em ko nợ nần gì ạ, chỉ là em thấy mình bị stress từ trước tết năm ngoái rồi, rồi thêm năm vừa qua biến cố đến với e nhiều quá. Mẹ em bệnh nặng, em phải bảo lưu để chăm bà, nhìn bà chết trên tay mà ko làm đc gì, xong rồi em bị trầm cảm nặng hơn nữa năm trời em chỉ ở trong phòng mỗi ngày chỉ ra đường 15-20 phút, ko dám nói chuyện với ai nữa, may mà forum này ảo, ko ai biết nên em mới dám gõ những dòng này. Giờ em chán nản về tương lai của mình quá, em chẳng còn động lực sống nữauống thuốc ngủ trước, gần ngủ thì uống thuốc độc hoặc xông khói phòng m. nhưng m nên trốn nợ đâu mẹ đi, bài bạc thua hết mẹ rồi than cc gì
Cái chán nản stress muốn tự tử của mày là do RLTKTV gây ra thôi. Chữa đi thì lại hết cảm giác tiêu cực ngay.em ko nợ nần gì ạ, chỉ là em thấy mình bị stress từ trước tết năm ngoái rồi, rồi thêm năm vừa qua biến cố đến với e nhiều quá. Mẹ em bệnh nặng, em phải bảo lưu để chăm bà, nhìn bà chết trên tay mà ko làm đc gì, xong rồi em bị trầm cảm nặng hơn nữa năm trời em chỉ ở trong phòng mỗi ngày chỉ ra đường 15-20 phút, ko dám nói chuyện với ai nữa, may mà forum này ảo, ko ai biết nên em mới dám gõ những dòng này. Giờ em chán nản về tương lai của mình quá, em chẳng còn động lực sống nữa
Làm 1kg TNT, đảm bảo ko cảm giác gì luônNhư tiêu đề, chứ sống mà áp lực quá, buồn phiền đủ thứ chuyện về cuộc sống, tương lai, gia đình...
Làm cái địt gì cũng nên nghĩ đến bố mẹ mày, mày chết là hết, có thể địt đứa nào n quan tâm đâu, nhưng ng đau là bố mẹ m thôiNhư tiêu đề, chứ sống mà áp lực quá, buồn phiền đủ thứ chuyện về cuộc sống, tương lai, gia đình...
m cứ ráng sống đi, gì tới thì tới, mới 99 còn yếu đuối, cứ trải qua hết đi. đừng nhìn thằng khác rồi so sánh, mỗi nhà mỗi cảnhem ko nợ nần gì ạ, chỉ là em thấy mình bị stress từ trước tết năm ngoái rồi, rồi thêm năm vừa qua biến cố đến với e nhiều quá. Mẹ em bệnh nặng, em phải bảo lưu để chăm bà, nhìn bà chết trên tay mà ko làm đc gì, xong rồi em bị trầm cảm nặng hơn nữa năm trời em chỉ ở trong phòng mỗi ngày chỉ ra đường 15-20 phút, ko dám nói chuyện với ai nữa, may mà forum này ảo, ko ai biết nên em mới dám gõ những dòng này. Giờ em chán nản về tương lai của mình quá, em chẳng còn động lực sống nữa
Dí tay ổ điện, bảo đảm 1/10$ mày ko kịp đau đâuNhư tiêu đề, chứ sống mà áp lực quá, buồn phiền đủ thứ chuyện về cuộc sống, tương lai, gia đình...
A nghĩ chú m nên làm ntnao giúp ba giúp c chứ không phải là nghĩ đến cái chếtcâu chuyện của e thì dài dòng lắm ạ, một lời khó nói hết. Đây cũng k phải lần đầu tiên e nghĩ đến việc tự sát, cũng nhiều lần rồi nhưng mà nghĩ đến ba em sắp đến tuổi nghỉ hưu, chị em bị khuyết tật bẩm sinh thì em lại k nỡ, nhưng mà e cảm thấy em bất tài vô dụng quá
mày nên nói thẳng với nó là nhìn gương thằng lâm bình chi hoặc nhạc mất quần cùng thời với màyDễ lắm, mày cắt phăng con cu đi, là đời mày chết 1/2. Sau khi nó lành lại nếu mày thấy hối hận mất con cu là mày k bao giờ chết nữa.
