làm gì cả.người thiệt cũng chỉ là người đã chếtPhí thật, đi xong ms thấy bát mãn chế độ kinh khủng nên em ms quyết chí tìm đường đi tư bản định cư
Gió hoặc là châu chấu nó nhảy thôi. 🤣😂🤣Kể ch ma trong đó thì kể.
Ma éo gì troll vcl, đang đêm ra gõ chuông đồng bắt cả trung đội ra tập trung
Xem camera ko thấy ai mà chuông đung đưa với reo mới tài
Thằng đại đội trưởng chỗ em lại có trò bắt bộ đội đi làm kinh tế cho đi bốc hàng,xây nhà, làm đường,... Nhưng lạ cái thằng nào cũng xin đi làm vì trong đơn vị tù tùng thấy mẹ ra ngoài cho nó thoải mái. Đi bán sức lao động cho thằng khác mà mặt thằng nào cũng tươi cười hớn hở bỏ mẹcó lần thằng cùng tiểu đoàn tao nói ra đơn vị bắt nó nộp tiền vật chất hàng tháng với chủ nhiệm chính trị..mày biết tụi nó nắn gân cả tiểu đoàn sinh hoạt ngày đêm.cứ trưa và giờ nghỉ vác ghế ra sinh hoạt.báo động liên tục.nói ra tưởng được giải quyết nhưng đéo ngờ tụi nó 1 duộc với nhau.chỉ khổ phận lính quèn.nên tao thấy nhiều vụ đi lính mà chết xong đó thì im re cũng đ có gì lạ.người từng trải sẽ hiểu rõ vấn đề.ở ngoài mày có thể là đại bàng nhưng vào trong đó hãy nhận mình là con chim sâu.đừng tự mãn thì chẳng ai làm gì cả.người thiệt cũng chỉ là người đã chết
Cái việc bị bạn bè học chung bắt nạt bị đồng nghiệp bắt nạt, bị bố mẹ hay anh chị bạo hành..... và cả đoạn trên bôi đậm đều có kết cục giống nhau là gây tổn thương tâm lí nặng nề nhỉ.Cái thời đầu đi 6 tháng tân binh chắc là kỉ niệm nhất. Dính chấn thương phải ở đơn vị viết sổ sách suy nghĩ khá nhiều về cuộc đời ở cái tuổi của 1 cậu thanh niên trong gđ nghỉ dưỡng bệnh, cơm chả có cái đ gì sáng ra ăn có mấy miếng mỡ nổi lèo phèo với vài hạt lạc mà mấy ae vẫn ăn vội ăn vàng vô tư thế. Nhiều thằng cũng sống tình cảm chắc tại trong cái khổ chung với nhau...
Mấy năm học sĩ quan lại thấy buồn cười. Nhiều bất công nhìn thấy mồn một, rồi đủ chiêu trò bẩn tưởi ở cái đơn vị với cán bụ mà chỉ biết thở dài. Sau đi làm 1 vài năm chắc những hạt giống bất mãn trong đấy nó bắt đầu nảy nở nên xin xuất ngũ. Cũng bị ám ảnh phải đi điều trị tâm lí một thời gian không ngắn do bị th sếp hành ác quá. Giờ quên gần hết rồi muốn tua lại kí ức cũng chỉ rời rạc vài tấm ảnh hồi lục quân 1 chứ chả còn cm gì đặc biệt nữa.Đúng là thất vọng vỡ hết cả mộng một thời thanh niên.