Không dễ t có nhờ vả họ hàng làm ** bên bộ tác động xuống mới ra được. Quá trình giải quyết t bị cdg lâu vcđ mãi không giải quyết cho, trước khi nhờ thì bị reject 2 lần rồi. Nghĩ cũng hài người ta nhờ vả lên chức tước mình thì nhờ vả xin ra quân. Sau gặp nói chuyện dù là người nhà vẫn thấy ngại. Vì việc ra thì nó cũng nhạy cảm, nhiều người cũng bàn tán, không phải ai cũng hiểu. Thế nên anh em nào có tính cho con cái theo quân đội hoặc can thì cũng nên suy nghĩ kĩ vì đánh đổi cũng nhiều.
Có một giai đoạn t sống khá lờ vờ ở đơn vị như thằng mất hồn, làm, ăn, rồi ngủ mất hết mục đích sống phải nói là tồn tại mới đúng chứ kp là sống nữa. Ngày t nhận ra đã đánh mất bản thân mình và cần vực dậy cũng là lần cuối t còn công tác dưới màu áo xanh.
Giờ làm cho bọn nước ngoài, đủ ăn đủ tiêu và chúng nó cũng sòng phẳng, tôn trọng mình. Đáng sống hơn nhiều rồi. Bạn bè giờ công tác trong đấy cũng nhiều, chúng nó cũng tâm sự suốt. Mà thôi mỗi thằng một lựa chọn mà.