Ăn chơi Có bao giờ bọn mày thấy bản thân đang diễn một vai quá đạt trong chính cuộc đời mình?

vaicalonchimen

Pần cùng đạo tặc
Hôm trước lúc đang kẹt xe đi làm về, tao tự nhiên khựng lại hỏi một câu ngớ ngẩn: "Ủa, rốt cuộc tao đang chạy đua cái lồn gì vậy?"

Hồi 20 tuổi, chúng ta hoặc ít nhất là tao bị nhồi sọ bởi một kịch bản chung: phải có sự nghiệp trước 30, phải mua được nhà, phải mua được xe, và phải có một profile thật lung linh để người đời nhìn vào mà xuýt xoa. Thế là cắm đầu cắm cổ cày cuốc....

Tao gồng lên để làm một đứa con đáng tự hào, một nhân viên mẫn cán, một người bạn tử tế, một đối tác hoàn hảo. Tao đắp lên người một cái mặt nạ xịn đến mức nhận về vô số cái gật đầu tán thưởng. Những ô trống của sự thành công đều đã được tích "hoàn thành".

Nhưng rồi buổi sáng hôm nay thức dậy, nhìn vào gương lúc đánh răng, tao bỗng thấy người trong gương xa lạ vô cùng. Bề ngoài thì có vẻ viên mãn, nhưng bên trong lại trống rỗng đến nghẹt thở. Cảm giác giống như tao đang hì hục mặc một cái áo chật chội và diễn vai chính trong một bộ phim mà đạo diễn là... miệng đời vậy. Mọi thứ cứ nhạt toẹt, kể cả những thành tựu tao từng đổ mồ hôi sôi nước mắt để giành lấy.

Truyền thông hay gọi cái sự chán chường, bức bối này là khủng hoảng tuổi trung niên. Người ta bảo tao bị điên, sướng quá hóa rồ khi bỗng nhiên muốn đạp đổ sự bình yên đang có. Nhưng không phải đâu. Đó không phải là bệnh, đó là tiếng gào thét của "con người thật" đang bị nhốt dưới tầng hầm tâm trí. Nó đòi sống. Nó không muốn thở trong cái không gian chật hẹp của những kỳ vọng giả tạo kia nữa.

Chúng ta dành 20, 30 năm để học cách sống vừa lòng thiên hạ, để rồi nhận ra cuộc sống thực sự chỉ bắt đầu vào khoảng năm 40 tuổi – cái khoảnh khắc mà bản thân dám ngừng giả vờ.

Sẽ đến lúc chúng mày nhận ra, cái giá của việc sống thật và bị người khác gọi là kẻ khó hiểu vẫn còn rẻ chán so với việc tiếp tục đóng kịch và để tâm hồn mình mục rữa từ bên trong. Tao bắt đầu tập lột bỏ những mối quan hệ xã giao vô thưởng vô phạt, tập nói KHÔNG để bảo vệ năng lượng của mình, tập ngồi im lặng mà không thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, tao ngừng tìm kiếm sự vỗ tay của đám đông để đi tìm sự trọn vẹn cho chính mình.

Sống thật chắc chắn sẽ đau, vì nó là một cuộc đập đi xây lại. Nhiều người sẽ rời đi vì chúng mày không còn là con rối ngoan ngoãn trong quỹ đạo của họ nữa. Nhưng bù lại, những ai ở lại mới chính là những người thực sự thuộc về cuộc đời chúng mày.

Đừng sợ nếu chúng mày đang thấy chênh vênh ở tuổi 30 hay 40. Chẳng bao giờ là quá muộn để tháo mặt nạ xuống cả. Bao nhiêu năm sống mòn vì người khác rồi, phần đời còn lại, sống cho mình xem sao, nhỉ?
 