Đừng hủy hoại bản thân , mẹ m muốn sống ko được mày lại muốn chết .Kinh nghiệm của t để vượt qua stress là làm việc - kiếm 1 công việc tay chân nào đấy lao động 8-12h / ngày - đừng quan trọng lương hay khó khăn , áp lực và mệt mỏi sẽ làm cho mày dễ ngủ hơn , ko còn thời gian rảnh để nghĩ về những điều tiêu cực ,nỗi buồn sẽ qua rồi mày sẽ từ từ lấy lại cân bằng .em ko nợ nần gì ạ, chỉ là em thấy mình bị stress từ trước tết năm ngoái rồi, rồi thêm năm vừa qua biến cố đến với e nhiều quá. Mẹ em bệnh nặng, em phải bảo lưu để chăm bà, nhìn bà chết trên tay mà ko làm đc gì, xong rồi em bị trầm cảm nặng hơn nữa năm trời em chỉ ở trong phòng mỗi ngày chỉ ra đường 15-20 phút, ko dám nói chuyện với ai nữa, may mà forum này ảo, ko ai biết nên em mới dám gõ những dòng này. Giờ em chán nản về tương lai của mình quá, em chẳng còn động lực sống nữa
Tao lấy tịch tà cho nó luyện, trang trước bảo cắt cu luyện, nó vội k đọc trang cuối, k cắt vẫn luyện dc, nó điên tao mới trùm chứ mạy kkkkkmày nên nói thẳng với nó là nhìn gương thằng lâm bình chi hoặc nhạc mất quần cùng thời với mày
chứ đừng xui nó thế nó lại tưởng thật. tưởng lệnh hồ như nào...
nếu m đang có kế hoạch reset rồi thì lùi kế hoạch đó lại 2 3 tháng điem ko nợ nần gì ạ, chỉ là em thấy mình bị stress từ trước tết năm ngoái rồi, rồi thêm năm vừa qua biến cố đến với e nhiều quá. Mẹ em bệnh nặng, em phải bảo lưu để chăm bà, nhìn bà chết trên tay mà ko làm đc gì, xong rồi em bị trầm cảm nặng hơn nữa năm trời em chỉ ở trong phòng mỗi ngày chỉ ra đường 15-20 phút, ko dám nói chuyện với ai nữa, may mà forum này ảo, ko ai biết nên em mới dám gõ những dòng này. Giờ em chán nản về tương lai của mình quá, em chẳng còn động lực sống nữa
Mỗi hoa mỗi cành, mỗi nhà mỗi cảnh. Như em kể thì nhà em cũng bi đấy, nhưng biết lên đây than thở thì ko hẳn là ko có lối thoát đâu em. Giờ chuyện đã vậy thì chỉ biết phấn đấu cho bản thân thôi em, hãy luôn niệm câu thần chú như này chỉ có bản thân + gia đình mới cứu thoát đc mình, giờ gd e vậy thì em phải phấn đấu gấp nhiều lần nữa, khi e có gì đó rồi, e sẽ lo đc cho em gái em, cho ba em, ba em ko phải lo cơm áo gạo tiền nặng đầu nặng đít thì sẽ nhẹ nhàng cư xử với em thôi. Xã hội nó thấy em rất gì và này nọ tự chúng nó sẽ đến bên em làm cái máy nghe cho em giải bày tâm sự thôi. Đọc mấy câu anh viết thì nó dễ đấy, nhưng thực hiện đc rất khó, nhưng anh đảm bảo với em rằng em thực hiện đc thì thành quả sẽ rất đáng trông đợi đấy.mẹ e thì bị ung thư mất cách đây 8 tháng, e với ba thì không hợp tính, nc cũng ít lắm, em còn người chị bị khuyết tật câm điếc. Cho nên ở nhà em chả biết nói cùng ai, bạn bè thì ai cũng bận việc riêng r