Tôi chọn góc khuất nhất trong khán phòng, giấu mình sau những tán hoa lộng lẫy để lặng lẽ ngắm nhìn em. Hôm nay, người con gái tôi thương khoác lên mình chiếc váy cưới tinh khôi, rạng rỡ và kiêu sa đến nao lòng. Nhưng trớ trêu thay, nụ cười rạng ngời ấy, bờ vai nhỏ nhắn ấy lại đang bình yên sánh bước bên một bờ vai khác không phải là tôi. Giây phút hai người tay trong tay bước vào lễ đường, tôi nghe rõ tiếng những giấc mơ, những lời hứa hẹn thuở nào trong lòng mình đổ rầm xuống, vỡ vụn thành trăm mảnh. Hóa ra, sợi tơ duyên định mệnh giữa tôi và em đã đứt đoạn từ lúc nào mà tôi chẳng hề hay biết.
Đứng giữa tiếng nhạc mừng reo hò, lồng ngực tôi thắt lại một cơn nghẹn ngào. Tôi ngập ngừng, bàn tay siết chặt, thầm ước giá như lúc này mình có đủ sự ích kỷ và dũng khí để bước lên phía trước. Tôi muốn đối diện với em, muốn một lần trong đời rũ bỏ mọi kiêu hãnh để trút hết những tâm tư chôn giấu. Tôi muốn hét lên cho cả thế giới này biết rằng, suốt những tháng năm tuổi trẻ vừa qua, có một kẻ ngốc đã thầm thương em đến kiệt cùng tâm can. Nhưng rốt cuộc, đôi chân tôi như đổ chì, chỉ biết đứng chôn chân nhìn em rời xa. Kể từ khoảnh khắc này, thế giới của tôi chính thức tắt đèn. Không còn em, cuộc đời tôi như con thuyền mất phương hướng giữa đại dương tăm tối, chẳng còn một ảnh lửa nào dẫn lối đưa đường.
Giờ đây, khi mọi thứ đã an bài, lồng ngực tôi chỉ còn sót lại những tiếng thở dài tiếc nuối. Em đi rồi, tôi biết phải gom góp những mảnh hồn nát này để tìm em ở chốn nao, giữa biển người mênh mông vạn dặm? Có lẽ, từ nay về sau, tôi chỉ có thể gặp lại em trong những cơn mộng mị. Chỉ ở nơi thế giới ảo ảnh của những giấc mơ, tôi mới có quyền được cùng em chung đôi, được cùng em tự tay vun vén cho mái ấm mà chúng ta từng ao ước.
Để rồi khi giật mình tỉnh giấc, nỗi nhớ em lại ùa về như một trận bão lòng, càn quét qua những đêm dài cô độc. Thương em càng nhiều, vết cắt trong tim lại càng sâu hoắm, đau đớn đến nghẹt thở vì biết hai ta đã lạc mất nhau mãi mãi. Em yêu ơi, giữa khoảng không gian vắng lặng này, tôi thấy mình chơi vơi đến tội nghiệp, chơi vơi vì nhận ra cuộc đời này chẳng còn lại gì khi thanh xuân của mình đã gả cho người khác. Hóa ra, bi kịch lớn nhất trên đời không phải là khoảng cách, mà là tôi thương em, còn em lại dành trọn cả thanh xuân để thương một ai khác.
Một cái tên, một hình bóng mà tôi có dùng cả đời cũng chẳng thể nào thuộc về tôi nữa. Chẳng thuộc về tôi... Vĩnh viễn không thuộc về tôi.
Cơn mưa Hà Nội ngoài kia vẫn rơi, như một lời tiễn biệt cho một mối duyên lỡ làng.