Tôi diễn vai sang chấn tâm lý chấn thương sọ não có giấy của tâm thần trung ương kí đây,giờ cứ như lý bạch hồi xưa,cứ ra xe kiếm hai xị là về,muốn ăn đồ tây đồ tàu thì qua nhà bà cả,muốn ăn đồ quê thì qua nhà bà hai :sure:
Tôi nhập vai từ 2017
 
Thì nói cho cùng kiếm lắm tiền với lắm địa vị xã hội trong khi bản thân mình chưa chắc đã cần thì là thế thôi. Sống cho thiên hạ nó nhìn chứ chả phải vì mình thật sự cần điều đó
 
Hôm trước lúc đang kẹt xe đi làm về, tao tự nhiên khựng lại hỏi một câu ngớ ngẩn: "Ủa, rốt cuộc tao đang chạy đua cái lồn gì vậy?"

Hồi 20 tuổi, chúng ta hoặc ít nhất là tao bị nhồi sọ bởi một kịch bản chung: phải có sự nghiệp trước 30, phải mua được nhà, phải mua được xe, và phải có một profile thật lung linh để người đời nhìn vào mà xuýt xoa. Thế là cắm đầu cắm cổ cày cuốc....

Tao gồng lên để làm một đứa con đáng tự hào, một nhân viên mẫn cán, một người bạn tử tế, một đối tác hoàn hảo. Tao đắp lên người một cái mặt nạ xịn đến mức nhận về vô số cái gật đầu tán thưởng. Những ô trống của sự thành công đều đã được tích "hoàn thành".

Nhưng rồi buổi sáng hôm nay thức dậy, nhìn vào gương lúc đánh răng, tao bỗng thấy người trong gương xa lạ vô cùng. Bề ngoài thì có vẻ viên mãn, nhưng bên trong lại trống rỗng đến nghẹt thở. Cảm giác giống như tao đang hì hục mặc một cái áo chật chội và diễn vai chính trong một bộ phim mà đạo diễn là... miệng đời vậy. Mọi thứ cứ nhạt toẹt, kể cả những thành tựu tao từng đổ mồ hôi sôi nước mắt để giành lấy.

Truyền thông hay gọi cái sự chán chường, bức bối này là khủng hoảng tuổi trung niên. Người ta bảo tao bị điên, sướng quá hóa rồ khi bỗng nhiên muốn đạp đổ sự bình yên đang có. Nhưng không phải đâu. Đó không phải là bệnh, đó là tiếng gào thét của "con người thật" đang bị nhốt dưới tầng hầm tâm trí. Nó đòi sống. Nó không muốn thở trong cái không gian chật hẹp của những kỳ vọng giả tạo kia nữa.

Chúng ta dành 20, 30 năm để học cách sống vừa lòng thiên hạ, để rồi nhận ra cuộc sống thực sự chỉ bắt đầu vào khoảng năm 40 tuổi – cái khoảnh khắc mà bản thân dám ngừng giả vờ.

Sẽ đến lúc chúng mày nhận ra, cái giá của việc sống thật và bị người khác gọi là kẻ khó hiểu vẫn còn rẻ chán so với việc tiếp tục đóng kịch và để tâm hồn mình mục rữa từ bên trong. Tao bắt đầu tập lột bỏ những mối quan hệ xã giao vô thưởng vô phạt, tập nói KHÔNG để bảo vệ năng lượng của mình, tập ngồi im lặng mà không thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, tao ngừng tìm kiếm sự vỗ tay của đám đông để đi tìm sự trọn vẹn cho chính mình.

Sống thật chắc chắn sẽ đau, vì nó là một cuộc đập đi xây lại. Nhiều người sẽ rời đi vì chúng mày không còn là con rối ngoan ngoãn trong quỹ đạo của họ nữa. Nhưng bù lại, những ai ở lại mới chính là những người thực sự thuộc về cuộc đời chúng mày.

Đừng sợ nếu chúng mày đang thấy chênh vênh ở tuổi 30 hay 40. Chẳng bao giờ là quá muộn để tháo mặt nạ xuống cả. Bao nhiêu năm sống mòn vì người khác rồi, phần đời còn lại, sống cho mình xem sao, nhỉ?
Nếu thí chủ thấy bản thân diễn nhiều quá thì hãy nằm thẳng xem sao
 
Sao lại không cần nhỉ? Con người thật của mày không cần nhà riêng, nhà cao cửa đẹp, xe hơi mưa không ướt chân, nắng không nóng đầu. Vợ hiền con ngoan sao?
M làm tất cả đều là vì bản thân mà?
 
