maivanhuyen1993
Khổ vì lồn
Ê chúng mày, hôm nay tao lật lại mấy trang sử thời Lê Trung Hưng mà thấy gai mắt quá, phải lên đây làm một bài xả rác về cái đám mang danh "Kiêu Binh". Đứa nào rành sử chắc cũng biết cái giai đoạn này nó nát bét và khốn nạn đến mức nào rồi đấy.
Cho thằng nào chưa biết gốc gác, thì cái đám "Kiêu Binh" (hay hồi đó gọi là ưu binh) này thực chất toàn là lính tráng được tuyển mộ từ Thanh Hóa và Nghệ An. Tại sao lại cứ phải là Thanh Nghệ? Vì đây là đất tổ, quê hương bản quán của nhà chúa Trịnh. Thế là đám lính này được các chúa Trịnh ưu ái một cách mù quáng, cho hưởng đặc quyền đặc lợi ngập mặt.
Nhưng chúng mày biết rồi đấy, chiều quá thì sinh hư, mà bọn này thì không phải hư bình thường, mà là mất dạy và vô pháp vô thiên.
Cậy cái mác lính Thanh Nghệ, được chúa chống lưng, chúng nó bắt đầu sinh ra cái thói bố đời, mẹ thiên hạ, coi trời bằng cái vung. Bọn mày cứ thử tưởng tượng cảnh một lũ lính tráng vô học, tay lăm lăm vũ khí, kéo bè kéo phái lộng hành ngay giữa kinh thành Thăng Long xem nó tởm lợm cỡ nào. Chúng nó đập phá nhà cửa, cướp bóc dân lành, hống hách đến mức dân chúng thời đấy nhìn thấy là khiếp vía, oán thán ngút trời nhưng đéo ai dám ho he.
Sự khốn nạn và tiêu cực đẩy lên đỉnh điểm vào năm 1782, khi chúng nó dám kéo nhau hàng đàn hàng lũ vào tận phủ chúa, vác gạch đá, vũ khí đập chết tươi quan đại thần Hoàng Đình Bảo ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Rồi chúng nó ép chúa phải phế con này, lập con kia lên ngôi. Bọn mày thấy có cái thể chế nào mà lính tráng, chỉ dựa vào dăm ba cái gốc gác Thanh Hóa, Nghệ An cùng quê với chúa, lại dám ngồi xổm lên cả pháp luật, coi mạng triều thần như rơm rác thế không? Triều đình lúc đấy phế thảm hại, các quan thì khúm núm sợ hãi, chúa Trịnh Khải được dựng lên nhưng thực chất cũng chỉ là con rối múa may dưới tay bọn lính này.
Cái tác hại của yếu tố dung túng vùng miền này nó tàn phá hệ thống chính trị từ trong ra ngoài. Chính vì thói ăn tàn phá hại, kiêu ngạo vô lối của đám ưu binh Thanh Nghệ mà cơ đồ mấy trăm năm của họ Trịnh sụp đổ không phanh, nát không thể cứu vãn. Đến mức sau này Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc, mượn cớ dẹp loạn Kiêu Binh, dân Thăng Long hả hê vãi ra. Bao nhiêu thằng lính ngông cuồng bị lôi ra chém bay đầu, lúc đấy kinh thành mới dứt được cái thảm họa này.
Qua vụ này tao mới thấy, cứ nhắm mắt dung túng cho một nhóm người chỉ vì cái gốc gác quê quán, thả cửa cho bọn nó lộng hành thì hậu quả chỉ có kéo nhau xuống hố. Đọc đoạn sử này tao thấy quá sức tiêu cực và tối tăm, chúng mày cứ xuống phần bình luận chém gió thêm xem tao nói có đúng không.
Cho thằng nào chưa biết gốc gác, thì cái đám "Kiêu Binh" (hay hồi đó gọi là ưu binh) này thực chất toàn là lính tráng được tuyển mộ từ Thanh Hóa và Nghệ An. Tại sao lại cứ phải là Thanh Nghệ? Vì đây là đất tổ, quê hương bản quán của nhà chúa Trịnh. Thế là đám lính này được các chúa Trịnh ưu ái một cách mù quáng, cho hưởng đặc quyền đặc lợi ngập mặt.
Nhưng chúng mày biết rồi đấy, chiều quá thì sinh hư, mà bọn này thì không phải hư bình thường, mà là mất dạy và vô pháp vô thiên.
Cậy cái mác lính Thanh Nghệ, được chúa chống lưng, chúng nó bắt đầu sinh ra cái thói bố đời, mẹ thiên hạ, coi trời bằng cái vung. Bọn mày cứ thử tưởng tượng cảnh một lũ lính tráng vô học, tay lăm lăm vũ khí, kéo bè kéo phái lộng hành ngay giữa kinh thành Thăng Long xem nó tởm lợm cỡ nào. Chúng nó đập phá nhà cửa, cướp bóc dân lành, hống hách đến mức dân chúng thời đấy nhìn thấy là khiếp vía, oán thán ngút trời nhưng đéo ai dám ho he.
Sự khốn nạn và tiêu cực đẩy lên đỉnh điểm vào năm 1782, khi chúng nó dám kéo nhau hàng đàn hàng lũ vào tận phủ chúa, vác gạch đá, vũ khí đập chết tươi quan đại thần Hoàng Đình Bảo ngay giữa thanh thiên bạch nhật. Rồi chúng nó ép chúa phải phế con này, lập con kia lên ngôi. Bọn mày thấy có cái thể chế nào mà lính tráng, chỉ dựa vào dăm ba cái gốc gác Thanh Hóa, Nghệ An cùng quê với chúa, lại dám ngồi xổm lên cả pháp luật, coi mạng triều thần như rơm rác thế không? Triều đình lúc đấy phế thảm hại, các quan thì khúm núm sợ hãi, chúa Trịnh Khải được dựng lên nhưng thực chất cũng chỉ là con rối múa may dưới tay bọn lính này.
Cái tác hại của yếu tố dung túng vùng miền này nó tàn phá hệ thống chính trị từ trong ra ngoài. Chính vì thói ăn tàn phá hại, kiêu ngạo vô lối của đám ưu binh Thanh Nghệ mà cơ đồ mấy trăm năm của họ Trịnh sụp đổ không phanh, nát không thể cứu vãn. Đến mức sau này Bắc Bình Vương Nguyễn Huệ kéo quân ra Bắc, mượn cớ dẹp loạn Kiêu Binh, dân Thăng Long hả hê vãi ra. Bao nhiêu thằng lính ngông cuồng bị lôi ra chém bay đầu, lúc đấy kinh thành mới dứt được cái thảm họa này.
Qua vụ này tao mới thấy, cứ nhắm mắt dung túng cho một nhóm người chỉ vì cái gốc gác quê quán, thả cửa cho bọn nó lộng hành thì hậu quả chỉ có kéo nhau xuống hố. Đọc đoạn sử này tao thấy quá sức tiêu cực và tối tăm, chúng mày cứ xuống phần bình luận chém gió thêm xem tao nói có đúng không.