Hôm trước lúc đang kẹt xe đi làm về, tao tự nhiên khựng lại hỏi một câu ngớ ngẩn: "Ủa, rốt cuộc tao đang chạy đua cái lồn gì vậy?"

Hồi 20 tuổi, chúng ta hoặc ít nhất là tao bị nhồi sọ bởi một kịch bản chung: phải có sự nghiệp trước 30, phải mua được nhà, phải mua được xe, và phải có một profile thật lung linh để người đời nhìn vào mà xuýt xoa. Thế là cắm đầu cắm cổ cày cuốc....

Tao gồng lên để làm một đứa con đáng tự hào, một nhân viên mẫn cán, một người bạn tử tế, một đối tác hoàn hảo. Tao đắp lên người một cái mặt nạ xịn đến mức nhận về vô số cái gật đầu tán thưởng. Những ô trống của sự thành công đều đã được tích "hoàn thành".

Nhưng rồi buổi sáng hôm nay thức dậy, nhìn vào gương lúc đánh răng, tao bỗng thấy người trong gương xa lạ vô cùng. Bề ngoài thì có vẻ viên mãn, nhưng bên trong lại trống rỗng đến nghẹt thở. Cảm giác giống như tao đang hì hục mặc một cái áo chật chội và diễn vai chính trong một bộ phim mà đạo diễn là... miệng đời vậy. Mọi thứ cứ nhạt toẹt, kể cả những thành tựu tao từng đổ mồ hôi sôi nước mắt để giành lấy.

Truyền thông hay gọi cái sự chán chường, bức bối này là khủng hoảng tuổi trung niên. Người ta bảo tao bị điên, sướng quá hóa rồ khi bỗng nhiên muốn đạp đổ sự bình yên đang có. Nhưng không phải đâu. Đó không phải là bệnh, đó là tiếng gào thét của "con người thật" đang bị nhốt dưới tầng hầm tâm trí. Nó đòi sống. Nó không muốn thở trong cái không gian chật hẹp của những kỳ vọng giả tạo kia nữa.

Chúng ta dành 20, 30 năm để học cách sống vừa lòng thiên hạ, để rồi nhận ra cuộc sống thực sự chỉ bắt đầu vào khoảng năm 40 tuổi – cái khoảnh khắc mà bản thân dám ngừng giả vờ.

Sẽ đến lúc chúng mày nhận ra, cái giá của việc sống thật và bị người khác gọi là kẻ khó hiểu vẫn còn rẻ chán so với việc tiếp tục đóng kịch và để tâm hồn mình mục rữa từ bên trong. Tao bắt đầu tập lột bỏ những mối quan hệ xã giao vô thưởng vô phạt, tập nói KHÔNG để bảo vệ năng lượng của mình, tập ngồi im lặng mà không thấy sợ hãi. Lần đầu tiên, tao ngừng tìm kiếm sự vỗ tay của đám đông để đi tìm sự trọn vẹn cho chính mình.

Sống thật chắc chắn sẽ đau, vì nó là một cuộc đập đi xây lại. Nhiều người sẽ rời đi vì chúng mày không còn là con rối ngoan ngoãn trong quỹ đạo của họ nữa. Nhưng bù lại, những ai ở lại mới chính là những người thực sự thuộc về cuộc đời chúng mày.

Đừng sợ nếu chúng mày đang thấy chênh vênh ở tuổi 30 hay 40. Chẳng bao giờ là quá muộn để tháo mặt nạ xuống cả. Bao nhiêu năm sống mòn vì người khác rồi, phần đời còn lại, sống cho mình xem sao, nhỉ?
Tao nói thật 99% đàn ông phấn đấu là để có điều kiện chọn những con mái ngon nhất mà húp thôi. Chứ thực sự nhu cầu vật chất đàn ông không nhiều. Tao bao nhiêu đôi giày da, suit, blazer nhưng tao chỉ thích mặc áo thun, dép lào. Cái cuối cùng hướng tới chính là sự tự do, thoải mái.
 

Có thể bạn quan tâm

Top